Bốn mắt nhìn nhau vài giây, cuối cùng Lý Phỉ vẫn do dự giơ tay nhận lấy chiếc bánh cuộn. Khí tức quanh người hắn trở nên vui vẻ hẳn lên, nhưng biểu cảm lại cố tỏ ra cứng rắn: "Đây là do ngươi tự nguyện cho ta, đừng có hối hận!"
Cho dù ngươi có hối hận ta cũng sẽ không trả lại đâu! Lý Phỉ thầm bổ sung trong lòng.
"Không hối hận." Biểu cảm của Lý Hoằng cứng đờ. Một Lý Phỉ như thế này thật lòng khiến hắn không quen, nếu không phải khí tức vẫn vậy, hắn còn tưởng người Tam đệ lãnh đạm xa cách kia bị đánh tráo rồi.
Tuy nhiên Lý Phỉ lại hiểu lầm, thấy biểu cảm cứng ngắc của hắn, trong lòng hừ lạnh: Quả nhiên là dối trá, rõ ràng tiếc đứt ruột còn giả bộ đại độ, đừng hòng ta trả lại bánh!
Quyết định chủ ý không trả bánh, Lý Phỉ lập tức cầm bánh lên ăn ngon lành.
Lý Hoằng không nói gì nữa, thờ ơ phe phẩy chiếc quạt ngọc, nhìn Lý Phỉ ăn uống vui vẻ mà trầm tư. Một lát sau, hắn nhếch mép cười nghiền ngẫm. Thích đồ ngọt sao? Đây là một sở thích không tồi...
Bỗng nhiên, ánh mắt Lý Hoằng ngưng lại, theo phản xạ nhìn về phía một bóng người màu xanh lam. Thần sắc hắn ngẩn ra, sắc mặt hơi đổi.
Trong lòng hắn kinh nghi bất định. Hắn lại tới tận bây giờ mới chú ý tới sự hiện diện của Trương Tịnh?! Điều này sao có thể?!
Trong nháy mắt, lòng Lý Hoằng dậy sóng, sắc mặt biến hóa liên tục, ánh mắt trầm xuống, không tự chủ được nhìn quanh quan sát biểu cảm của mọi người. Hắn phát hiện ai nấy đều rất buông lỏng, như đang ở nhà mình, hoàn toàn không phòng bị.
Nghĩ đến việc bản thân vừa rồi có lẽ cũng giống như họ, lòng cảnh giác của Lý Hoằng dâng cao. Hắn biết rõ mình là người thế nào, hắn tuyệt đối không thể mất cảnh giác trước mặt người lạ như vậy! Cho dù món ăn có ngon đến đâu cũng không thể!
Nói như vậy, nguyên nhân chỉ có thể là do cửa tiệm này... Nhưng hắn cũng không cảm thấy có gì bất thường. Lý Hoằng cau mày suy tính.
Bỗng nhiên, một mùi hương dịu nhẹ thoảng qua. Lý Hoằng hoàn hồn, nhìn Trương Tịnh đang đi tới. Hắn gạt bỏ suy tư, dựa lưng vào ghế, khóe miệng nở nụ cười: "Đây không phải là Trương Tịnh biểu muội sao, ngọn gió nào thổi muội tới đây vậy?"
Trương Tịnh dáng vẻ ưu nhã đi tới bàn ăn của Lý Hoằng, liếc nhìn Lý Phỉ đang cắm cúi ăn bánh, rồi nhìn sang Lý Hoằng đang phe phẩy quạt. Nàng khẽ cười, phất tay áo ngồi xuống bên trái Lý Hoằng, mỉm cười nói: "Sao thế? Lý Hoằng đại thiếu gia có thể tới, ta Trương Tịnh lại không thể tới?"
"Sao có thể chứ! Ta chỉ tò mò thôi mà. Phải biết muội là Trương gia Nhị tiểu thư, đại gia khuê tú chính hiệu, ca ca muội cũng nỡ để muội ra ngoài sao?" Lý Hoằng tản mạn nói.
Hắn cố ý nhấn mạnh thân phận "Nhị tiểu thư" và "đại gia khuê tú" để ám chỉ Trương gia không có người nối dõi, lại phải để một nữ nhi khuê các ra mặt gánh vác thay đích trưởng tử.
Trương Tịnh cũng không giận, vì đối phương nói cũng là sự thật. Trên đại lục này, tuy phần lớn gia tộc do nam tử thừa kế, nhưng nữ tử cũng có cơ hội. Trương gia có đích trưởng tử nhưng ốm yếu bệnh tật quanh năm, không thể xử lý gia sản, mà Trương gia chủ lại không có con trai nào khác ngoài hắn. Trương Tịnh là người xuất sắc nhất trong các con gái, được cha yêu thích và bồi dưỡng như người thừa kế.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là Trương Tịnh sẽ không phản bác. Nàng mím môi cười, như đang tán gẫu: "Đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, ai bảo ca ca thương ta chứ! Chẳng qua ta chỉ muốn ra ngoài đi dạo, thế mà ca ca lo lắng không thôi, kéo ta lại dặn dò đủ điều! Haizz, loại tình cảm thủ túc này, Lý đại thiếu chắc chắn là không thể hiểu được rồi."
Nàng trực tiếp châm chọc chuyện anh em Lý gia bất hòa, ám chỉ đối phương căn bản không hiểu tình anh em là gì.
Lý Hoằng cũng không vừa, lập tức đáp trả: "Hiểu chứ, sao lại không hiểu. Muội xem, ta vừa biết có tiệm bánh ngọt mới mở liền dẫn đệ đệ chạy tới ngay."
Ha ha, ta mang theo đệ đệ đến, còn ngươi cô đơn lẻ bóng một mình tới đây có gì mà khoe khoang!
"Vậy sao, thế thì ta hiểu lầm rồi!" Trương Tịnh che miệng, giả bộ kinh ngạc, "Quả nhiên mấy tin đồn Lý đại thiếu gà nhà bôi mặt đá nhau, mưu hại đệ đệ là không tin được!"
Ha ha, thanh danh ngươi kém như vậy, lại còn không biết xấu hổ nói huynh hữu đệ cung?!
Hai người ngươi một câu ta một câu, ngoài mặt như bạn cũ tán gẫu, kỳ thực là khẩu chiến gay gắt, nhưng nội dung tranh luận lại vô cùng ấu trĩ.
Lý Phỉ ngồi cùng bàn kinh ngạc nghe hai người đối thoại, sắc mặt cổ quái. Hắn chưa bao giờ biết người đại ca dối trá này lại có lúc ấu trĩ như vậy. Bất quá, chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn.
Nghĩ vậy, hắn quay đầu tìm kiếm bóng dáng Tề Tu. Lúc nãy khi hắn ăn bánh, Tề Tu đã rời đi. Rất nhanh, hắn thấy Tề Tu đang ngồi đối diện Vương Tranh ở một góc bàn, không biết đang nói gì.
Lý Phỉ chần chờ một chút, không biết có nên qua đó không. Nhưng khi quay lại nhìn Lý Hoằng và Trương Tịnh đang mải mê khẩu chiến, hắn quả quyết đứng dậy đi về phía Tề Tu.
Hành động của hắn cắt ngang cuộc đối thoại. "Tam đệ, đệ đi đâu vậy?" Lý Hoằng ân cần hỏi.
Lý Phỉ xua tay: "Đại ca cứ về trước đi, không cần để ý đến đệ, lát nữa đệ tự về." Nói xong, hắn đi thẳng một mạch.
Lý Hoằng chưa kịp nói câu "chờ một chút" thì Lý Phỉ đã đi xa. Trương Tịnh che miệng cười khẩy, ánh mắt trêu tức: Nhìn xem, đây chính là đứa em trai ngoan ngoãn nghe lời của ngươi đấy à!