Virtus's Reader
Dị Thế Tà Quân

Chương 1159: Chương 1159: Can Tràng Thốn Đoạn!

## Chương 1159: Can Tràng Thốn Đoạn!

Tất cả Hùng tộc chiến sĩ chỉnh tề quỳ, ngẩng đầu lên nhìn Mai Tuyết Yên, không ai trả lời, tất cả mọi người lại ở cùng một thời gian cúi đầu xuống, trong cổ họng có người, đã có thanh âm nghẹn ngào không khống chế được...

_"Tổng cộng sáu ngàn danh đệ huynh, tại sao chỉ còn lại mấy người các ngươi? Nói cho ta biết, những người khác ở nơi nào, đi tìm kiếm tung tích kẻ địch rồi sao?"_

Mai Tuyết Yên ánh mắt mê loạn nhìn những huynh đệ toàn thân là vết thương này, trong miệng lẩm bẩm nói lý do ngay cả chính nàng cũng không tin, vẫn không ai trả lời, Mai Tuyết Yên đột nhiên dùng thanh âm thê lệ đến cực điểm rống to: _"Tại sao không trả lời ta, các huynh đệ khác đâu? Đi đâu rồi!? Hả?! Ưng Vương đâu? Hùng Vương đâu? Hai tên hỗn trướng các ngươi chết đi đâu rồi, nói chuyện a! Trả lời ta a!!!"_

Mai Tuyết Yên giờ khắc này nơi nào còn nửa điểm ổn trọng ngày thường, nơi nào còn phong thái của Thiên Phạt hoàng giả, gần như kiệt tư để lý nàng tiệm xu biên duyên sụp đổ...

Nhân ảnh lóe lên, Quân Mạc Tà xanh mét mặt mày, rơi xuống bên cạnh Mai Tuyết Yên.

Chiến sĩ lặng lẽ không nói, lại rốt cuộc chỉnh tề nhường ra một con đường.

Thân ảnh Quân Mạc Tà lại động, chính chính chắn trước mặt Mai Tuyết Yên, chắn tầm mắt của nàng, định định nhìn Mai Tuyết Yên, thanh âm run rẩy nói: _"Tuyết Yên..."_

_"Tránh ra!"_ Mai Tuyết Yên phẫn nộ ngẩng đầu, đôi mắt vốn tú mỹ, giống như muốn phun ra lửa: _"Quân Mạc Tà! Chàng tránh ra cho ta!"_

Thấy Quân Mạc Tà vẫn là vạn phần thương xót nhìn mình, lại không có nửa điểm ý tứ muốn di động; Mai Tuyết Yên triệt để bạo nộ, lệ quát một tiếng: _"Cút ngay!!!"_ Thanh âm dĩ nhiên nhọn hoắt biến điệu!

Mai Tuyết Yên vốn luôn ôn uyển ổn trọng hào phóng, giờ khắc này, dĩ nhiên có một loại ý tứ một lời không hợp liền muốn ra tay đánh nhau!

Ta muốn đi xem huynh đệ của ta! Ai cản cũng không được!

Quân Mạc Tà ảm nhiên thở dài, cúi đầu xuống, lại vẫn là chưa động, nếu như Tuyết Yên có thể phát tiết trên người ta, liền phát tiết trên người ta là được rồi!

Mai Tuyết Yên sửng sốt một chút, thân thể đột ngột nhoáng lên một cái, từ bên người Quân Mạc Tà cấp tốc xẹt qua...

Lập tức, phía sau Quân Mạc Tà liền truyền ra một tiếng bi hô nát lòng.

_"A"_ Mai Tuyết Yên ngửa mặt lên trời tê hống, khí tức từ trên xuống dưới toàn thân bỗng nhiên phát tán ra, thanh âm giống như vượn kêu hẻm núi vắng, đỗ quyên khóc ra máu, trống rỗng du viễn, tất cả những người nghe được thanh âm của nàng, đều bị sự bi thống trong lòng nàng lây nhiễm. Cho dù là không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng rõ ràng cảm nhận được, cái gì mới là tư vị nát lòng...

Trên sân vị trí trung tâm vòng tròn, thân thể tàn khuyết của Ưng Vương lẳng lặng nằm trên mặt đất. Bên cạnh hắn, Hùng Vương toàn thân máu tươi, khóe miệng vẫn còn vương vết máu đỏ tươi, nằm song song với hắn.

Sự khác biệt duy nhất chính là, thân thể Ưng Vương, hoàn toàn không có nửa điểm khí tức sinh mệnh. Mà Hùng Vương, còn có hô hấp yếu ớt...

Tiếng kêu thảm thiết của Mai Tuyết Yên, khiến cho Hùng Khai Sơn bởi vì cực độ bi thương mà ở trong trạng thái bán hôn mê đột nhiên bừng tỉnh lại, vừa tỉnh lại, liền đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, lại lại nhảy dựng lên, thần tình cuồng loạn nhìn quanh bốn phía: _"Đại tỷ! Đại tỷ tới rồi! Mau! Mau... mau cứu Tiểu Ưng! Cứu Tiểu Ưng..."_

Hắn ngữ vô luân thứ, điên cuồng cầu cáo, Mai Tuyết Yên ở ngay trước mặt hắn, hắn dĩ nhiên phảng phất như không nhìn thấy.

_"Tiểu Ưng..."_ Mai Tuyết Yên như bị sét đánh, kiều khu kịch liệt run rẩy lên. Nước mắt trong suốt, chậm rãi chảy ra, theo hương tai trắng ngần, từng giọt rơi xuống.

Nàng chậm rãi, nhẹ nhàng đi tới, động tác dị thường khinh nhu hoãn mạn, tựa hồ sợ quấy rầy giấc ngủ sâu trầm của tiểu đệ đệ mình.

Từng bước từng bước, mấy bước đường ngắn ngủi này, Mai Tuyết Yên lại giống như dùng hết sức lực toàn thân, rốt cuộc đi tới bên cạnh Ưng Vương, nàng chậm rãi cúi người xuống, ngón tay run rẩy nhẹ nhàng vuốt ve gò má đã lạnh cứng lại vẫn ngạo nhiên của Ưng Vương, lẩm bẩm nói: _"Tiểu Ưng... Đại tỷ tới rồi, đại tỷ tới thăm đệ rồi; đệ đừng sợ, có đại tỷ ở đây, đệ đừng... sợ..."_

Mai Tuyết Yên vươn tay, chậm rãi đem thân thể đã lạnh băng của Ưng Vương ôm vào trong ngực, gắt gao ôm lấy: _"Tiểu đệ... Đệ sao lại luôn bướng bỉnh như vậy, trên mặt đất lạnh như vậy, bẩn như vậy, đệ nằm, không khó chịu sao? Mau đứng lên đi. Đại tỷ ôm đệ..."_

Trên bộ y quần trắng muốt như tuyết kia của nàng, tức thì nhiễm lên vết máu lốm đốm, thân khu Ưng Vương cao lớn, Mai Tuyết Yên đem hắn ôm vào trong ngực, hai chân lại còn rủ xuống trên mặt đất, nàng giống như là mộng du bình thường, ôm Ưng Vương chậm rãi cất bước: _"Tiểu Ưng, huynh đệ! Đại tỷ đưa đệ về, đưa đệ về nhà... Đệ đừng sợ, ngoan..."_

Dưới chân đột nhiên một cái lảo đảo, nhưng nàng lại quật cường đứng thẳng, dốc sức duy trì sự thăng bằng của thi thân trong tay, trên mặt lại tức thì nổi lên một tia triều hồng, _"Oa"_ một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, mới vừa định cất bước trong nháy mắt, hai chân rốt cuộc vô lực quỳ xuống, nhắm mắt lại, dĩ nhiên là ngất đi.

Mai Tuyết Yên người tuy ngất xỉu, nhưng tay của nàng, lại vẫn gắt gao ôm lấy thân thể huynh đệ mình, chết cũng không buông!

Thường ngôn đạo trưởng tẩu tỷ mẫu, trong một gia đình Thiên Phạt, làm đại tỷ, tác dụng của Mai Tuyết Yên, chính là giống như mẫu thân của các vị Thú Vương khác; thậm chí, còn hơn thế nữa.

Những huynh đệ này, tất cả đều nhỏ hơn nàng, từ nhỏ chính là do Mai Tuyết Yên dẫn dắt bọn hắn, từng bước từng bước trưởng thành, không biết đã hao phí bao nhiêu tâm huyết của Mai Tuyết Yên.

Từ lúc lông cánh chưa đủ, đến khi trưởng thành làm không trung vương giả, một đời bá chủ; Mai Tuyết Yên có thể nói là thiết thiết thực thực toàn trình chứng kiến nhân sinh của bọn hắn!

Mỗi một lần vấp ngã, đều là do Mai Tuyết Yên đem bọn hắn đỡ lên; mỗi một lần thành công, Mai Tuyết Yên đều đang chia sẻ niềm vui sướng của bọn hắn, mỗi một chút thành tựu, đều ẩn phục sự thuần thuần giáo đạo đến từ Mai Tuyết Yên.

Mà những huynh đệ này, mỗi một lần có chuyện bi thương, chuyện vui vẻ, đối tượng muốn khuynh tố đầu tiên nghĩ đến, cũng tất nhiên là vị đại tỷ này!

Mà bây giờ, Ưng Vương cứ như vậy lạnh băng nằm trong ngực Mai Tuyết Yên, đối mặt với tiếng gọi của vị đại tỷ mà mình tôn kính nhất, quyến luyến nhất, lại là không bao giờ nghe thấy nữa.

Mai Tuyết Yên cảm giác trái tim mình bị ngạnh sinh sinh xé rách! Sống sờ sờ, máu dầm dề vỡ vụn thành từng mảnh từng mảnh!

Hồi lâu hồi lâu, Mai Tuyết Yên dằng dặc tỉnh lại, phát hiện mình đang tựa vào trên người Quân Mạc Tà.

Đôi mắt thâm thúy kia của Quân Mạc Tà, đang ôn hú nhìn mình, tràn đầy thương xót, đau thương, nhưng lại sát khí tứ dật!

_"Đại tỷ! Đại tỷ!..."_ Hùng Khai Sơn khóc lóc nhào tới, nhào tới trước mặt Mai Tuyết Yên, đột nhiên điên cuồng dập đầu: _"Đại tỷ! Tỷ giết ta đi, ta không muốn sống nữa, thật sự không muốn sống nữa... Tiểu Ưng, Cửu đệ, Cửu đệ đều là vì cứu ta mà chết... Ta không bảo vệ tốt Cửu đệ, còn liên lụy Tiểu Cửu, ta đáng chết! Kẻ đáng chết là ta a! Tại sao người chết không phải là ta a..."_

Hùng Vương toàn thân co giật, đột nhiên thẳng tắp quỳ, bàn tay to mãnh liệt vỗ về phía mặt mình: _"Ta đánh chết ngươi, ta đánh chết ngươi! Con gấu đáng chết nhà ngươi, hại chết Cửu đệ của ta, Cửu đệ của ta a..."_ Hắn đánh dùng sức như vậy, tổng cộng chẳng qua chỉ vài cái, đầu gấu to lớn đã là máu thịt be bét.

Ánh mắt trống rỗng của Mai Tuyết Yên ngơ ngác nhìn trường thiên, hồi lâu hồi lâu, rốt cuộc cúi đầu xuống, đồng tử trong mắt lần thứ hai bắt đầu tụ tiêu. Liên ái nhìn Ưng Vương trong ngực mình một cái, nhịn không được lại chảy xuống một hàng lệ nóng.

Sau đó nàng liền ngẩng đầu lên, nhìn Hùng Vương, thanh âm run rẩy, lại dị thường kiên quyết: _"Đứng lên!"_

Hùng Khai Sơn ô ô khóc, toàn thân tựa hồ không có xương cốt bình thường...

_"Nam nhi đổ máu không đổ lệ! Đứng lên! Giống như một nam nhân, đứng lên cho ta! Hùng Khai Sơn, đừng để ta lại coi thường đệ!"_ Nước mắt Mai Tuyết Yên trên mặt lặng lẽ chảy xuôi, thanh âm lại đã bình tĩnh: _"Đệ vừa rồi nói, Cửu đệ là bởi vì cứu đệ mà chết; như vậy, ta không hy vọng người Cửu đệ cứu là một tên phế vật hèn nhát giống như đệ bây giờ! Như vậy, ta sẽ thay đệ ấy cảm thấy không đáng!"_

Hai mắt Mai Tuyết Yên đột nhiên lập tức dựng lên, lệ thanh nói: _"Hùng Khai Sơn! Đứng lên cho ta!"_

Một tiếng mệnh lệnh nghiêm khắc này, dĩ nhiên làm cho đại địa dưới chân mọi người, lại cũng theo đó chấn động một cái!

Hùng Khai Sơn toàn thân run lên, giống như điều kiện phản xạ nhảy dựng lên, đứng thẳng tắp!

Mai Tuyết Yên hai mắt đỏ ngầu, hung hăng nhìn hắn, trầm thấp nói: _"Cửu đệ chết rồi, đệ ấy vì cứu đệ mà chết! Đệ làm sao bây giờ? Nói cho ta biết!"_

Hùng Khai Sơn cắn răng, đỏ mắt, không chút suy nghĩ nói: _"Nếu như trong trận chiến này, ta chiến tử rồi! Tự nhiên phải cùng Cửu đệ đoàn tụ! Nhưng cho dù là may mắn có thể sống sót, vậy ta sẽ ở sau trận chiến đi tìm Cửu đệ! Cho dù là cửu u hoàng tuyền, Hùng Khai Sơn ta, vẫn là Tứ ca của Cửu đệ! Vĩnh viễn đều là!"_

_"Phanh!"_ Mai Tuyết Yên tức giận đến toàn thân đều run rẩy lên, trước là một cái tát thật mạnh, ngạnh sinh sinh đánh cho Hùng Vương xoay một vòng, còn chưa hả giận, lại hung hăng một cước, đạp chính chính vào trên lồng ngực rộng lớn của Hùng Khai Sơn!

Sau đó thân thể tráng thạc của Hùng Khai Sơn, giống như đằng vân giá vụ bay ra ngoài, hung hăng rơi xuống trên mặt đất.

_"Rất tốt! Rất tốt! Hùng Khai Sơn, đệ giỏi lắm! Thật sự là giỏi lắm!"_ Mai Tuyết Yên tức giận thanh âm run rẩy, hung hăng gật đầu: _"Cửu đệ liều mạng, mới cứu được đệ một mạng; hóa ra chính là vì để cho đệ tự sát đi bồi tiếp đệ ấy! Ha ha, Hùng Khai Sơn, đệ thật giỏi! Đệ giỏi! Thật sự là thủ túc tình thâm a! Ta bội phục đệ!"_

Nàng mỗi nói một câu, liền đuổi theo mãnh liệt đạp một cước, liên tiếp không ngừng, đánh cho Hùng Khai Sơn trên mặt đất lăn lộn bò lết, máu tươi trong miệng không ngừng phun ra, nhưng Mai Tuyết Yên lại không hề dừng tay! Quyền quyền đáo nhục, phốc phốc liên thanh, không chút lưu tình!

Ngay cả Quân Mạc Tà cũng nhìn đến mức vì đó mà ghé mắt, có vẻ như chưa từng thấy Mai Tuyết Yên nổi giận lớn như vậy, nhưng tình hình trước mắt Quân Mạc Tà lại thế tất không thể cản trở, ngay cả khuyên can cũng không thể khuyên.

Rốt cuộc, Mai Tuyết Yên một thanh túm lấy trước ngực Hùng Khai Sơn, hung hăng đem hắn ném trên mặt đất, sau đó kéo hắn, kéo chó chết bình thường kéo đến trước mặt Ưng Vương, mãnh liệt buông tay, trắng bệch mặt, lệ thanh nói: _"Đệ hỏi Tiểu Ưng đi! Đệ hỏi Cửu đệ đi! Đệ ấy tại sao phải cứu đệ? Tại sao phải liều mạng của mình không cần mà cứu đệ? Hùng Khai Sơn, cái mạng này của đệ, là Cửu đệ dùng mạng đổi lấy! Đệ hỏi đệ ấy xem, đệ chết, đệ ấy nguyện ý hay không nguyện ý! Cái mạng này của đệ bây giờ còn là của đệ sao? Đệ có quyền quyết đoán sao?!"_

Hùng Khai Sơn nhìn mặt Ưng Vương, đột nhiên trầm muộn khóc một tiếng, sau đó ngẩn ra.

_"Nếu như đệ cho rằng, đệ chết rồi mới là không phụ lòng Cửu đệ, vậy đệ bây giờ có thể chết rồi!"_ Mai Tuyết Yên hung hăng nhìn hắn: _"Ta quyết không cản đệ!"_

Nói xong, đương một tiếng, đem một thanh đại đao ném tới trước mặt Hùng Vương.

Hùng Khai Sơn hoắc nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt chước chước, nhìn thanh đao sáng ngời này, đột nhiên trong mắt phát ra ánh sáng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!