Đùng!
Kèm theo tiếng chuông vang lên, trong hư không xuất hiện một nén hương cao một thước. Đầu nhang bắt đầu bốc khói, báo hiệu quá trình thông quan đã bắt đầu.
Thấy nén hương được đốt, trong tay Tề Tu xuất hiện Thần Văn Thái Đao. Hắn không biến đổi hình dạng nó thành thứ gì kỳ lạ, chỉ giữ nguyên dáng vẻ dao thái bình thường.
Chỉ bất quá thân đao toàn thể đen nhánh, lưỡi đao sắc bén, nơi tay cầm có ba vòng kim sắc, nhìn qua khác biệt với các loại dao thái thông thường.
Soạt!
Tề Tu đưa tay vén tấm vải trắng phủ trên bàn đá trước mặt, lộ ra nguyên liệu bên dưới: một quả dưa leo to bằng cánh tay, vỏ xanh mướt ướt át, những nốt sần lồi lõm, nhìn qua rất tươi non.
Trên không trung trước mặt Tề Tu xuất hiện một dòng chữ yêu cầu: Điêu khắc thành một con rồng.
Lông mày Tề Tu khẽ nhướng, không nói gì. Thần Văn Thái Đao trong tay xoay một vòng hoa mỹ. Hắn nắm chặt cán đao, hình dáng con dao lập tức biến đổi, thân đao trở nên tinh tế hơn.
Hắn một tay giữ dưa leo, một tay cầm dao, quét quét quét bắt đầu điêu khắc. Tốc độ tay hắn rất nhanh, chỉ có thể nhìn thấy từng đạo ảo ảnh.
Mấy giây sau, đường nét của một con rồng xuất hiện.
Một phút. Tề Tu chỉ dùng một phút, một con Thanh Long sống động như thật đang xông thẳng lên trời cứ thế xuất hiện. Vảy rồng màu xanh hiện lên ánh sáng trong suốt.
Nó ngẩng cao đầu, long uy nghiêm nghị, râu rồng phiêu động, miệng hơi há ra như đang phát ra tiếng rồng ngâm vang vọng đất trời.
Tề Tu điêu khắc xong, duỗi tay đặt nó lại chỗ cũ.
Giữa không trung, dòng chữ yêu cầu bắt đầu vặn vẹo, biến hình, thay đổi thành hai chữ: "Hợp cách".
Két...
Trong đại điện, toàn bộ bàn đá bắt đầu di động giống như băng chuyền, đều nhịp tiến về phía trước một vị trí.
Bàn đá đặt con Thanh Long vừa điêu khắc xong dời sang bên cạnh một thước, bàn đá vốn xếp phía sau chuyển đến trước mặt Tề Tu.
Tề Tu không chú ý đến bàn đá trước mắt dù nguyên liệu trên đó rất lớn. Hắn như có điều suy nghĩ nhìn con Thanh Long trên bàn đá vừa dời đi. Trình độ như vậy chỉ là "Hợp cách" à?
Trong lòng Tề Tu nhất thời nắm chắc. Con Thanh Long kia hắn hoàn toàn không dùng toàn lực, chỉ là muốn thăm dò tiêu chuẩn đánh giá mà thôi, cho nên hắn tùy ý điêu khắc một cái.
Hắn thu lại tầm mắt, nhìn về phía bàn đá trước mặt, đưa tay vén tấm vải trắng lên.
Đây là một con trâu. Thân trâu toàn vẹn, không có mảy may vết thương, nhưng lại nhắm nghiền mắt, không có chút sinh mệnh lực nào.
Phía trên con trâu xuất hiện dòng chữ yêu cầu: Phân giải hoàn mỹ con trâu này, từng cơ quan đều không được có mảy may hư hại.
Tề Tu khẽ nhíu mày, bỗng nhiên giơ tay ấn lên thân trâu, sờ nắn một lượt, lại hơi dùng chút lực ấn xuống.
Động tác của hắn khựng lại, mày nhíu chặt hơn. Con trâu này bề ngoài nhìn hoàn hảo không chút tổn hại, một chút vết thương cũng không có, nhưng bên trong lại có mấy đạo vết thương ngầm, não bộ càng bị quấy thành tương hồ.
Tình huống như vậy, căn bản không thể làm được theo yêu cầu.
Tề Tu thu tay về, đứng yên trước bàn đá bắt đầu suy nghĩ biện pháp giải quyết.
Lúc này, người bên ngoài Thao Thiết Tháp nhìn thấy con Thanh Long điêu khắc xong trong thủy kính, sau đó nhìn thấy hai chữ "Hợp cách" hiện lên, liền xôn xao một mảnh.
“Trình độ như vậy mà còn dám ăn nói bừa bãi muốn khiêu chiến Thái Thượng Trưởng Lão?”
“Bàn đá thứ nhất lại chỉ đạt được một cái 'Hợp cách'. Kế tiếp chẳng phải sẽ là 'Không hợp cách' sao?!”
“Thế nào cái thứ nhất mới chỉ 'Hợp cách'? Thực lực như vậy thật có thể thông qua tầng một sao?”
“Đừng nói thế, biết đâu là ngoài ý muốn. Bàn đá thứ nhất có khi người ta chưa dùng hết toàn lực.”
“Xì, còn chưa hết sức? Ai chẳng biết yêu cầu bàn đá thứ nhất là đơn giản nhất? Như vậy cũng không lấy được 'Tốt nhất', tiếp theo còn mặt mũi nào mà nhìn?”
“Các ngươi nhìn kìa, hắn bị làm khó ở bàn đá thứ hai rồi.”
Mọi người nghị luận ầm ĩ. Có người khinh thị, có kẻ âm dương quái khí. Tóm lại hơn nửa số người đều cảm thấy thất vọng. Nội dung bàn đá đầu tiên là đơn giản nhất, bất kể là yêu cầu hay nguyên liệu.
Mặc dù nguyên liệu và yêu cầu của mỗi người tham gia thí luyện đều khác nhau, nhưng bàn đá đầu tiên luôn là dễ nhất trong chín mươi chín cái.
Cơ bản, ai vào tháp cũng đều vừa khẩn trương vừa thả lỏng khi đối mặt với bàn đá đầu tiên. Khẩn trương vì nó mang ý nghĩa "đầu xuôi đuôi lọt", nếu không lấy được "Tốt nhất" thì tâm lý sẽ bị ảnh hưởng nặng nề khi đối mặt với chín mươi tám cái còn lại. Hơn nữa, cái dễ nhất còn không làm tốt thì những cái khó hơn làm sao qua?
Chính vì vậy, việc Tề Tu - kẻ dám khiêu chiến Thái Thượng Trưởng Lão - lại không lấy được "Tốt nhất" ở bàn đầu tiên, rồi lại bị kẹt ở bàn thứ hai, khiến người ta nghi ngờ. Thực lực như vậy đừng nói thông quan tầng năm, ngay cả tầng một có qua được không cũng là vấn đề, chứ đừng nói đến chuyện khiêu chiến Thái Thượng Trưởng Lão.
Liễu Thanh và mấy người khác cũng không khỏi nhíu mày. Biểu hiện của Tề Tu hoàn toàn khác với tưởng tượng của bọn họ. Theo họ thấy, tài nấu ăn của Tề Tu phải xa xa không chỉ như vậy mới đúng.
Khoan nói đến bàn thứ nhất, ngay cả bàn thứ hai, yêu cầu này có thể khó với đầu bếp thường, nhưng với Tề Tu hẳn phải rất đơn giản.
Nhưng sự thật là Tề Tu đang bị làm khó ở bàn thứ hai. Tình huống này làm sao không gây xôn xao.
“Chuyện này... Tình huống có chút không đúng.”
Triệu Phi kéo tay Lý Thiên Nghĩa, nhìn Tề Tu đang trầm tư trong thủy kính, lặng lẽ nói.
“Bằng tài nấu ăn của hắn, bàn đá thứ nhất hẳn chỉ coi là luyện tay; bàn đá thứ hai yêu cầu này rất dễ dàng làm được, nhưng hắn vẫn bị làm khó. Tình huống như vậy ta chỉ có thể nghĩ đến một khả năng.” Lý Thiên Nghĩa nói, biểu tình rất nghiêm túc.
“Ý ngươi là...” Triệu Phi biểu tình kinh nghi bất định, dường như đoán được gì đó nhưng không dám xác định, thanh âm cũng cao lên một chút.
Bất quá, dưới ánh mắt ra hiệu của Lý Thiên Nghĩa, hắn hạ thấp giọng: “Nguyên liệu bị động tay động chân?”
Lý Thiên Nghĩa gật đầu: “Chính là ý đó.”
“Không thể nào đâu.” Triệu Phi lộ vẻ do dự. Hắn rất muốn tự nhủ không phải như vậy, nhưng ngoài cách giải thích này ra hắn không nghĩ được lý do nào khác...