## Chương 1062: Trùng Phùng!
Trong khoảng thời gian này, công trình từ thiện do Quân Vô Ý chủ trì dưới sự hỗ trợ tài lực vật lực khổng lồ không giới hạn, có thể nói là làm càng ngày càng thuận lợi. Vô số thiếu nam thiếu nữ mồ côi khổ sở, đều được ông thu dung, sau đó thống nhất an bài ăn ở, khúc mắc trong lòng Quân Vô Ý, cũng đã tiêu trừ đi rất nhiều...
Hàn Yên Dao tự nhiên cũng vô cùng cao hứng, bóng ma quá khứ, khi nhìn thấy những nụ cười đơn thuần thỏa mãn của đám trẻ này, cũng đã sớm bay biến không còn tăm hơi...
Nàng ở bên cạnh phu quân, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, bụng dưới hơi nhô lên... Dường như đã mang thai...
_"Xoát"_ một cái, Quân Mạc Tà đột nhiên xuất hiện trước mặt Quân Vô Ý và Hàn Yên Dao.
_"Mạc Tà!"_ Quân Vô Ý kinh hỉ mạc danh kêu lên một tiếng, lập tức an bài đệ tử bên cạnh nghênh đón tân khách đi tới khách phòng... Ách, cũng chính là cái lều trắng kia, sau đó bước nhanh ra đón.
Quân Mạc Tà trước tiên là ngẩn ra, sau đó ánh mắt liền nhìn chằm chằm vào bụng Hàn Yên Dao, nhìn đến mức Hàn Yên Dao mặt phấn đỏ bừng cúi đầu xuống.
Đột nhiên, Quân đại thiếu nổi trận lôi đình: _"Tam thúc! Chuyện này là sao?"_
Quân Vô Ý đầu đầy sương mù: _"Cái gì, chuyện gì là sao?"_
_"Thúc còn muốn gạt cháu!"_ Quân đại thiếu làm ra vẻ mặt nghĩa phẫn điền ưng: _"Rốt cuộc là kẻ nào đánh sưng cả bụng Tam thẩm của cháu? Quả thực là quá ức hiếp người rồi! Không được, cháu phải đi tìm hắn! Dĩ nhiên dám ức hiếp người Quân gia chúng ta như vậy! Quả thực là thị khả nhẫn thục bất khả nhẫn! Xem cháu không chỉnh chết hắn!"_
Hàn Yên Dao nhất thời xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, nếu không phải hai tay còn đang ôm bụng, gần như đã không biết giấu mặt vào đâu...
Quân đại thiếu lại làm ra vẻ mặt quan tâm sáp tới: _"Tam thẩm, thẩm hiện tại có đau không? Thẩm không sao chứ? Yên tâm đi... Cháu có kim sang dược thượng hạng... Nói cho cháu biết là kẻ nào! Cháu đi hung hăng đánh hắn một trận! Dĩ nhiên dám ức hiếp Tam thẩm của cháu... Quả thực là ăn gan hùm mật gấu rồi, khẳng định không thể tha cho hắn..."_
Hàn Yên Dao tiếu nhan nóng ran, dĩ nhiên hoàn toàn không biết nên trả lời thế nào cho phải, chỉ biết liên tục dậm chân, hận không thể đào một cái lỗ lập tức chui xuống!
_"Phanh"_ một tiếng, Quân Vô Ý tung một cước đá vào mông Quân Mạc Tà, cười mắng: _"Mẹ nó! Tiểu tử ngươi đã lâu không bị đòn, ngứa đít rồi hay sao? Dĩ nhiên vừa về đã kiếm chuyện đúng không, vòng vo trêu chọc ta thì cũng thôi đi, còn dám không lớn không nhỏ trêu ghẹo Tam thẩm của ngươi... Thật sự là khiến người ta tức chết mà."_
Quân tam gia chẳng qua chỉ là nhất thời bị Quân đại thiếu gia làm cho hồ đồ, lúc đầu còn tưởng cháu mình trẻ người non dạ, không hiểu chuyện nhân luân kia, hơi suy nghĩ một chút liền tỉnh ngộ. Tiểu tử này tinh thông y đạo, làm sao lại không biết chuyện mang thai, cho dù có không hiểu chuyện đi nữa, bà bầu thì luôn luôn từng thấy qua, lại nhớ lại những lời tiểu tử này vừa nói, rõ ràng là trong lời nói có hàm ý, ngữ ý song quan, rành rành là đang trêu chọc hai vợ chồng mình. Không nói cái khác, nếu thật sự nhìn thấy người nhà bị tổn thương, cách làm của Quân Mạc Tà quyết định sẽ không cợt nhả như vậy, mà hẳn là trực tiếp xách đao đi chém người rồi. Tam gia đã nhìn thấu tất cả, làm sao còn khách khí với tên tiểu tử vô lại này, tự nhiên là hướng về phía mông mà tung một cước!
Quân Mạc Tà kêu đau một tiếng, xoa xoa mông xoay người lại, cợt nhả nói: _"Tam thúc, thúc đừng tức giận a, đã bao nhiêu ngày không gặp, thật sự rất nhớ, lúc này mới cùng thúc và Tam thẩm nói đùa một chút, người một nhà không nói không cười thì lấy đâu ra náo nhiệt... Ân, nếu thúc thật sự chưa hả giận, cùng lắm thì chờ điệt nhi ta có cốt nhục hậu đại, ngài lão nhân gia có thể đi trêu ghẹo lại... Dù sao cháu cũng không để ý lắm..."_
Quân Vô Ý nhất thời sắc mặt xanh mét, giơ tay lên đuổi theo Quân Mạc Tà mà đánh. Vừa đánh vừa tức giận thở hổn hển...
Tiểu tử ngươi có thể không để ý, nhưng lão nhân gia ta có thể làm ra loại chuyện đó sao? Ta chính là trưởng bối đàng hoàng, hơn nữa còn là công công... Đi trêu ghẹo con dâu? Ngươi đang nói hươu nói vượn cái gì vậy?
Quân Mạc Tà cười ha hả, kéo Xà Vương Thiên Tầm, chạy trối chết mất hút...
Dường như có thể đuổi Tà Chi Quân Chủ lúc này chạy trối chết như thỏ, ngoại trừ Quân tam gia ra, quả thật hiếm có người nào có thể làm được! Cao, thật sự là cao a!
Xa xa, nơi đó vốn là trụ sở của Tà Quân ngoại phủ, đã được cải tạo thành một dải lầu các liên miên... Tường vây toàn bộ đều được xây bằng những khối đá xanh khổng lồ, dị thường cổ phác hậu trọng, liếc mắt nhìn lại, mang đến một cỗ cảm giác trầm ngưng túc mục, khí thôn sơn hà!
Trước cửa, Mai Tuyết Yên, Quản Thanh Hàn, Độc Cô Tiểu Nghệ, Hàn Yên Mộng, tất cả đều là một thân bạch y thắng tuyết, bên hông thắt một dải lụa mỏng màu hồng nhạt, trên mặt tràn đầy nụ cười dịu dàng, nghênh đón Quân Mạc Tà đi tới!
Trong mắt bốn nữ nhân, dĩ nhiên đều là cùng một nỗi nhớ nhung! Cùng một sự nóng bỏng! Đều đang cực lực kiềm chế sự kích động trong lòng, nhưng hốc mắt của hai tiểu loli Độc Cô Tiểu Nghệ và Hàn Yên Mộng đã có chút ửng đỏ...
Bọn họ bên này đã nhận được tin tức Quân Mạc Tà trở về, cố ý đi tới cửa nghênh đón...
Mà ở phía sau một cánh cửa sổ bên trong, một đôi mắt thu thủy của Linh Mộng Công chúa, cũng đang si ngốc nhìn chăm chú vào Quân Mạc Tà đang đi tới gần, nước mắt tuôn rơi...
_"Mạc Tà ca ca!"_ Độc Cô Tiểu Nghệ hét lớn một tiếng, vừa khóc vừa cười xông lên, tiểu nha đầu cách một khoảng xa đã nhảy tới, giống như chim nhạn về rừng, Quân Mạc Tà gần như còn chưa kịp hoàn hồn từ bốn gương mặt kiều diễm kia, một cỗ thân thể mềm mại nóng bỏng đã lao vào trong ngực đại thiếu gia...
_"Tên khốn nhà huynh sao lâu như vậy mới về! Ô ô... Người ta ở đây buồn chán chết đi được... Tính đánh mạt chược giải sầu đi, ai ngờ đánh ván nào thua ván đó, trận nào cũng thua, ngày nào cũng thua, thua sạch cả tiền tiêu vặt của người ta rồi, ô ô..."_
Độc Cô Tiểu Nghệ nhào lên người hắn, giống như bạch tuộc hai chân rời khỏi mặt đất, hai bàn tay nhỏ bé không ngừng vỗ vào vai và lưng đại thiếu, nói đến câu cuối cùng, khóc càng thương tâm hơn: _"... Đều không ai nhường muội, đều tại huynh, đều tại huynh, sao huynh không về sớm một chút, nếu huynh về sớm thì người ta đã không thua thảm như vậy rồi..."_
Khóc lóc một hồi, dĩ nhiên còn không quên cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn đã khóc đến tèm lem vào trước ngực hắn...
Quân Mạc Tà ôm tiểu nha đầu hoạt bát đáng yêu này, một trận đổ mồ hôi hột: Nha đầu này, rốt cuộc là mong ta về hay là đang xót xa cho tiền tiêu vặt của nàng vậy? Trong lòng thầm thì, ngoài miệng vẫn phải an ủi: _"Ân, tại anh tại anh đều tại anh, em thua bao nhiêu, đều tính cho anh, lát nữa lão công anh sẽ đền gấp đôi cho em, bọn họ không nhường em, lát nữa anh giúp em báo thù..."_
Quân đại thiếu gia ngoài miệng an ủi, nhưng lại có phát hiện kinh người, hai người hiện tại đang ở trạng thái khoảng cách số không đó, dường như tổng cộng cũng không có mấy ngày không gặp, tiểu nha đầu này cũng đã biến thành một đại cô nương rồi, thân hình nhỏ nhắn vốn đã lồi lõm hấp dẫn nay càng thêm mị lực bắn ra bốn phía, xúc mục kinh tâm, kinh tâm động phách... Quả thực khiếp sợ!
Tổng cộng cũng chỉ là treo trên người mình cọ xát vài cái mà thôi, gần như đã khiến Quân đại thiếu cướp cò rồi, tuy rằng còn chưa đến mức chẩm qua đãi đán, nhưng nhiệt huyết sôi trào là không thể tránh khỏi...
Quân đại thiếu không khỏi đảo mắt, ghé sát vào tai Độc Cô Tiểu Nghệ thấp giọng nói: _"Không ngờ a, chỉ mới mấy ngày công phu, Tiểu Nghệ của anh đã là đại cô nương rồi, thế nào, trù nghệ hiện tại, có biết nấu cơm không, ít nhất cũng có thể đem gạo sống nấu thành cơm chín rồi chứ? Lát nữa biểu diễn cho anh xem một chút, ca ca đang mong chờ em tới nấu cơm đây..."_
_"A tên khốn nạn nhà huynh không biết xấu hổ!"_ Độc Cô Tiểu Nghệ thấy Quân đại thiếu gia nhắc tới chuyện xấu hổ của nàng, nhất thời đại tu, đâu còn tâm trí mà khóc lóc nữa, đột nhiên từ trên người hắn giãy giụa xuống, vặn vẹo bỏ chạy, đồng thời còn nghe thấy nha đầu này hô to: _"Tiểu Bạch Bạch, mau lên, cắn tên khốn nạn hạ lưu kia!"_
Mà lúc này, Thiên Tầm cũng đã lướt tới, cùng hai tỷ muội Mai Tuyết Yên ôm chặt lấy nhau: _"Đại tỷ... Muội rất nhớ mọi người..."_
_"Thiên Tầm?!... Dĩ nhiên là muội!?... Về là tốt rồi, về là tốt rồi! Muội tỉnh lại là tốt rồi..."_ Mai Tuyết Yên ôm Thiên Tầm, cũng kích động vạn phần, gần như có chút nói năng lộn xộn, từ bất đạt ý...
Hảo tỷ muội thời gian dài ở trạng thái người thực vật đột nhiên bình an trở về, sự vui sướng trong lòng Mai Tuyết Yên lúc này quả thực giống như muốn nổ tung, muội muội vô dạng trở về, người kia cũng đồng thời trở về, thật sự là song hỷ lâm môn...
Quân Mạc Tà chậm rãi đi tới trước mặt Quản Thanh Hàn, trong đôi mắt trong veo của Quản Thanh Hàn lưu lộ ra thần sắc vui mừng, yên tâm, nhưng trên mặt vẫn cố làm ra vẻ thanh lãnh như cũ...
Bất quá Quân đại thiếu da mặt còn dày hơn cả khúc cua tường thành thì hoàn toàn không ăn bộ này của nàng, khoảng cách giữa hai người vốn đã rất gần, Quân Mạc Tà lại tiến thêm nửa bước, hai người dường như cũng sắp ở khoảng cách số không rồi, Quản Thanh Hàn vốn luôn rụt rè, hàm súc còn chưa kịp kháng cự, Quân đại thiếu đã mặt dày dùng một loại thanh âm khiến người ta nghe xong nổi da gà nói: _"Thanh Hàn... Nhớ ta rồi sao?"_
Quản Thanh Hàn nhất thời một trận ác hàn, nhịn không được trừng mắt liếc hắn một cái. Tên này, sao vừa về đã muốn làm người ta buồn nôn, lời này cũng là có thể hỏi trước mặt người khác sao, thật sự là... Dường như chính mình cũng không biết nên nói cái gì cho phải, oan gia này...
_"Về rồi sao?"_ Thanh âm của Quản Thanh Hàn lộ ra vẻ lãnh đạm.
_"Ừm, về rồi."_ Quân Mạc Tà thành thật gật gật đầu, đột nhiên ghé sát vào tai Quản Thanh Hàn, nhỏ giọng nói: _"Thanh Hàn... Tối nay ta đến phòng nàng ngủ được không? Khoảng thời gian này thật sự là nhớ nàng chết đi được!"_
Quản Thanh Hàn nhất thời mặt đỏ tới mang tai, xấu hổ đến mức không thể tả, trong chốc lát nhớ tới đêm hôm đó ở Thiên Nam... Cắn răng hận hận mắng một tiếng: _"Tên dâm tặc chết tiệt! Đồ đăng đồ tử!"_ Xoay người che lấy khuôn mặt đang nóng ran, vội vã chạy đi...
Quân Mạc Tà đắc ý cười ha hả, ta cho nàng ngày nào cũng lạnh lùng với ta, sau này xem ta chỉnh nàng thế nào...
_"Hello, Hàn tiểu loli, ừm, không phải, hẳn là nha đầu ấm giường của ta... Cạc cạc cạc, Hàn tiểu muội, đừng quên tối nay trói nha đầu ấm giường của ta lại lột sạch sẽ đưa vào trong chăn của ta, ta đã mong chờ từ rất lâu rồi, muội phải nói được làm được a, chuyện này đã kéo dài bao lâu rồi, hôm nay bản thiếu gia phi thường rảnh rỗi, dứt khoát định vào hôm nay đi..."_
Hàn Yên Mộng đang vẻ mặt kinh hỉ định tiến lên vấn an, còn chưa đi tới gần, nghe được câu chuyện cũ nhắc lại này, nhất thời vặn vẹo vòng eo nhỏ nhắn bay cũng tựa như bỏ chạy, tên đại phôi đản này dĩ nhiên vẫn chưa quên chuyện này, muốn mạng a...
Nhẹ nhàng thoải mái lại giải quyết xong một người!
Quân Mạc Tà thở hắt ra, dường như cái việc tam thê tứ thiếp này quả thật rất mệt mỏi... Chỉ có trước tiên đánh tan toàn bộ liên minh trận doanh của các nàng, sau đó mới từng bước đột phá, mới là con đường tấn công chính xác nhất a...
Một lúc có bốn người ra đón, bên cạnh mình còn dẫn theo một người... Chuyện này thân mật với ai trước dường như đều không thích hợp, cho nên Quân đại thiếu cũng đành phải tiến hành công tác chia rẽ trước, còn về chuyện tiến thêm một bước... Thời gian thì có thừa, chờ bản thiếu gia thi triển thủ đoạn từng cái đánh tan mới là chính lý...