Virtus's Reader
Dị Giới Trù Thần

Chương 887: CHƯƠNG 877: THÔNG QUAN PHÓ BẢN, THẦN VĂN THÁI ĐAO XUẤT THẾ

Trong đó, phần lớn thời gian thực ra đều tiêu tốn vào việc tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn. Nhất là một số nguyên liệu có phẩm cấp Thất cấp, Bát cấp, hắn muốn lấy được vẫn phải tốn không ít tinh lực.

Về phần gặp Cửu Cấp linh thú, hay có Cửu Cấp linh thực thú bảo vệ, hắn đều để Tiểu Bạch ra tay.

Đương nhiên, những linh thú, linh thực Tiểu Bạch lấy được hắn không tính vào nguyên liệu nhiệm vụ lần này, mà chỉ thu vào không gian chứa đồ để dành làm cơm ba bữa cho hai thú.

Tiểu Bạch và Tiểu Bát không phải chờ bao lâu, Tề Tu liền bưng một chồng lồng hấp lớn đi ra. Dĩ nhiên, bọn họ không chờ lâu, nhưng thực ra Tề Tu đã ở trong không gian tạm thời mấy tiếng đồng hồ.

Tiểu Bạch thấy những lồng hấp chồng chất lên nhau thì rất nghi hoặc. Khi hắn mở nắp lồng hấp, một luồng hơi nước trắng bốc lên cao, phả vào mặt là mùi thịt thơm nức.

Chờ hơi nước tản đi bớt, thấy món ngon trong lồng hấp, Tiểu Bạch sững sờ, không tự chủ được buột miệng nói tiếng người: “Bánh bao?”

“Không sai, lần này là bánh bao.”

Tề Tu trả lời. Hắn chưa từng làm bánh bao thịt, cộng thêm loại thịt lần này thích hợp làm bánh bao nên hắn làm luôn. Lại xen vào khẩu vị của Tiểu Bạch và Tiểu Bát, hắn còn làm thêm mấy loại nhân khác nhau.

Đem một lồng bánh bao tôm đặt trước mặt Tiểu Bát, Tề Tu nói với hai thú: “Các ngươi nếm thử xem, mùi vị thế nào.”

Hai thú cũng không kén chọn, một đứa đưa móng vuốt, một đứa đưa xúc tu, nắm lấy một cái bánh bao nhét vào miệng.

Tiểu Bạch bắt lấy bánh bao thịt, cắn một cái. Vỏ bánh xốp mềm, nước thịt tươi ngon chảy ròng, mùi thơm ngào ngạt, mỹ vị dị thường.

Đôi mắt màu vàng óng của hắn híp lại, móng vuốt duỗi ra, lại cắn thêm một miếng. Trên mặt mèo tràn đầy vẻ say mê, không cần nói cũng biết hắn ăn rất ngon miệng.

Tiểu Bát ăn bánh bao tôm, là loại Tề Tu đặc biệt làm cho nàng. So với Tiểu Bạch cái gì cũng ăn, Tiểu Bát thật lòng là một đứa trẻ kén ăn.

Chỉ bất quá, cái sự kén ăn này cũng không phải do tự nguyện, mà là có một số món ngon nàng muốn ăn cũng không ăn được.

“Đinh! Chúc mừng kí chủ thành công thông quan cửa ải thứ nhất tầng năm! Thành công hoàn thành một trăm món thịt ngon khác nhau!”

“Đinh! Chúc mừng ký chủ tài nấu ăn tăng trưởng tới 97!”

“Đinh! Chúc mừng kí chủ đạt được Thần Văn Thái Đao (1/2)!”

“Keng, chúc mừng kí chủ thành công đạt được Thần Văn Thái Đao!”

“Đích! Có hay không tiêu phí linh tinh thạch để tăng tu vi lên Bát Giai sơ kỳ?”

Theo món ăn cuối cùng hoàn thành, nhiệm vụ phó bản lần này kết thúc. Một loạt gợi ý của Hệ thống vang lên trong đầu Tề Tu. Nghe được câu hỏi cuối cùng, hắn lập tức chọn đồng ý.

“Đinh! Chúc mừng ký chủ tu vi tăng lên tới Bát Giai sơ kỳ!”

Hệ thống vừa dứt lời, trên người Tề Tu tỏa ra bạch quang. Hắn lập tức xếp bằng ngồi xuống đất, bắt đầu tấn cấp.

Tu vi của hắn càng ngày càng cao, đã không thể giống như lúc đầu chỉ cần bạch quang lóe lên là tấn cấp, mà cần hắn ngồi thiền phối hợp.

Mười phút sau, Tề Tu mở mắt. Khí tức trên người hắn hách nhiên đã biến thành Bát Giai sơ kỳ!

Bởi vì mới vừa tấn cấp, khí tức của hắn còn có chút bất ổn.

Tề Tu nắm chặt quyền, cảm nhận thực lực của Bát Giai tu sĩ, chỉ cảm thấy cả người tràn đầy lực lượng. Nguyên lực trong kinh mạch cuồn cuộn tuôn trào. Nguyên lực của Bát Giai so với Thất Giai giống như sông lớn so với sông nhỏ, hoàn toàn không thể so sánh.

Nhất là linh khí xung quanh liên tục không ngừng bị thân thể thu nạp, tự động lưu chuyển một vòng trong kinh mạch rồi tiến vào đan điền hóa thành nguyên lực.

Tề Tu cảm nhận hết thảy biến hóa trong cơ thể, cũng không vội trở về. Hắn tiện tay cầm một cái bánh bao còn sót lại trong lồng hấp, cắn một miếng.

Sau đó bắt đầu kiểm tra phần thưởng vừa nhận được. Phần thưởng lần này coi như phong phú, có lẽ liên quan đến việc nhiệm vụ lần này thiên về tài nấu ăn.

Hắn tiện tay mở trang thông tin nhân vật đã lâu không xem:

Kí chủ: Tề Tu

Tuổi tác: 21 tuổi (sinh nhật ngày 11 tháng 11)

Đẳng cấp: Cấp 9 (cao nhất có thể đạt tới cấp 12)

Kinh nghiệm: 88% (độ tiến triển đạt tới 100% có thể thăng cấp)

Dung mạo: SS (cao nhất có thể đạt tới SSS)

Thể chất: Trù Thần thể chất

Thực lực: 8 giai (cao nhất có thể đạt tới Cửu Giai) - Bát Giai sơ kỳ

Tài nấu ăn: 97 (cao nhất có thể đạt tới 100)

Huy chương: Sơ Cấp đầu bếp / Trung Cấp đầu bếp (đã đeo)

Dụng cụ làm bếp: Lôi Âm Thớt (phẩm cấp không biết), Thần Văn Thái Đao (phẩm cấp không biết), Cửu Dương Nồi (1/2)

Đao công: (Tinh phẩm) bản đầy đủ độ thuần thục 76%

Thợ điêu khắc: (Tinh phẩm) bản đầy đủ độ thuần thục 72%

Nhìn giới thiệu nhân vật bên trên, Tề Tu rất có cảm giác thành tựu. Đây chính là những gì hắn bắt đầu lại từ đầu dốc sức làm ra a. Sau đó hắn lại nhìn Tiểu Kim Khố của mình, thấy hơn mười vạn linh tinh thạch doanh thu tiệm và hơn mười vạn tài sản cá nhân, hắn như có điều suy nghĩ. Xem ra còn phải cố gắng kiếm tiền, nếu không gặp lại loại nhiệm vụ phó bản như vừa rồi, muốn móc linh tinh thạch ra cũng không có thì hỏng bét.

Xem xong Tiểu Kim Khố, Tề Tu lấy ra thanh Thần Văn Thái Đao vừa nhận được.

Ồn ào!

Thần Văn Thái Đao xuất hiện trước mặt Tề Tu kèm theo một đạo kim quang rực rỡ.

Kim quang kia vô cùng chói mắt, mới nhìn thoáng qua Tề Tu liền không nhịn được nheo mắt lại. Bất quá trong lòng hắn dâng lên một trận mong đợi mãnh liệt. Ra sân hoành tráng thế này, đao này hẳn là rất không tệ chứ?

Chờ kim quang tản đi, thái đao lộ ra chân diện mục, Tề Tu cũng mở mắt ra.

Hắn mong đợi nhìn về phía thái đao, muốn chiêm ngưỡng tư thế ngang ngược của nó.

Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy, thái đao đang lơ lửng giữa không trung, tản ra kim quang nhàn nhạt, lộ ra vẻ vô cùng thần thánh uy nghiêm. Nhưng mà, khi hắn nhìn kỹ lần thứ hai, thấy rõ hình dáng thái đao, trên mặt hắn đột nhiên lộ ra vẻ kinh ngạc. Hắn theo phản xạ dụi dụi mắt, lại dùng sức chớp chớp mắt, nghiêm trọng nghi ngờ mắt mình có vấn đề. Nếu không sao hắn lại cảm thấy mình hoa mắt thế này?

Nhưng mà, khi hắn không thể không khuất phục trước sự thật rằng "mắt mình không những không hoa mà còn thập phân sắc bén", hắn đơ mặt ra hỏi: “Có lầm hay không à? Hệ thống! Đây chính là Thần Văn Thái Đao?”

“Không có sai, kí chủ, đây chính là Thần Văn Thái Đao của ngươi!”

Hệ thống khẳng định chắc nịch, thanh âm nghiêm túc, nhưng nếu Tề Tu nghe kỹ, có thể nhận ra một tia giảo hoạt trong đó.

Tiếc là lúc này sự chú ý của hắn đều bị thanh Thần Văn Thái Đao trước mắt hấp dẫn.

Thái đao toàn thân đen như mực, chỉ có cán đao có ba vòng tròn màu vàng kim. Ngoài ra không còn màu sắc nào khác.

Kiểu dáng thái đao rất bình thường, giống hệt mấy con dao thái đại trà, chẳng có gì kỳ lạ.

Nếu chỉ như vậy, Tề Tu vẫn có thể chấp nhận. Đơn giản một chút thôi mà, có gì to tát đâu!

Nhưng sự thật phũ phàng không chỉ dừng lại ở đó. Lưỡi dao của thanh thái đao này có vô số vết sứt mẻ!

Nó lồi lõm, nham nhở, giống như bị ai đó cầm đi chém đá cứng suốt một thời gian dài, khiến lưỡi dao bị mẻ vô số chỗ lớn nhỏ không đều.

Ta đi mua đồng hồ năm ngoái! Đây là thái đao sao?! Đây rõ ràng là đao cùn a!..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!