Thanh Vũ biến sắc, vội vàng cúi đầu không dám nói nữa.
Lý Khánh An cười ha hả nói:
- Không sao, không sao, Tam Thanh Đạo Tổ sao có thể so đo với hai đứa trẻ các ngươi?
Nghe thấy thế, trong lòng Thanh Tuyết mới an tâm một chút, nàng đưa tay ra nhận lấy quần áo, trong mắt hiện lên vẻ yêu thích, nói:
- Đa tạ sư phụ!
Lý Bình An:
- Cầm lấy kiếm của các ngươi đi, sau này nó chính là vũ khí hộ thân của các ngươi.
- Vâng!
Thanh Tuyết, Thanh Vũ vội vàng cầm kiếm vào trong tay, khó nén nổi yêu thích.
Chiếc khay trong tay Lý Bình An tán loạn rồi biến mất, hắn đứng dậy nói:
- Chúng ta đi thôi!
Đi ra ngoài trước đã.
Thanh Tuyết, Thanh Vũ nhanh chóng theo sau, khi ra khỏi đại điện, hai người vô thức quay đầu nhìn lại, Tam Thanh Pháp tướng cực lớn đứng sừng sững trong đại điện, uy nghiêm hòa ái, không hề dữ tợn như tượng thần trong thần miếu ở nội thành.
Sau đó Thanh Tuyết, Thanh Vũ nhanh chân đuổi theo Lý Bình An.
Thanh Tuyết do dự một chút, mở miệng hỏi:
- Sư phụ, vừa rồi người nói chuyện với Thần Linh sao?
Lý Bình An cười ha hả đáp:
- Đó cũng không phải Thần Linh, đó là Đạo Tổ, là Đạo Tổ của Đạo Môn.
Thanh Tuyết ngẩng đầu hỏi tiếp:
- Vậy Đạo Tổ đã chấp nhận chúng con rồi sao?
Lý Bình An vừa cười vừa nói:
- Đương nhiên rồi, quần áo và trường kiếm trong tay các ngươi đều là Đạo Tổ ban cho đấy.
Thanh Tuyết vui mừng kêu lên:
- Thật sao!
Thanh Vũ cũng vui sướng nói to:
- Vậy có phải Đạo tổ sẽ đem chúng con ra làm tế phẩm không?
Lý Bình An nói:
- Tất nhiên là không rồi.
Thanh Vũ vui vẻ kêu lên:
- Tốt quá rồi, sau này con nhất định sẽ học thật giỏi, sau đó đánh bắt nhiều con mồi dâng lên Đạo Tổ.
Lý Bình An cười ha hả nói:
- Đạo Môn ta không lưu hành cách tế tự bằng máu thịt, chỉ cần ba nén Hương dài, hai ngọn đèn dầu là đủ rồi.
Thanh Tuyết nghi hoặc hỏi:
- Hương dài là cái gì?
Lý Bình An nói:
- Là đồ tế tự của Đạo Môn ta, sau này ta sẽ dạy cho các ngươi.
- Vâng!
Hai tiểu cô nương gật đầu liên tục, trong mắt mang theo vẻ chờ mong, sau này chúng ta cũng là thần quan uy phong rồi! Giống như thần miếu trong nội thành, không ai dám bắt nạt chúng ta.
Lý Bình An dẫn các nàng đi đến trước cửa một căn phòng trong hậu viện, đẩy cửa phòng ra bước vào, nói:
- Nơi này sẽ là phòng của các ngươi.
Thanh Tuyết há hốc mồm, kinh ngạc nói:
- Oa... Đẹp quá, rất sạnh sẽ.
Sàn nhà bằng gỗ không nhiễm một hạt bụi, giữa căn phòng có một chiếc bàn, trên bàn đặt một chiếc bình hoa, sau tấm bình phong ngăn cách với đại sảnh là phòng ngủ, chiếc giường mềm mại được che bởi tấm màn hoa.
Thanh Tuyết khó có thể tin nổi hỏi lại:
- Sư phụ, phòng này, căn phòng này thật sự là của chúng con sao?
Lý Bình An khẽ gật đầu, vừa cười vừa nói:
- Không sai.
Thanh Vũ hưng phấn kêu lên:
- Sư phụ, người tốt quá!
Nàng ta vui vẻ chạy loạn khắp phòng, tò mò nhìn ngó xung quanh.
Sau đó Lý Bình An lại dẫn các nàng đi xem chỗ tắm rửa, để các nàng tắm rửa một phen, bảo các nàng thay sang bộ đạo bào mới, chỉnh trang một phen trở thành hai tên tiểu đạo đồng tinh xảo mới đi ra ngoài.
Thanh Tuyết, Thanh Vũ mặc đạo bào nhỏ bào đứng mặt Lý Bình An, khuôn mặt xấu hổ đỏ bừng, tay sờ tới sờ lui trên thân thể, có chút luống cuống tay chân.
Lý Bình An cười ha hả hỏi:
- Thích không?
- Thích thích!
Hai tiểu cô nương gật đầu liên tục.
Thanh Vũ ngẩng đầu hỏi:
- Sư phụ, quần áo của con đâu?
Lý Bình An nói:
- Ta cất đi giúp các ngươi rồi.
Nói thế nào thì đó cũng là kỷ vật cha mẹ các nàng để lại, tuy rằng trên quần áo chứa đầy mảnh vá, nhưng Lý Bình An lại không vứt bỏ chúng nó, ngược lại còn nghiêm túc cất cẩn thận.
Hai mắt Thanh Vũ sáng lên, hỏi:
- Sư phụ, có thể đưa quần áo cho con được không?
Lý Bình An nghi hoặc hỏi:
- Không thích mặc đạo bào sao?
Thanh Vũ lắc đầu liên tục, nói:
- Không phải, chỉ là... Chỉ là bộ quần áo này quá mới, không có mảnh vá vào, con sợ sẽ làm bẩn làm rách nó.
Thanh Tuyết cũng gật đầu liên tục, mặc quần áo mới như vậy, nàng cũng không dám ra khỏi cửa, sợ bụi bặm bên ngoài sẽ bám vào quần áo.
Lý Bình An cười ha hả nói ra:
- Không sao, đạo bào này là Như Ý Đạo Bào, là một loại pháp y, có thể tùy ý biến lớn biến nhỏ, không dính bụi, không thấm nước, lửa đốt không cháy, đao kiếm phàm tục không làm tổn hại được.
Khi bản thân Lý Bình An vừa nhận được đạo bào, cũng đã tò mò làm thí nghiệm rất nhiều lần, trước đây hắn còn nghi ngờ, đạo bào này được chế tạo bằng kỹ thuật Nano trong truyền thuyết.
Hai mắt Thanh Tuyết sáng long lanh, tuy rằng nghe không hiểu, nhưng mà cảm thấy rất lợi hại.
Lý Bình An nói:
- Muốn đo chơi thì đi đi! Nhưng đừng chạy ra khỏi đạo quán, bên ngoài rất nguy hiểm.
Thanh Tuyết gật đầu liên tục đáp:
- Sư phụ, chúng con sẽ không chạy lung tung đâu.
Thanh Vũ cũng gật đầu nói:
- Vâng, sẽ không đâu!
Lý Bình An mỉm cười, quay người ra ngoài. Sau khi ra khỏi cửa phòng, bước chân hắn lập tức nhanh hơn, chạy vài bước đã xông vào trong phòng mình, đóng cửa phòng kêu rầm một tiếng.
Pháp thuật, pháp thuật à, ta đến rồi đây!
Lý Bình An bước nhanh đến trước giường, nhảy lên ngồi khoanh chân trên giường, nhắm mắt lại trong lòng thầm nói: "Hệ thống, lấy ra ban thưởng Câu Linh Khiển Tướng."
Ngay lập tức trong đầu hắn xuất hiện một đoạn ký ức ngắn, trong một đạo quan phong cách cổ xưa, một lão đạo sĩ đang giảng bài cho một vị tiểu đạo sĩ trước mặt bức họa Thái Thượng Đạo tổ.
Lão đạo sĩ mở miệng nói:
- Pháp thuật Câu Linh Khiển Tướng bắt nguồn từ Triệu Linh Chi Thuật của Đạo Môn, trước kia khi đồng đạo cần Quỷ vật làm việc, phải lập đàn dâng hương rắc Pháp mễ, triệu hoán Linh Thể của Quỷ vật đến, Quỷ vật ăn hương hỏa, pháp mễ, sẽ nghe lệnh làm việc.
- Sau này cảm thấy phương pháp ấy quá phiền phức, hơn nữa Quỷ vật triệu hoán đến tốt xấu lẫn lộn, một số đồng đạo bắt đầu nuôi dưỡng Quỷ Binh trong đạo quán.
Tiểu đạo sĩ tò mò hỏi:
- Sư phụ, Tát Đậu Thành Binh của người cũng vậy sao?
Lão đạo sĩ vuốt râu, vừa cười vừa nói:
- Không sai, Tát Đậu Thành Binh khó thành tựu, có vài đạo quán đã chuyển sang cung phụng Hộ Pháp Thần Tướng, Hoàng Cân lực sĩ.
Tiểu đạo sĩ hâm mộ nói:
- Đúng là lợi hại thật!
Lão đạo sĩ ho khan một tiếng nói tiếp:
- Chỉ cần ngươi dụng tâm tu luyện, cũng có thể đạt tới độ cao ấy, chỉ cần tu vi của mình càng cao, có thể sai khiến quỷ thần càng lợi hại hơn.
Tiểu đạo sĩ hăng hái đáp:
- Con nhất định sẽ cố gắng, chăm đọc Đạo kinh, cố gắng tu luyện.
Lão đạo sĩ khẽ gật đầu một cái, rồi nói tiếp:
- Trải qua nhiều đời, được nhiều nhân tài trong Đạo Môn hoàn thiện, Triệu Linh Chi Thuật đã không câu nệ tình hình từ lâu, hiện giờ đã không còn là triệu hoán nữa mà là mệnh lệnh, có lực sát thương cường đại đối với linh thể quỷ vật.
- Lần trước trong Đạo môn đại hội, Triệu Linh Chi Thuật chính thức đổi tên thành Câu Linh Khiển Tướng, là một trong số tiểu thần thông của Đạo Môn chúng ta.
Hai mắt tiểu đạo sĩ tỏa sáng, chờ mong nhìn lão đạo sĩ.
Lão đạo sĩ nói tiếp:
- Ta sẽ đọc chú ngữ cho ngươi nghe một lần, hãy nghe cho kỹ: Tồn tại thần định chí tiến Thiên Cung, tốn bộ lệnh hạ triệu vạn linh, thần nhập đan điền âm khí tẫn, ngô lĩnh chúng thần nhập hư không...
Theo lời đọc chú ngữ của lão đạo sĩ, pháp lực Lý Bình An tu luyện ra cũng vận chuyển theo, pháp lực quanh người hội tụ ở đan điền, ngưng tụ thành một quả Đạo Phù, Đạo Phù bay thẳng lên linh đài.
Rất lâu sau hình ảnh ấy biến mất khỏi đầu hắn, Lý Bình An mở to mắt thở dài một hơi, trong lòng đã lĩnh ngộ ra được, đã học xong Câu Linh Khiển Tướng, nhưng mới chỉ là học được mà thôi, nếu muốn thông hiểu đạo lí bên trong cần bỏ ra thời gian rèn luyện.
Lý Bình An mừng rỡ lẩm bẩm:
- Pháp thuật, rốt cuộc ta đã học xong pháp thuật đầu tiên, có thể coi là đạo sĩ chính thức rồi.
Hắn nhảy xuống khỏi giường, quay đầu nhìn qua cửa sổ, sắc trời đã tối đen.
Lý Bình An giật mình, không xong rồi, thời gian tu luyện quá dài, hai đứa nhóc kia sẽ không bị đói chứ?
Lý Bình An vội vàng mở cửa phòng chạy ra ngoài, lớn tiếng kêu lên:
- Thanh Tuyết, Thanh Vũ...
Trong đại sảnh ở hậu viện, Thanh Vũ cười hì hì thò đầu ra gọi:
- Sư phụ, ăn cơm thôi!
CHƯƠNG 6: KỂ CHUYỆN TRƯỚC KHI NGỦ
Lý Bình An lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, bước nhanh chân về phía đại sảnh, trong đại sảnh có một quả cầu thủy tinh, trong quả cầu thủy tinh ấy có một miếng Đạo Phù đang tản ra hào quang đỏ rực, chiếu sáng cả đại sảnh.
Thanh Tuyết giống như bà cụ non bận rộn trước bàn ăn, nhanh nhẹn xới một bát cơm đặt lên bàn, khi nhìn thấy Lý Bình An đến, nàng vội vàng đứng dậy, ngoan ngoãn cười nói:
- Sư phụ, ăn cơm thôi!
Lý Bình An ngồi vào chỗ, nhìn ba món ăn trên bàn, hỏi:
- Mấy món này là do con nấu à?
Thanh Tuyết gật đầu liên tục, xấu hổ nói:
- Nấu không được ngon lắm.
Đúng lúc ấy Thanh Vũ ào ào chạy tới, cười hì hì nói:
- Con cũng giúp đỡ!
Lý Bình An cười ha hả:
- Vậy thì con cũng rất lợi hại, bếp lò cao như vậy, sao hai đứa với tới được?
Thanh Tuyết đáp:
- Con bê một chiếc ghế đến đặt dưới chân, ở nhà khi nấu cơm con cũng làm như vậy.
Lý Bình An nhíu mày một cái, không vui nói:
- Sau này đừng làm nữa!
Thanh Tuyết sững sờ, cúi đầu nước mắt lưng tròng:
- Vâng, sư phụ! Con biết mình nấu không ngon, sau này con sẽ không nấu nữa.
Lý Bình An vội vàng an ủi:
- Đừng khóc, đừng khóc, chỉ là ta lo các ngươi sẽ bị thương thôi.
Thanh Tuyết cúi đầu nức nở:
- Không, con không khóc.
Lúc này Thanh Vũ cũng đã chạy tới, ngoan ngoãn đứng bên cạnh Thanh Tuyết giống như vừa mắc lỗi vậy.
Lý Bình An có chút bất đắc dĩ, thế giới nội tâm của trẻ con rất yếu ớt, nhưng mà để các nàng làm mấy việc như nấu cơm, hắn chắc chắn sẽ không cho phép.
Lý Bình An gõ vào bàn nói:
- Được rồi, ngồi xuống ăn cơm đi!
Thanh Tuyết, Thanh Vũ ngồi trên ghế, cúi đầu dùng đũa bới cơm ăn, bầu không khí trên bàn ăn rất tĩnh lặng.
Lý Bình An vừa gắp đồ ăn bỏ vào miệng đã có chút sững sờ, lập tức bị đả kích sâu sắc, vậy mà mấy món ăn này còn ngon hơn cả thức ăn do hắn nấu.
Sau khi cơm nước xong xuôi, Lý Bình An đuổi các nàng về ngủ, tự mình dọn dẹp bát đũa, rồi ngồi khoanh chân trong sân bắt đầu tu luyện.
Vừa ngồi khoanh chân xuống đang chuẩn bị bình tĩnh lại thì...
Hu hu hu...
Hắn nghe thấy tiếng khóc đau lòng mơ hồ truyền đến, bất đắc dĩ Lý Bình An đành phải mở mắt ra, quay đầu nhìn về phía phòng của Thanh Tuyết, Thanh Vũ, đầu óc choáng váng, không phải hai đứa trẻ kia vẫn còn đau lòng đấy chứ?
Lý Bình An do dự một chút, mới đứng lên đi về phía phòng của hai nàng, hắn đẩy cửa phòng kêu kẽo kẹt một tiếng, bước vào.
Nhìn qua tấm bình phong, có thể trông thấy Thanh Tuyết và Thanh Vũ đang nằm trong chăn nhỏ giọng nức nở.
Lý Bình An bước đến, ngồi bên giường, cất giọng ấm ám vừa cười vừa nói:
- Tiểu đồ đệ, sao các ngươi lại khóc? Ai bắt nạt các ngươi, nói cho sư phụ biết, sư phụ sẽ báo thù cho các ngươi.
Thanh Tuyết ngẩng đầu, mắt nước mắt lưng tròng, nức nở nói:
- Sư phụ, con nhớ cha mẹ.
Thanh Vũ cũng khóc lóc:
- Con nhớ phụ thân, con nhớ mẫu thân.
Lý Bình An không biết phải nói sao nữa, ban ngày các nàng chơi đùa rất vui vẻ, không hề làm ồn, đến tối nằm trên giường yên tĩnh, tự nhiên lại nhớ tới người thân, có vị thi nhân trứ danh từng nói: “Mỗi khi đêm về lại nhớ người thân gấp bội." Có lẽ chính là tình huống này.
Lý Bình An vươn tay ra vuốt tóc các nàng, trấn an:
- Đừng khóc, đừng khóc, mai ta mang các con đi tìm cha mẹ có được không?
Thật ra Lý Bình An biết rõ, nếu như những gì quyển sách kia viết là sự thật, cha mẹ các nàng hoặc là đã quay lại bị tinh quái ăn thịt rồi, hoặc là đã bỏ nhà đi tha hương, quay về thôn của các nàng chắc hẳn cũng không tìm thấy người, hơn nữa còn gặp phải nguy hiểm.
Thanh Tuyết nhìn Lý Bình An, ánh mắt mong chờ, hỏi:
- Thật không ạ?
Lý Bình An vừa cười vừa nói:
- Đương nhiên là thật rồi, sư phụ sẽ không lừa các con đâu.
Thanh Tuyết nín khóc, cười nói:
- Sư phụ tốt quá!
Tiếng khóc của Thanh Vũ cũng nhỏ dần, chỉ còn tiếng sụt sịt.
Lý Bình An chớp mắt, vừa cười vừa nói:
- Ta kể chuyện xưa cho các con nghe nhé!
Hai mắt Thanh Vũ lập tức sáng lên, chỉ trong nháy mắt tiếng khóc đã dừng lại, nàng reo lên:
- Nghe chuyện xưa, con muốn nghe chuyện xưa. Nghe chuyện Thợ săn đánh Yêu thú.
Thanh Tuyết cũng dùng ánh mắt chờ mong nhìn Lý Bình An.
Lý Bình An cười nói:
- Các con có biết trong Tam Thanh quan của chúng ta cung phụng ai không?
Thanh Tuyết, Thanh Vũ mơ màng lắc đầu.
Lý Bình An nói:
- Người chúng ta cung phụng chính là Tam Thanh Thánh Nhân của Đạo Môn, nếu như các con đã gia nhập Đạo Môn thì phải biết lai lịch về Đạo Môn chúng ta. Các con có biết thiên địa này xuất hiện như thế nào không?
Thanh Tuyết nghi hoặc hỏi:
- Thiên địa không phải vốn dĩ đã có sao?
Lý Bình An lắc đầu nói:
- Vạn vật đều có ngọn nguồn, thiên địa cũng thế, ta kể cho các con câu chuyện này, chính là về nguồn ngốc của thiên địa, tên là Khai Thiên Tích Địa.
- Từ thủa sơ khai khi Thiên địa còn chưa xuất hiên, cả thế giới này chỉ là một mảnh Hỗn Độn, không có thời gian, không có không gian, không có bất cứ thứ gì khác.
- Sau đó trong Hỗn Độn thai nghén ra ba nghìn Đại Đạo Ma Thần...
Thanh Vũ tò mò hỏi:
- Giống Thần Linh trong thần miếu sao?
Lý Bình An cười ha hả nói:
- Đom đóm đòi so với ánh trăng, sao có thể giống nhau được.
Thanh Vũ mờ mịt lắc đầu, nghe không hiểu, ài...
Lý Bình An lắc đầu nói:
- Không giống nhau, nếu so sánh với quỷ thần trong thần miếu thì Ma Thần do Hỗn Độn thai nghén ra lợi hại hơn rất rất nhiều.
Thanh Vũ giật mình, khẽ gật đầu, lần này nàng nghe hiểu rồi, Hỗn Độn Ma Thần rất lợi hại.
Lý Bình An nói tiếp:
- Trong Hỗn Độn không có khái niệm về thời gian, không biết trải qua bao nhiêu năm, Hỗn Độn Ma Thần thi nhau thức tỉnh, chơi đùa vui vẻ trong Hỗn Độn.
- Mãi cho đến một ngày, một bông hoa sen nở rộ trong Hỗn Độn, một người nam nhân cơ bắp bước ra từ trong đài sen.
Thanh Vũ cười khanh khách nói:
- Hóa ra hoa sen cũng có thể sinh ra con người, hì hì, con mọc ra từ đất đấy, còn chị gái thì được phụ thân nhặt về khi đi săn.
- Ừ!
Thanh Tuyết cũng nghiêm túc gật đầu, đúng là mẫu thân từng nói như thế.
Lý Bình An cười ha hả nói:
- Các con đều là con của cha mẹ mình.
Thanh Vũ vui vẻ kêu lên:
- Đúng vậy!
Lý Bình An kể tiếp chuyện Bàn Cổ Khai Thiên Tích Địa, đại chiến ba nghìn Ma Thần, thân thể Bàn Cổ hóa thành thiên địa.
-... Cứ như vậy, mỗi ngày trời cao lên một trượng, đất cũng dày thêm một trượng. Thân thể Bàn Cổ cũng mỗi ngày cao thêm một trượng. Đầu đội trời chân đạp đất, giữ vững như vậy rất rất nhiều năm. Cuối cùng trời và đất đều trở nên vô cùng kiên cố. Nhưng bởi vì mệt nhọc quá mức, cuối cùng hắn không chịu nổi mệt mỏi đã vẫn lạc.
- Trong nháy mắt, ngay khi hắn ta sắp chết, cả người đột nhiên sảy ra biến hóa: Hơi thở phát ra từ trong miệng hắn, lập tức biến thành gió và mây; Tiếng rên rỉ của hắn biến thành sấm sét rung động ầm ầm; Mắt trái của hắn biến thành mặt trời, mắt phải biến thành mặt trăng; Tay chân và thân thể, biến thành mặt đất và núi cao; Máu tươi biến thành sông lớn; Gân mạch biến thành con đường, tóc và râu biến thành ánh sao sáng trên bầu trời; làn da và tóc gáy, biến thành cỏ cây; Cơ bắp biến thành thổ địa; Hàm răng và xương cốt biến thành kim loại, khoáng thạch và trân bảo; Mồ hôi trên người biến thành cơn mưa.
Thanh Vũ trợn trừng mắt, khó có thể tin nổi hỏi:
- Thế giới của chúng ta là do Bàn Cổ đại thần biến thành?
Thanh Tuyết cũng mang vẻ mặt chấn động, thế giới quan đã bị thay đổi, hóa ra ở thời kỳ viễn cổ Thần Linh lại vĩ đại như vậy, đúng là rất lợi hại!
CHƯƠNG 7: TU LUYỆN, CHÍNH THỨC NHẬP MÔN
Thanh Vũ tò mò hỏi:
- Sư phụ, cơ thể của Bàn Cổ đại thần khổng lồ như vậy, một bữa ngài ấy phải ăn bao nhiêu bát cơm mới đủ no?
Lý Bình An cười ha hả nói:
- Thần tiên đều không cần ăn cơm.
Thanh Vũ nghi hoặc hỏi:
- Không ăn cơm bọn họ không đói bụng sao?
Lý Bình An đáp:
- Không đói bụng!
- Vì sao?
- Bởi vì bọn họ là thần tiên.
- Thần tiên là cái gì? Vì sao không cần ăn cơm?
- Thần tiên là tồn tại siêu thoát phàm tục.
- Siêu thoát phàm tục là gì?
- Khụ khụ khụ...
Lý Bình An nhìn vẻ mặt tò mò của Thanh Vũ, chỉ có thể bất đắc dĩ nói:
- Đợi đến khi con trưởng thành, con sẽ biết.
- Tại sao phải đợi đến khi con lớn? Nhưng mà con muốn biết luôn bây giờ.
Lý Bình An choáng váng, lấy đâu ra nhiều câu hỏi như vậy?
- Ngủ đi!
Lý Bình An nhìn Thanh Tuyết Thanh Vũ, nói:
- Thời gian đã không còn sớm nữa, mau ngủ đi. Ngày mai ra lại kể cho các con nghe chuyện Long Hán Đại kiếp.
Hai mắt Thanh Vũ sáng lên, ngồi dậy hỏi:
- Sư phụ, kể luôn bây giờ có được không? Con không buồn ngủ!
Lý Bình An duỗi tay đặt lên trên trán Thanh Vũ, khẽ dùng sức đẩy ngã nàng nằm xuống, ngửa mặt trên giường, đàn áp vô tình.
Thanh Tuyết kéo Thanh Vũ, nói:
- Muội muội ngoan nào, sư phụ mệt rồi.
Lý Bình An nhìn Thanh Tuyết tán thưởng, đứng dậy nói:
- Ngoan ngoãn ngủ đi, ta tắt đèn giúp các con.
Nói xong hắn quay người đi ra ngoài, khi ra khỏi phòng còn tiện tay tắt Phù đăng, cả căn phòng chìm trong bóng tối.
Lý Bình An vừa ra ngoài đã thở dài, nói thầm:
- Trẻ con đúng là phiền phức thật.
Hắn lắc đầu đi đến chỗ cây đào trong nội viện, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.
Thông qua hệ thống ban thưởng, Lý Bình An đã đạt được tổng cộng hai loại công pháp, một loại tên là Nhật Nguyệt Luyện Khí quyết, một loại là Quan Tưởng Chi pháp, Nhật Nguyệt Luyện Khí quyết chính là phương pháp thu thập Nhật Nguyệt Linh khí, Quan Tưởng Pháp môn là một loại phương pháp tu luyện đại đa số đệ tử Đạo Môn đều có, trên linh đài tinh khiết trong não hải quan tưởng một pháp tướng vị đại thần nào đó, Thần Minh tọa trấn Thiên Cung có công hiệu tẩy rửa linh đài, bảo vệ bản thân.
Lý Bình An tu luyện Quan Tưởng pháp, Linh Hồn vô tri vô giác tiến vào một khoảng không trong vũ trụ, tinh vân vờn quanh vừa sáng lạn vừa xinh đẹp, một thân ảnh khổng lồ đang ngồi khoanh chân trong Tinh Hải, giống như trung tâm của Vũ Trụ, đứng đầu chúng Thần.
Đay chính là vị pháp tướng đầu tiên Lý An Bình quan tưởng, chính là Thượng Thanh Thánh Nhân Linh Bảo Thiên Tôn, trải qua hai tháng cố gắng hoắn mới quan tưởng thành công vị pháp tướng này, hiện giờ khó khăn lắm mới hiện ra hình người, không nhận ra nửa điểm đặc biệt nào của Thượng Thanh Thánh Nhân, thân ảnh giống như một đoàn quang ảnh xua tan đêm tối vậy, dường như lúc nào cũng có thể thoát ra ngoài.
Ý niệm của Lý Bình An chìm vào trong pháp tướng, bắt đầu tu luyện Nhật Nguyệt Luyện Khí quyết, bóng người dưới cây đào được ánh trăng chiếu xuống hơi sáng lên, tạo thành một quầng sáng, giống như ánh trăng đều tụ hết về phía bên này.
Phù phù...
Ngực Lý Bình An hít thở phập phồng, ánh trăng sáng cũng rung động theo, mạnh mẽ tiến vào trong cơ thể hắn.
Oành!
Cơ thể Lý Bình An run lên, một vòng xoáy giống như cái phễu hình thành trên đỉnh đầu, trong nháy mắt dường như cả đạo quán đều mờ đi, ánh trăng vô lượng dũng mãnh tiến vào trong cơ thể, được luyện hóa thành pháp lực ngưng tụ thành một luồng khí xoáy trong đan điền.
Lý Bình An mở to mắt, mừng rỡ nói:
- Bách nhật Trúc Cơ đã thành, hiện giờ ta chính là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ.
Lý Bình An nhẹ nhàng bay lên khỏi mặt đất, rơi xuống giống như một chiếc lông chim.
Hắn cảm thấy chỉ một cái chớp mắt thôi cả thế giới này đều trở nên khác thường rồi, tiếng kiến kêu to hơn, ngay cả tiếng dơi vỗ cánh hắn cũng có thể nghe thấy rõ ràng, cả người giống như một chiếc lông chim, một cơn gió thổi đến là có thể thổi bay lên, bay cao như diều gặp gió. Tất cả mọi chuyện đều rất tốt đẹp, nếu như không có mùi hôi vờn quanh bên người thì càng tốt hơn.
Lý Bình An bịt chặt mũi, lấy tay che miệng, chán ghét lẩm bẩm:
- Mùi thối ở đâu ra thế nhỉ?
Sau đó hắn cảm nhận được cảm giác nhầy nhụa, hắn vô thức đưa tay lên mặt, trên tay là một đám cặn bã đen như mực.
. Lý Bình An giật mình kêu lên:
- Mẹ kiếp, tẩy tinh phạt tủy trong truyền thuyết, ta bẩn đến vậy sao?
Bóng người cân khẽ động, chỉ trong nháy mắt đã chạy vào phòng tắm riêng của mình. Tiếng nước chảy rào rào vang lên, nửa tiếng sau, Lý Bình An ra khỏi phòng tắm, tinh thần sảng khoái, làn da trắng nõn, sắc mặt hồng hào, nếu như trước đây vẻ ngoài của hắn thuộc cấp bậc người đi đường, thì hiện giờ đã tiến giai trở nên đẹp trai xuất sắc rồi.
Lý Bình An đứng trong sân nhếch miệng cười ngây ngô, Trúc Cơ Kỳ rồi, ba trăm năm thọ nguyên, kiếm lợi lớn, kiếm lợi lớn, lần xuyên không này không lỗ, không được, phải bình tĩnh, không được buông thả, sống hết ba trăm năm mới là kiếm lợi lớn.
Lý Bình An vội vàng chạy về phòng, ngồi xuống luyện khí củng cố tu vi.
Đêm khuya tiếng động ầm ầm truyền đến từ bên ngoài đạo quán, giống như có một cái quái vật khổng lồ đang đi đi lại lại bên ngoài.
Lý Bình An đang ngồi đột nhiên mở to mắt, hai tia sáng nhợt nhạt hiện lên, hắn nhảy xuống giường đi đến bên cửa sổ, mở cửa nhìn ra ngoài.
Đập vào mắt hắn là một luồng yêu khí màu máu đang phiêu đãng bên ngoài đạo quán, hắn lẩm bẩn:
- Đây chính là tế linh trong sách viết, tới tốt lắm.
Hắn mỉm cười, quay người về giường tiếp tục ngồi xuống, hoàn toàn không để trong lòng, nếu như ngươi dám vào ta còn đỡ mất công hơn, Tam Thanh Thánh Địa nào có phải nơi yêu tà có thể càn rỡ.
Sau nửa đêm, tiếng động ầm ầm càng lúc càng nhỏ dần, rồi chậm rãi biến mất.
Sáng hôm sau, Lý Bình An mặc đạo bào đến trước cửa phòng Thanh Tuyết Thanh Vũ, tay cầm một chiếc chiêng đồng gõ keng keng, lớn tiếng gọi:
- Dậy thôi, dậy thôi...
Thanh Vũ ở trong phòng kêu thảm một tiếng, đau khổ hét lớn:
- Sư phụ, trời còn chưa sáng đâu!
Thanh Tuyết cũng nức nở nghẹn ngào:
- Sư phụ, lát nữa chúng con dậy, chúng con không đói!
Két!
Lý Bình An tiện tay bỏ chiếc chiêng đồng qua một bên, đẩy cửa phòng ra, vươn tay thắp Phù đèn, cả căn phòng lập tức trở nên sáng sủa.
Trong phòng ngủ sau tấm bình phong, Thanh Tuyết Thanh Vũ vẫn đang ngủ say sưa.
Lý Bình An đi đến bên giường, vươn tay kéo hai đứa nhỏ dậy, trong tiếng kêu thê thảm và giãy giụa mặc đạo bào vào cho hai nàng, rồi phủi tay nói:
- Nếu như đã gia nhập Đạo Môn thì phải tuân thủ quy củ của Đạo Môn chúng ta, bây giờ đi rửa mặt nào.
Thanh Tuyết Thanh Vũ u oán nhìn Lý Bình An, vẫn còn buồn ngủ đã phải theo hắn ra ngoài, ra khỏi cửa bầu trời bên ngoài vẫn còn tối tăm mờ mịt, hai nàng không nhịn được đau khổ rên một tiếng.
Sau khi rửa mặt xong, cuối cùng hai nàng cũng có chút tinh thần.
Lý Bình An dẫn các nàng đến Tam Thanh đại điện, mỗi người lĩnh ba nén Hương dài, cung kính thắp hương quỳ lạy, qua một đêm, dễ nhận ra được tâm trạng của Thanh Tuyết Thanh Vũ đã khá hơn nhiều, không còn e sợ như trước nữa.
Lý Bình An bảo các nàng ngồi khoanh chân trên bồ đoàn, mở miệng nói:
- Cách tu luyện của Đạo Môn ta không giống với các môn phái khác, muốn tu hành trước hết phải tu tâm, trước khi luyện pháp phải luyện đạo, đạo pháp đạo pháp, đạo đứng trước pháp.
- Các môn phái khác trên thế giới này theo đuổi lực lượng, còn Đạo Môn chúng ta theo đuổi tâm cảnh, sớm nghe đạo chiều chết cũng cam.
- Bây giờ ta sẽ dạy cho các con cách niệm kinh, sau này mỗi ngày đến giờ này các con đều phải đến đây niệm tụng đạo kinh, ma luyện đạo tâm.
Thanh Tuyết Thanh Vũ yếu ớt đáp:
- Vâng, sư phụ!
Lý Bình An ngồi khoanh chân giữa hai nàng, trước mặt đặt một quyển đạo kinh, có tên là “Cao Thượng Ngọc Hoàng Bản Hành Tập Kinh”, chính là quyển kinh thư duy nhất Lý Bình An có.
Lý Bình An khẽ nhắm mắt lại, mở miệng thì thầm:
- Nhĩ thì Nguyên Thủy Thiên Tôn tại thanh vi thiên trung, ngọc kinh kim khuyết, Thất Bảo huyền uyển, Ngọc Hoàng cung điện, thăng quang minh tọa, dữ vô ưởng sổ chúng, tuyên thuyết linh bảo thanh tịnh chân nhất bất nhị pháp môn. Thị thì, ngọc hoàng tôn đế, dữ chư chân thánh, phi thiên đại thánh, vô cực thần vương, linh đồng ngọc nữ, cửu thiên vạn nhân, thanh trai kiến tiết, thị tại trắc yên...
Thanh Tuyết, Thanh Vũ lắp bắp nhẩm theo:
- Nhĩ... Nhĩ thì Nguyên Thủy Thiên Tôn tại thanh vi... thanh vi thiên trung...
CHƯƠNG 8: NGƯỜI ĐẾN KHÔNG CÓ Ý TỐT
Mặt trời mọc lên ở phương đông, chiếu sáng vạn dặm núi sông, buổi tụng kinh chấm dứt, Lý Bình An lại dẫn các nàng đi tập Thái Cực quyền, sau đó mới hoàn thành bài học buổi sáng.
Bữa sáng đã sẵn sàng, trên bàn ăn Thanh Tuyết Thanh Vũ ăn như hổ đói, sau một buổi sáng khổ cực các nàng thật sự rất đói bụng.
Lý Bình An vừa ăn cơm, vừa nghĩ đến điều gì đó. Có nên mời một đầu bếp đến đây không nhỉ? Sau khi làm xong bài tập buổi sáng mới chuẩn bị đồ ăn sáng đúng là có hơi muộn, hơn nữa tài nấu nướng của mình, ài... Đúng là chỉ có thể tính là ăn tạm mà thôi.
Lý Bình An hạ quyết tâm, mời đầu bếp, nhất định phải mời một vị đầu bếp về, bản thân đường đường là người đứng đầu đạo quán, Trúc Cơ Kỳ đại năng, sao có thể ngày nào cũng bận rộn trước bếp lò được?
Rầm rầm rầm!
Đột nhiên tiếng đập cửa rất mạnh từ bên ngoài truyền đến.
Thanh Vũ quay đầu nhìn về phía Lý Bình An, ngoan ngoãn nói:
- Sư phụ, có người gõ cửa, con đi mở cửa nhé.
Nói xong nàng nhảy xuống ghế, chạy ra ngoài.
Lý Bình An đột nhiên nghĩ đến chuyện tối hôm qua, mặt biến sắc kêu to:
- Quay lại!
Bóng dáng khẽ động, giống như Hồng nhạn bay đến chắn trước mặt Thanh Vũ, Thanh Vũ đâm rầm vào người Lý Bình An, kêu lên một tiếng, người ngả về phía sau.
- Ai ui!
Lý Bình An vươn tay kéo Thanh Vũ một cái, mới giữ cho nàng không bị ngã ra đất.
Thanh Tuyết cũng vội vàng chạy ra khỏi đại sảnh.
Lý Bình An mở miệng nghiêm túc nói:
- Thanh Tuyết, Thanh Vũ, các con ở trong đạo quan không được ra ngoài, để sư phụ đi xem thử.
Thanh Tuyết thành thật gật đầu nói:
- Vâng, sư phụ!
Ánh mắt Thanh Vũ thì chuyển loạn.
Lý Bình An về phòng lấy Pháp kiếm, quay người đi ra ngoài, trong khoảng thời gian đó tiếng đập cửa rầm rầm vẫn vang lên không ngừng, còn kèm theo vài tiếng chửi bậy.
Lý Bình An đi đến trước cửa, vươn tay mở cửa đột ngột, ngay sau đó nhảy sang một bên, hai người đang xô đẩy nhau ngoài cửa không kịp đứng vững ngã nhào vào trong, lảo đảo té xuống đất, sợ hãi kêu to hai tiếng.
Cửa lớn rộng mở, lộ ra một đám người đang đứng bên ngoài, mỗi người đều mặc hộ giáp bằng da thú, tay cầm liệp đao, trường mâu, còn có kẻ đang giương cung, vẻ mặt ai nấy đều như hung thần.
Hai người ngã ra đất xoay người đứng dậy, tức giận kêu lên:
- Tiểu tử, ngươi dám tránh ta!
- Tiểu tử, muốn chết!
Hai người nắm chặt tay đánh về phía Lý Bình An, quyền phong gào thét, mang theo mười phần kình lực.
Lý Bình An vung tay áo lên, quét qua nắm đấm của hai gã to con kia, vận chuyển Thái Cực pháp, hai gã to con kinh sợ kêu lên một tiếng, trong nháy mắt đã bị ném bay ra ngoài, rơi uỳnh một tiếng ngã trên mặt đất, ôm ngực đau đớn kêu rên, hiển nhiên đã bị thương không nhẹ.
Một lão giả bước gia từ trong đám người bên ngoài, quát to:
- Dừng tay!
Lý Bình An thì thầm:
- Phúc sinh Vô Lượng Thiên Tôn! Không biết bần đạo đắc tội chư vị chỗ nào, sao mọi người lại giết tới đạo quan nhỏ bé của bần đạo?
Lão giả cười ha hả nói:
- Vị công tử này đừng nóng nảy, thôn chúng ta có hai đứa nhỏ bị mất tích, nghe nói được ngài tốt bụng thu lưu, tất cả mọi người trong thôn chúng ta đều vô cùng cảm kích, cố ý tới đây đón người về, kính xin công tử trả lại các nàng cho chúng ta, chúng ta sẽ hậu tạ.
- Thôn trưởng!
- Mãng Sơn đại thúc!
Hai tiếng kinh ngạc vui mừng kêu lên truyền đến từ phía sau.
Thanh Tuyết Thanh Vũ vội vàng chạy ra khỏi đạo quán, vui vẻ đến chỗ mọi người.
Khi Thanh Vũ gọi Mãng Sơn đại thúc, sắc mặt người đàn ông cơ bắp đứng trước rất nhiều thôn dân lập tức biến đổi, tỏ ra rất thống khổ.
Khi Thanh Tuyết Thanh Vũ chạy đến trước mặt Lý Bình An, Lý Bình An vươn tay giữ chặt các nàng lại.
Thanh Tuyết ngẩng đầu nhìn Lý Bình An, vui vẻ kêu lên:
- Sư phụ, là ngài thôn trưởng tới đón chúng con, thôn trưởng là người tốt.
Thôn trưởng cười tủm tỉm vẫy tay nói:
mua truyện nhắn tới Ẕạἰὁ 0~8~6~5~1~0~8~2~5~1
- Đại Ny, Nhị Ny, mau tới đây, về nhà với gia gia.
Thanh Vũ ngẩng đầu nhìn Lý Bình An cười hì hì nói:
- Sư phụ! Người về cùng với chúng con được không? Con bảo mẫu thân làm đồ ăn ngon cho người.
Lý Bình An nhìn thôn trưởng đang cười tủm tỉm, hỏi thẳng:
- Vị thôn trưởng này, không biết cha mẹ các nàng đang ở đâu? Không thấy cha mẹ các nàng, bần đạo chắc chắn sẽ không thả người.
Nụ cười trên mặt thôn trưởng cứng đờ, cười như không cười nói:
- Công tử không biết đó thôi, cha mẹ các nàng nhớ con quá đã ngã bệnh, đang nằm ở nhà.
Thanh Tuyết giật mình kêu lên:
- Phụ thân ngã bệnh?
Thanh Vũ cũng giãy giụa kêu lên:
- Sư phụ, mẫu thân con bị bệnh rồi, con phải về nhà.
Lý Bình An không biết phải nói sao, nhìn qua có vẻ như cha mẹ các nàng không phải đã chết, chính là đã chạy thoát, cho dù là kết quả nào, đối với các nàng mà nói đều là đả kích.
Lý Bình An nói:
- Vô Lượng Thiên Tôn, mời các vị thí chủ quay về đi! Bần đạo chắc chắn sẽ không trả lại các nàng.
- Sư phụ!
- Sư phụ, con nhớ cha mẹ!
...
Nụ cười trên mặt thôn trưởng dần dần biến mất, sắc mặt âm trầm vung tay lên nói:
- Mãng Sơn, ngươi dẫn người đi bắt các nàng lại.
Gã đàn ông cao lớn dẫn đầu vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, sắc mặt vô cùng thống khổ.
Thôn trưởng lạnh lùng nói:
- Mãng Sơn, ngươi phải biết rằng, nếu không bắt các nàng làm tế phẩm, đến lúc đó tế phẩm chính là con trai ngươi.
Sắc mặt Mãng Sơn lập tức trắng bệch, nặng nề giơ tay lên, vung tay cất giọng trầm thấp nói:
- Theo ta, lên!
Chân dẫm xuống đất kêu oành một tiếng, cả người giống như con báo lao về phía Lý Bình An.
Đám đàn ông xung quanh đều trầm mặc, lao theo về phía trước, vẻ mặt tràn đầy áp lực.
Chỉ có vài người đứng bảo vệ thôn trưởng, cất tiếng hò hét.
Thôn trưởng vuốt râu cười đắc ý, cho dù ngươi vũ dũng phi phàm chẳng phải cũng không dám trái lệnh ta sao.
Hai tay Lý Bình An ném về phía sau, Thanh Tuyết, Thanh Vũ sợ hãi kêu lên một tiếng, cả người bay ngược lại hơn trăm thước an ổn rơi xuống trước Tam Thanh đại điện.
Tay Lý Bình An cầm trường kiếm lên không rút khỏi vỏ, không lùi mà tiến tới, kiếm ảnh lập lòe bất định, Câu, Dẫn, Niêm, Niêm, Nã, vận dụng Thái Cực Kiếm pháp, ra đòn liên tiếp, từng gã đàn ông bị đánh bay kêu to, liên tiếp ngã văng ra ngoài, ngay cả Mãng Sơn cũng không phải đối thủ, trường kiếm móc vào cánh tay, cả người hắn lập tức xoay tròn ba trăm sáu mươi độ, rồi nặng nề rơi xuống con đường đá trên núi, đau đớn phát ra tiếng kêu rên.
Nụ cười trên mặt thôn trưởng chậm rãi biến mất, cả người giống như gặp phải quỷ vậy, khó có thể tin nổi nhìn đám đàn ông vạm vỡ đang kêu thảm thiết phía xa, bọn họ đều là thợ săn rất giỏi, sao lại thất bại thảm hại như vậy?
Lý Bình An đứng trước đạo quán, mở miệng khẽ cười nói:
- Ngươi còn thủ đoạn gì nữa không? Cứ việc sử dụng đi, bần đạo đều tiếp nhận, nhưng hôm nay chắc chắn ngươi không thể mang người đi.
Thôn trưởng hét lớn:
- Tế Linh đại nhân, chúng ta vô năng, xin ngài ra tay.
Ngay lập tức một làn khói đen bắn ra từ trong rừng rậm, giống như một mũi tên sắc nhọn lao về phía Lý Bình An.
Chân Lý Bình An khẽ động, trong nháy mắt đã lui về phía sau, chạy vào trong cửa đạo quán, khói đen bắn tới trước cửa đạo quán thì im hơi lặng tiếng biến mất không thấy đâu nữa, lập tức tan rã giống như tuyết đọng đâm vào lửa lớn vậy.
Lý Bình An đắc ý cười nói:
- Ta đã đề phòng ngươi từ lâu rồi.
Tiếng phì phì vang lên, một cái đầu rắn to như một chiếc xe ngựa ngóc lên trong rừng rậm, ánh mắt lạnh lẽo của nó chứa đầy sát ý.
Lý Bình An ngẩng đầu ưỡn ngực đắc ý nhìn Cự Xà, nhóc con, có bản lĩnh thì ngươi vào đây!
- Tích! Nhiệm vụ: Uy nghiêm của Đạo Môn không thể khiêu khích! Một con xà yêu nho nhỏ cũng dám lấn tới cửa Đạo Môn, tội đáng chém, ký chủ giận dữ, thề phải giết chết xà yêu, nhiệm vụ có thời hạn trong vòng nửa canh giờ.
Nụ cười trên mặt Lý Bình An cứng đờ, mẹ nó chứ, hệ thống định hại lão tử à! Con mắt nào của ngươi thấy ta giận dữ hả? Nhìn qua là biết con xà yêu kia không dễ chọc, ngươi bảo ta đi chém giết nó? Lỡ như ta chết thì phải làm sao bây giờ?
CHƯƠNG 9: TRẬN CHIẾN ĐẦU TIÊN
Con xà yêu cực lớn chạy ầm ầm về phía Tam Thanh quan, những nơi nó đi qua, cây cối đứt gãy, đất đai bị giày xéo.
Xà yêu chạy đến trước mọi người, cúi đầu táp về phía thôn trưởng.
- Cứu mạng!
- Tha mạng, Tế Linh đại nhân tha mạng!
...
Đám người bên cạnh thôn trưởng ai nấy đều hoảng sợ kêu to, hốt hoảng bỏ chạy.
Thôn trưởng cũng hoảng sợ ngẩng đầu kêu lên:
- Tế Linh, ta là thôn trưởng, ngươi không thể ăn ta. Ta cung cấp tế phẩm cho ngươi, là ta cung cấp tế phẩm cho ngươi đó... A...
Trong mắt Xà yêu hiện lên một tia đùa giỡn muốn ngược sát bọn họ, nó mở miệng phun ra chất dịch tanh hôi, thân thể của tất cả đám người đang chạy trốn đều dừng lại, ngã ầm ầm ra đất.
Trong mắt thôn trưởng hiện lên vẻ tuyệt vọng, cuối cùng cũng đến lượt ta sao? Ta không muốn chết!
- Nghiệt súc! Chớ có càn rỡ.
Một tiếng gầm vang vọng, Lý Bình An bay lên trời, trường kiếm tuốt ra khỏi vỏ kiếm quang trắng xóa đánh thẳng về phía đầu rắn.
Xà yêu lập tức ngẩng đầu lên, mở cái miệng rộng của nó lao về phía Lý Bình An nhanh như sao băng.
Keng!
Một tiếng va chạm vang dội, một kiếm của Lý Bình An đã chém vào răng rắn, lực lượng phản chấn khiến hắn vô cùng khó chịu, chỉ trong nháy mắt đã bị hất ngược lên trời.
Xà yêu cũng đau đớn gào lên một tiếng, trở mình một cái, chiếc đuôi rắn giống như trường tiên đánh về phía Lý Bình An, tạo thành một đạo tàn ảnh trên không trung.
Oành! Một tiếng trầm đục vang lên, Lý Bình An lập tức bị đánh bay giống như quả bóng bàn, rơi vào trong núi sâu, xà yêu quay người nhanh chóng đuổi theo.
Nếu bàn về cảnh giới, Lý Bình An còn cao hơn so với xà yêu, công pháp võ công cũng phi phàm, thực lực tổng thể cao hơn không biết bao nhiêu lần so với xà yêu.
Nhưng nếu bàn về đánh nhau, Lý Bình An lại kém hơn rất nhiều, khi ở địa cầu hắn chính là sinh viên ba tốt, không đánh nhau, không yêu sớm, không cúp học. Trong trường học gặp phải chuyện gì đều tìm thầy cô, rời khỏi trường học gặp phải chuyện thì tìm cảnh sát, từ nhỏ đến lớn số lần đánh nhau có thể đếm được trên đầu ngón tay, trước đó đánh bại được đám đàn ông vạm vỡ kia đều là do cảnh giới khác biệt mang tính nghiền ép.
Bây giờ gặp phải một con xà yêu ngang sức ngang tài, Lý Bình An thảm rồi, đầu óc choáng váng, võ nghệ của bản thân đã quên quá nửa, biến thành đối tượng bị chà đạp.
Tiêng vang ầm ầm trong núi mãi không dứt.
Thôn trưởng lấy lại tinh thần, lập tức hành động, không, ta không thể chết được, ta vẫn muốn sống, còn cơ hội, vẫn còn cơ hội, chỉ cần làm cho Tế Linh thoả mãn nó sẽ không giết ta, hắn vội vàng quát chói tai:
- Mãng Sơn, mau bắt hai đứa nhóc con kia về đây cho ta.
Mãng Sơn đứng dậy khỏi mặt đất, ngẩng đầu nhìn về phía cuộc đại chiến, tiếng nổ ầm ầm liên tiếp vang lên, cây cối mọc thành rừng bị đánh ngã, trong mắt hắn vô thức hiện lên một tia hy vọng.
Thôn trưởng quát chói tai:
- Mãng Sơn, ngươi còn đứng ở đó chần chừ gì nữa? Còn không mau đi! Chẳng lẽ ngươi muốn con trai ngươi trở thành tế phẩm sao?
Mãng Sơn chậm rãi đứng dậy, chắn trước cửa đạo quán không nhúc nhích.
Thôn trưởng tức giận cả người run lên, mắng to:
- Mãng Sơn, ngươi muốn tạo phản có phải không?
Mãng Sơn vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, không nói tiếng nào.
- Được lắm!
Thôn trưởng tức giận gào to với hai người ngã trong sân đạo quán:
- Đại Lâm, Nhị Lâm, các người bắt hai nha đầu kia lại.
Hai người đàn ông vạm vỡ trong sân đạo quán nhìn nhau, rồi xoay người đứng dậy.
Mãng Sơn trầm giọng nói:
- Ta xem ai dám!
Đại Lâm, Nhị Lâm lập tức đứng yên tại chỗ, chần chờ.
- Các ngươi không sợ Tế Linh tức giận sao?
Thôn trưởng giận dữ quát to.
Tất cả mọi người có mặt ở chỗ này đều run rẩy, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi. Đại Lâm, Nhị Lâm cuống quít lao về phía Tam Thanh đại điện, mặt lộ ra vẻ ngoan lệ.
Hai người vừa chạy được hai bước, đã bị một cỗ lực lượng vô hình đánh trúng, hai gã đàn ông vạm vỡ lập tức phun ra một ngụm máu tươi, bay thẳng ra khỏi Tam Thanh quan, đập thẳng xuống mặt đất, lăn ra xa vài mét mới dừng lại, không rõ sống chết.
Hai mắt Mãng Sơn sáng lên, quay đầu nhìn về phía Tam Thanh đại điện, sau đó lại mờ mịt không biết phải làm sao với Thanh Tuyết Thanh Vũ.
Thôn trưởng cũng lập tức trợn tròn mắt, chuyện này... Chuyện này là thế nào? Sao bọn họ lại bay ra ngoài?
Trong núi rừng xa xa, tiếng nổ ầm ầm vẫn vang lên không dứt, sau một phen chiến đấu Lý Bình An đã chậm rãi nắm giữ được tiết tấu, dần dần học được cách vận dụng võ nghệ của bản thân áp dụng vào cuộc chiến.
Một đạo kiếm khí tạo thành Thái Cực Kiếm luân bay lên trong rừng, dưới Thái Cực đồ vang lên tiếng gào rú thống khổ.
Một tiếng nổ ầm ầm vang lên, một cái đầu rắn rất lớn giống như Giao Long lao ra khỏi mặt nước, hung hăng đâm vào Thái Cực Đồ, Kiếm khí đan xen ngang dọc, vảy rắn trên đầu không ngừng nổ tung, từng dòng máu tươi phun ra ngoài.
Xà yêu phun ra một đám khói đen, dưới làn khói đen cây cối phát ra tiếng xì xèo, nhanh chóng trở nê mục nát.
Trên đạo bào của Lý Bình An lóe lên Linh quang, cả người phóng lên bầu trời giống như chim đại bàng, chân trái đạp chân phải, chân phải đạp chân trái, bay vèo vèo lên trời.
Xà yêu đập xuống mặt đất kêu rầm một tiếng, sau đó nhanh chóng bỏ chạy, chạy về phía xa xa.
- Chạy đi đâu?
Lý Bình An thét một tiếng chói tai, thân ảnh như mũi kiếm từ trên trời giáng xuống. Một tiếng nổ cực lớn vang lên, sau đó tất cả quay lại bình thường.
Trên chiến trường, đạo bào của Lý Bình An nhăn nhúm, mặt mũi bầm dập đứng trên cái đầu cực lớn của xà yêu, pháp kiếm đâm thẳng vào đỉnh đầu xà yêu ngập đến tận chuôi kiếm, bóng dáng một con rắn nhỏ đen xì chui ra khỏi cơ thể xà yêu, nhanh chóng bỏ chạy vào trong rừng.
Lý Bình An bình tĩnh, duỗi tay ra thét to:
- Câu Linh Khiển Tướng!
Một đạo Linh phù sáng lên trong lòng bàn tay Lý Bình An, xà yêu đang chạy trốn đột nhiên sững sờ, lui về phía sau, lao đến chỗ Lý Bình An, bị Lý Bình An nắm trong tay, con rắn nhỏ màu đen kia giãy giụa trong lòng bàn tay Lý Bình An, nhưng dù có giãy thế nào cũng không thoát ra được.
Lý Bình An lẩm bẩm:
- Đây chắc là linh hồn của xà yêu nhỉ?
Câu Linh ấn trong lòng bàn tay sáng lên, chỉ trong nháy mắt, linh hồn của xà yêu đã bị Câu Linh Ấn thôn phệ hoàn toàn, biến mất không thấy đâu nữa.
Lý Bình An thở dài một hơi, ngồi bệt trên đầu rắn, trong lòng vẫn còn sợ hãi, nói:
- Quá nguy hiểm, đánh nhau đúng là quá nguy hiểm, nhiều lần thiếu chút nữa đã chết rồi. Tu sĩ Đạo Môn không phải chỉ cần sử dụng ý niệm phi kiếm sẽ lao ra ngăn địch sao? Hoặc là dùng ý niệm thôi thúc pháp thuật tạo ra Thiên Lôi Địa Hỏa cũng được mà! Cận chiến thật sự quá nguy hiểm, hơn nữa tuyệt đối không hề tiêu sái chút nào, hệ thống, ngươi thấy có đúng không? Hệ thống ngươi gì đi chứ! Đừng yên lặng không nói gì như thế! Mau cho ta một cái phi kiếm đi!
...
Cuộc chiến kết thúc, tất cả đám người ở trước đạo quán đều chấn động, ánh mắt tỏa sáng, chẳng lẽ, chẳng lẽ xà yêu đã bại trận rồi?
Chỉ có thôn trưởng là tràn đầy lo lắng, nhỏ giọng thầm thì:
- Tế Linh vô địch, vô địch...
Thanh Tuyết Thanh Vũ chạy ra khỏi Tam Thanh quán đến bên cạnh Mãng Sơn.
Thanh Tuyết ngẩng đầu lo lắng hỏi:
- Mãng Sơn thúc thúc, phụ mẫu ta có khỏe không? Bọn hắn ốm có nặng không?
Mãng Sơn sững sờ, nhìn thấy ánh mắt chờ mong của các nàng, hắn không biết nên mở miệng thế nào.
Thanh Vũ tò mò hỏi:
- Mãng Sơn thúc thúc, thứ vừa rồi là Tế Linh sao? Tại sao nó lại đánh nhau với sư phụ ta?
Mãng Sơn nghĩ đến điều gì đó, hỏi:
- Hắn là sư phụ của các ngươi?
Đám đàn ông còn lại cũng tò mò nhìn về phía Thanh Vũ.
Thanh Vũ gật đầu liên tục, nói:
- Đúng vậy!
Sau đó còn đắc ý:
- Đây là thần miếu của chúng ta, bên trong cung phụng thần linh, hơn nữa còn tận ba người.
Mặt tất cả mọi người đều biến sắc, thần miếu? Nơi này vậy mà lại là thần miếu? Khó trách Đại Lâm, Tiểu Lâm lại bị thương bất ngờ như vậy, nhất định là do Thần Linh nổi giận, nghĩ vậy đám người này bắt đầu lập tức cảm thấy lo lắng.