Bất quá, mặc dù như vậy, phụ nữ bên cạnh Cổ Thắng cũng chưa bao giờ đứt đoạn. Nhưng mỗi lần hắn tìm phụ nữ đều có một đặc điểm, đó chính là người phụ nữ này phải có một điểm nào đó rất giống Tịch phu nhân. Có thể là ánh mắt, có thể là mũi, có thể là miệng, cũng có thể là khí chất vân vân.
Mẹ của cậu bé có một đôi mắt rất giống Tịch phu nhân, khí chất cũng rất ôn uyển, vóc người cũng tương tự, nhìn từ phía sau lưng thì giống Tịch phu nhân đến tám phần.
Chính vì vậy, mẹ cậu bé lọt vào mắt xanh của Cổ Thắng, khiến Cổ Thắng mở ra chế độ thâm tình, bắt đầu theo đuổi nàng, hơn nữa thành công khiến nàng yêu hắn.
Nhưng sau đó, mẹ cậu bé phát hiện Cổ Thắng yêu không phải mình, mà là một người phụ nữ khác, cũng chính là Tịch phu nhân.
Lúc đó mẹ cậu bé không tin, liền tự mình chạy đi chất vấn Cổ Thắng. Kết quả Cổ Thắng lại chính miệng nói cho nàng biết, hắn yêu chính là Tịch phu nhân, mà nàng chẳng qua chỉ là một thế thân.
Nàng không tin, cho rằng Cổ Thắng đang lừa nàng, nhưng Cổ Thắng lại tàn nhẫn đâm thủng sự lừa mình dối người của nàng.
Cổ Thắng đưa nàng đến một căn phòng treo đầy bức họa Tịch phu nhân, lãnh khốc nói thẳng: "Nếu không phải trong tất cả các nữ nhân, ngươi giống Nhược Mộng nhất, ta tuyệt đối sẽ không dung túng ngươi ở bên cạnh lâu như vậy, thậm chí còn dễ dàng tha thứ ngươi đuổi những nữ nhân khác bên cạnh ta đi."
Nhìn thấy những bức họa kia, nghe được câu nói kia, mẹ cậu bé thật sự muốn sụp đổ. Nàng chưa bao giờ biết người đàn ông luôn tỏ ra thâm tình chân thành với nàng lại là kẻ như vậy!
Lúc đó nàng liền ngất đi. Sau khi tỉnh lại, nàng bất ngờ biết mình đã mang thai một tháng.
Khi đó nàng còn ôm tâm lý may mắn, giống như trong tuyệt vọng bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, cho rằng có con rồi nói không chừng có thể khiến Cổ Thắng toàn tâm toàn ý ở bên cạnh nàng, nói không chừng có thể khiến Cổ Thắng thực sự yêu nàng, nói không chừng...
Đáng tiếc, tất cả giả thiết đều tan vỡ trong chén thuốc phá thai mà Cổ Thắng đưa tới!
Mẹ cậu bé chưa bao giờ nghĩ tới, làm cha như Cổ Thắng lại muốn giết chết chính con mình. Thậm chí Cổ Thắng còn bố thí lừa gạt nàng nói, chỉ cần nàng bỏ đứa bé, hắn liền cho phép nàng mãi mãi ở bên cạnh hắn.
Bất quá khi đó mẹ cậu bé cũng không thỏa hiệp. Không biết là vì mất hết ý chí hay vẫn không muốn mất đi đứa con, mẹ cậu bé mang theo cái bụng bầu bỏ trốn ngay trong đêm.
Một lần trốn chính là tám tháng. Vào một ngày của tháng thứ tám, Cổ Thắng đuổi tới.
Vừa mới chạm mặt, mẹ cậu bé còn chưa kịp phản ứng, Cổ Thắng mặt đầy âm trầm, cả người bão tố sát khí, một tay thẳng tắp xuyên thấu ngực mẹ cậu bé, móc ra trái tim nàng, dùng sức bóp nát.
Cổ Thắng cứ như vậy giết chết mẹ cậu bé, không hề để ý đến cái bụng lớn của nàng, cũng không thèm để ý chút nào đến tình cảm đã từng.
Giết chết nàng xong, Cổ Thắng lãnh khốc không muốn quản thi thể nàng, đang chuẩn bị rời đi thì phát hiện cái bụng lớn nhô lên trên thi thể xuất hiện chuyển động.
Cổ Thắng dừng bước, quay người lại nhìn cái bụng kia một hồi, phát hiện cái bụng phập phồng từng đợt, giống như bên trong có vật gì đang cử động.
Hắn trực tiếp mổ cái bụng đó ra, từ trong lấy ra một đứa trẻ sơ sinh nhỏ bé - chính là cậu bé này.
Trẻ sơ sinh sắc mặt tím tái, khí tức rất suy nhược, hiển nhiên nếu chậm một chút nữa, đứa bé này sẽ chết ngạt.
Cổ Thắng bình tĩnh nhìn đứa bé thật lâu, cuối cùng không giết chết nó mà lặng lẽ mang về. Về phần thi thể người mẹ, trực tiếp bị hắn vứt bỏ tại chỗ.
Tề Tu nghe đến đây, tưởng rằng Cổ Thắng cuối cùng vẫn nể tình máu mủ cha con, định nuôi lớn đứa bé này. Nhưng tiếc là, hắn vẫn quá ngây thơ.
Cổ Thắng quả thật nuôi lớn đứa bé, nhưng không phải kiểu nuôi bình thường.
Ban đầu còn bình thường, Cổ Thắng tìm cho đứa bé một bà vú. Mặc dù hắn không quan tâm đến đứa bé nữa, nhưng cũng không ngược đãi về cái ăn cái mặc. Ngược lại còn cung cấp đồ ăn thức uống ngon lành.
Nhưng hai năm sau, Cổ Thắng đột nhiên xuất hiện trước mặt đứa bé, cũng chính là cậu bé này, xách cậu đi tới một hang động không tên. Trong hang động trống rỗng chỉ có một huyết trì.
Cổ Thắng mặc kệ cậu bé kêu khóc, ném cậu vào huyết trì.
Khi đó cậu bé bị ném vào trong huyết trì chỉ cảm nhận được nỗi đau vô biên vô hạn, đau đến mức cảm giác mình sắp chết đi. Cuối cùng cậu ngất đi, cái gì cũng không biết.
Chờ cậu bé tỉnh lại lần nữa, cậu phát hiện mình không còn thân thể, biến thành ảo ảnh, hoặc như một loại linh hồn tồn tại. Không chỉ không cảm thấy đói bụng, cũng sẽ không có nhu cầu bài tiết.
Hơn nữa, trừ Cổ Thắng ra, ai cũng không nhìn thấy cậu; trừ Cổ Thắng ra, ai cũng không chạm được vào cậu! Lúc ấy cậu còn nhỏ, ngay cả nói chuyện cũng chỉ biết nói vài từ đơn giản. Cậu cũng không rõ trên người mình đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết mình bị thế giới phớt lờ. Bất kể cậu làm gì cũng không ai chú ý, cũng sẽ không có người nhìn thấy cậu, lại càng không có người nói chuyện với cậu. Cậu giống như kẻ ngoài cuộc của thế giới này, chỉ có thể nhìn, cái gì cũng không tham dự được.
Khi đó cậu rất sợ hãi, cho nên, người duy nhất có thể nhìn thấy cậu, đối thoại với cậu là Cổ Thắng dễ như trở bàn tay lấy được sự lệ thuộc và tín nhiệm của cậu.
Khi đó cậu nghe lời Cổ Thắng nhất, Cổ Thắng bảo cậu làm gì cậu sẽ làm nấy, căn bản không biết việc mình làm là đúng hay sai.
Nhưng, khi đó thái độ của Cổ Thắng đối với cậu mặc dù bình thản, nhưng ít ra còn bình thường.
Cho đến khi cậu năm tuổi, cậu tai nghe mắt thấy đã hiểu được ngôn ngữ, bắt đầu có năng lực tư duy nhất định.
Cổ Thắng giao tiếp với cậu đều bằng tinh thần lực trực tiếp, không cần lên tiếng, trực tiếp dùng tinh thần lực truyền ý của mình vào đầu đối phương.
Từ cuộc đối thoại của người khác, cậu biết rất nhiều chuyện. Ví dụ như không có ai có tình trạng giống như cậu; ví dụ như việc Cổ Thắng bảo cậu làm không phải chuyện tốt; ví dụ như người khác có cha mẹ, cậu chỉ có cha; ví dụ như...
Đây là vì cái gì? Tại sao cậu khác với người khác? Tại sao phải làm những việc xấu này? Tại sao cậu không có mẹ? Vì sao...
Cậu mang theo những nghi hoặc của mình đi hỏi Cổ Thắng, sau đó ánh mắt Cổ Thắng nhìn cậu thay đổi.
Cổ Thắng chẳng giải đáp gì cho cậu, chỉ nói một câu: "Ngươi cái gì cũng không cần biết, ngươi chỉ cần biết nghe lời vi phụ là được!"
Khi đó cậu nghe lời, trực giác mách bảo cậu đừng truy cứu nữa. Cậu tin tưởng trực giác, thế nhưng những nghi hoặc kia lại không biến mất mà chôn sâu dưới đáy lòng.
Lại qua hai năm, cậu bắt đầu có năng lực suy luận, biết tự phân tích tình huống. Có thể là vì không ai nhìn thấy cậu nên cuộc sống quá tịch mịch, cậu bắt đầu âm thầm tự mình điều tra câu trả lời cho những nghi hoặc này. Chỉ bất quá cũng không lâu lắm, những động tác nhỏ của cậu bị Cổ Thắng phát hiện. Từ lúc đó trở đi, thái độ của Cổ Thắng thay đổi, cũng từ lúc đó, cậu rơi vào địa ngục...
Dưới đây là bản dịch tiếng Việt hoàn chỉnh, đã được biên tập lại cho mượt mà, đúng văn cảnh và giữ nguyên nội dung gốc.