Virtus's Reader
Dị Thế Tà Quân

Chương 1255: Chương 1257: Thiên Uy Vô Tận!

## Chương 1257: Thiên Uy Vô Tận!

Dưới Lôi Kiếp khủng bố như thế, Huyễn Phủ cuối cùng toàn bộ sụp đổ, ngàn vạn sinh mạng, hóa thành u hồn, 8 đại thế gia vốn có, bất luận là nhà nào, đều không thể tránh khỏi kết cục thê thảm hôi phi yên diệt!

Một nhúm người nhỏ nhoi duy nhất còn sót lại của toàn bộ Huyễn Phủ, chỉ còn lại chưa tới 30 người được Miêu Khuynh Thành cuốn đi trong khoảnh khắc cuối cùng! Khoảnh khắc đó, vốn đã là thời khắc hiểm yếu binh hung chiến nguy, Miêu Khuynh Thành thậm chí cho đến tận giờ phút này cũng chưa kịp nhìn xem, những người bị mình cuốn ra, rốt cuộc là những ai...

_"Chiến Cuồng!! Ngươi đáng chết!!"_ Miêu Khuynh Thành phớt lờ Lôi Kiếp hiếm thấy từ cổ chí kim vẫn đang hoành hành trên đỉnh đầu, mãnh liệt gầm lớn một tiếng. Tiếng gầm lớn này, lại trong khoảnh khắc đó hoàn toàn lấn át tiếng sấm sét ầm ầm của Lôi Kiếp trên bầu trời! Vang vọng kích dương trên toàn bộ đại lục!

Chiến Cuồng nhẹ nhàng phiêu phù đối diện hắn, sau khi hấp thu vô số huyết thực, hắn đã sớm khôi phục thực lực tối cao của kiếp trước, càng khôi phục bộ mặt thật của Chiến Cuồng kiếp trước.

Kỳ thực, từ khi tiến vào Huyễn Phủ dấy lên sóng gió, Miêu Khuynh Thành bị ép ra mặt chế tài hắn, Chiến Cuồng có thực lực ở thế yếu tuyệt đối đã bị Miêu Khuynh Thành trước sau đánh nát hàng trăm lần! Thực lực của hắn, vỗ ngựa quất roi cũng không bằng một ngón tay của Miêu Khuynh Thành, nhưng công lực của Miêu Khuynh Thành có thông thiên đến đâu, lại cũng từ đầu đến cuối không thể giết chết hắn!

Cửu Huyễn Lưu Sa, quả thực là khoáng thế thần vật có một không hai của thiên địa!

Hoặc là bất tử bất diệt, không chê vào đâu được mới là thiên hạ vô địch theo ý nghĩa cuối cùng!

_"Sư tôn, đây là lần cuối cùng Chiến Cuồng ta gọi ngài một tiếng sư tôn!"_ Trong mắt Chiến Cuồng vẫn lưu lại sự sợ hãi khó che giấu, nhưng thần tình đã dần dần bình tĩnh, càng từ từ trở nên điên cuồng, đó là một loại điên cuồng gần như cuồng loạn, lớn tiếng kêu lên: _"Ngài thành toàn cho Chiến Cuồng ngày đó, là ân sư của ta, nhưng hiện tại lại tự tay hủy diệt Chiến gia ta! Là kẻ thù diệt tộc của Chiến gia ta!"_

Chiến Cuồng ngửa mặt lên trời bi hô: _"Đó là con cháu 8000 năm của ta a! Là cơ nghiệp 8000 năm a!"_

Miêu Khuynh Thành bừng bừng nổi giận, hai mắt lập tức trở nên đỏ ngầu: _"Nếu không phải súc sinh nhà ngươi làm xằng làm bậy, Huyễn Phủ sao có thể một sớm hủy diệt? Huyễn Phủ hủy diệt, chẳng lẽ thứ hủy diệt chỉ có Chiến gia ngươi sao? Chiến Cuồng, tư tưởng của ngươi hẹp hòi ác độc như vậy, táng tận lương tâm, hôm nay Miêu mỗ nhân ta nhất định phải thanh lý môn hộ, sao có thể để ngươi chạy thoát!"_

Chiến Cuồng ngửa mặt lên trời cười to, cười thảm, quát: _"Kẻ hủy diệt Huyễn Phủ là ta sao? Nếu không phải ngài mạo muội hiện thân, Lôi Kiếp làm sao giáng xuống, nếu ngài chưa từng hiện thân, Huyễn Phủ cùng lắm chỉ xuất hiện cục diện Chiến gia một nhà cầm đầu độc tôn, 7 nhà còn lại phụ thuộc, nhưng Huyễn Phủ vẫn là Huyễn Phủ, đâu đến mức toàn bộ chôn vùi như hiện nay? Miêu Khuynh Thành! Thực lực của ngài quả thực kinh thiên động địa, thiên hạ vô song, đệ tử ta tự biết vỗ ngựa khó theo, nhưng ta hiện tại đã là chi thể Cửu Huyễn Lưu Sa, bất tử bất diệt, ngài tưởng ngài có thể giết được ta sao? Lôi Kiếp trên trời là vì ngài mà giáng xuống, lại không biết ngài có thể chống đỡ được mãi mãi hay không?!"_

Hắn lại không xưng hô sư phó nữa, mà là gọi thẳng tên!

Miêu Khuynh Thành giận dữ, nhưng đối mặt với con quái vật giết không chết này, mặc dù bản thân công lực thông thiên, lại vẫn là hết cách!

Thanh lý môn hộ, muốn làm mà lực bất tòng tâm a!

Kiếp lôi màu tím trên bầu trời đã ức chế một lúc lâu, đột nhiên răng rắc một tiếng vang lớn như hủy thiên diệt địa, hàng vạn đạo kiếp lôi màu tím đồng thời giáng xuống! Lôi Kiếp, cuối cùng lại bắt đầu phát uy rồi!

Trong lòng Miêu Khuynh Thành lạnh toát: Chẳng lẽ Lôi Kiếp này thật sự có bắt đầu mà không có kết thúc, không chỉ muốn hủy diệt cảnh giới Huyễn Phủ, mà còn muốn hủy diệt toàn bộ đại lục hay sao? Chẳng lẽ thật sự chỉ có ta chết đi, Lôi Kiếp mới hoàn toàn tiêu tan, thế nhưng... nếu ta cũng chết đi, còn ai có thể chế hoành tên súc sinh này?!

Ngay lúc Miêu Khuynh Thành do dự khó quyết, lưỡng lự không dứt, một đạo bạch ảnh vắt ngang trời hiện ra, phiêu phiêu bay lên, lại lăng không đón lấy hàng vạn đạo kiếp lôi màu tím kia!

Người tới không ai khác, chính là Quân Mạc Tà!

Miêu Khuynh Thành kinh hãi, vội vàng hét lớn: _"Cẩn thận, đừng chạm vào..."_ Nhưng một câu chưa dứt, Quân Mạc Tà giữa không trung đã chính diện chạm trán với Lôi Kiếp rồi!

Miêu Khuynh Thành nhắm nghiền hai mắt, thầm nghĩ thiếu niên thần dị này cuối cùng không tránh khỏi kiếp nạn rồi...

Ngay cả bản thân mình cũng phải dốc toàn lực mới có thể chống đỡ Lôi Kiếp, thế gian còn có ai có thể hóa giải được!

Thế nhưng hồi lâu lại không hề nghe thấy tiếng sấm sét ầm ầm như dự đoán, kinh ngạc mở mắt nhìn, lại thấy kiếp vân trên bầu trời lại lần nữa phát ra ngàn vạn đạo kiếp lôi màu tím, điên cuồng công kích về phía thiếu niên áo trắng Quân Mạc Tà đang chắn trên đỉnh đầu mình!

Chuyện gì thế này?

Chẳng lẽ vạn đạo kiếp lôi lúc trước lại không làm hắn bị thương sao?

Chuyện này sao có thể?!

Ngay dưới ánh mắt kinh ngạc tràn đầy khiếp sợ chấn động chấn tuyệt của Miêu Khuynh Thành, Quân Mạc Tà hét lớn một tiếng, hai tay vung lên, kiếp lôi dày đặc giữa không trung đột ngột biến mất không thấy tăm hơi!

Giờ phút này Quân Mạc Tà đang toàn tâm toàn ý thôi vận Hồng Quân Tháp, dốc toàn lực hấp thu sức mạnh kiếp lôi trên bầu trời.

Năng lượng Lôi Kiếp lần này, mạnh đến mức khó có thể tưởng tượng, nếu cứ phải so sánh, gần như bằng một ngàn lần tổng cộng những lần thu thập trước đó! Thậm chí còn nhiều hơn! Hơn nữa, trên bầu trời vẫn đang cuồn cuộn không ngừng rơi xuống...

Dưới thiên uy như thế, Chiến Cuồng tuy mang thân thể bất tử bất diệt, lại cũng không dám có chút vọng động, vạn nhất khẽ động, Lôi Kiếp chuyển hướng mục tiêu, rơi xuống đầu mình, vậy thì oan uổng quá!

Sau một lúc rất lâu rất lâu, trận Thiên Kiếp tựa như vĩnh hằng này cuối cùng cũng hạ màn, mây đen ngập trời, ngay trong chớp mắt toàn bộ biến mất không thấy tăm hơi, lại đã là sắc trời sáng rực!

Quân Mạc Tà rõ ràng cảm nhận được sức mạnh sấm sét bên trong Hồng Quân Tháp đã gần bão hòa!

Thiên Kiếp của Miêu Khuynh Thành quả nhiên lợi hại, lại làm cho Hồng Quân Tháp cũng sống sờ sờ bão hòa rồi...

Hồng Quân Tháp xưa nay chưa bao giờ không hóa nạp được linh lực thiên địa lại bão hòa rồi! Lần đầu tiên bão hòa rồi!

Cũng may Lôi Kiếp đã kết thúc rồi, nếu không ngay cả Quân đại thiếu gia cũng hoàn toàn hết cách rồi!

_"Miêu lão, chuyện này rốt cuộc là sao? Tình trạng hiện tại của Huyễn Phủ lại như thế nào?!"_ Quân Mạc Tà phiêu thân hạ xuống.

_"Chuyện này... ai, tóm lại là một lời khó nói hết! Tên nghịch đồ kia của ta mang theo trọng bảo mà phản nghịch, ta bị ép ra tay chế tài, không ngờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Phiêu Miểu Huyễn Phủ to lớn, đã xong rồi."_

Thần sắc Miêu Khuynh Thành bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lại bắn ra sự bi thương vô hạn. Hắn đã là tồn tại đỉnh phong siêu thoát tầng thứ Thánh Nhân, nhưng đối mặt với cự biến như thế, lại vẫn không khống chế được tâm cảnh của mình lúc này!

Phiêu Miểu Huyễn Phủ đột ngột chôn vùi, trong lòng Miêu Khuynh Thành chỉ cảm thấy liên hệ giữa mình với sư phó Cửu U Đệ Nhất Thiếu và 3 vị sư huynh đã hoàn toàn đứt đoạn.

Thiên Trụ Sơn trước đó một sớm sụp đổ, Tam Đại Thánh Địa truyền thừa vạn dư năm sớm tối hóa thành hư vô, nay Phiêu Miểu Huyễn Phủ cũng biến mất rồi... Trên thế gian này, không còn tìm thấy nửa điểm dấu vết Cửu U Đệ Nhất Thiếu từng tồn tại nữa!

Chẳng lẽ mọi thứ cứ thế kết thúc sao?

&&&&

Hóa ra, Chiến Cuồng đang đại tứ sát lục, kình thôn rất nhiều huyết thực, sau khi khôi phục thực lực, chuyện đầu tiên chính là cưỡng ép xé rách không gian, trở về Huyễn Phủ. Sau đó càng trong thời gian cực ngắn, lợi dụng đặc tính thần dị của Cửu Huyễn Lưu Sa đem các đại môn hộ của Huyễn Phủ hoàn toàn phong bế!

Đợi đến khi tất cả bố trí này kết thúc, chính thức cường thế đăng tràng, Chiến gia lập tức sôi trào.

Thủy tổ hiện thân, vương giả trở về, càng là đăng tràng bằng phương thức cường hoành và chấn động như thế, đây là chuyện vinh quang nhường nào?

Sau khi Chiến gia cuồng hoan một ngày một đêm. Chiến Cuồng liền rành rành nhảy ra. Không biết vì sao, kể từ sau khi cắn nuốt Cửu Huyễn Lưu Sa, trở thành thân thể bất tử, tính cách của Chiến Cuồng ngày càng tỏ ra bạo táo!

Lần này, lại trực tiếp trắng trợn nói với 7 đại thế gia Huyễn Phủ: Thiên địa Huyễn Phủ, lấy ta làm tôn, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết! Bày rõ muốn dùng thủ đoạn sấm sét, một cữ túc thanh Huyễn Phủ, trở thành cục diện Chiến gia một nhà độc tôn!

Sự cường thế cuồng vọng của Chiến Cuồng cố nhiên gây ra sự hoảng sợ cho các đại gia tộc, nhưng mọi người cũng không phải bị dọa mà lớn lên. Chỉ là một trận hoảng loạn qua đi, liền ổn định trận cước, 7 đại thế gia đối mặt với sự cường thế cuồng vọng của Chiến Cuồng, lại là cờ xí tiên minh đứng cùng một chỗ, lựa chọn chung sức chống cự.

Bởi vì ai ai cũng biết, nếu quả thật để mặc Chiến gia nắm giữ đại quyền Huyễn Phủ, những ngày tháng vẻ vang trước kia của mọi người sẽ tan thành mây khói. Chỉ nhìn bộ mặt của Chiến Cuồng và người Chiến gia hôm nay, là có thể rành rành nhìn ra được, còn về sự thê lương của viễn cảnh, càng là không khó tưởng tượng chút nào.

Chiến Cuồng giận dữ, lập tức thi triển thủ đoạn cực đoan, ngay dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người, liên tiếp đánh chết 17 danh cao thủ Thánh Tôn của các đại thế gia, và đem nhục thể toàn bộ hóa thành huyết thực, nuốt chửng trước mặt mọi người!

Chuyện này vừa ra, càng gây nên sự phẫn nộ của mọi người.

Mọi người đồng cừu địch khái, thà chết không khuất phục.

Trước sau lại có hàng trăm vị cao thủ cấp bậc Thánh Hoàng trở lên, chết trong tay Chiến Cuồng.

Phủ chủ Huyễn Phủ Miêu Kinh Vân dưới sự bức bách bất đắc dĩ, cũng không màng tổ huấn gì nữa, vội vàng chuồn thẳng đến mật thất, đi thông báo cho Miêu Khuynh Thành. Nhưng ngay trên đường đi này, Chiến Cuồng lại vẫn không buông tha, bám đuôi truy sát, Miêu Đao Miêu Kiếm vì yểm hộ Miêu Kinh Vân, cũng chết thảm dưới tay Chiến Cuồng!

Miêu Kinh Vân nín một hơi miễn cưỡng chạy đến mật thất, đem sự tình nói ra, Miêu Khuynh Thành bừng bừng nổi giận!

Biết rõ sự thái nghiêm trọng, không còn màng đến sự uy hiếp của Thiên Kiếp nữa, lập tức đi ra, có ý định tru diệt Chiến Cuồng, dẹp yên động loạn.

Cùng với việc Miêu Khuynh Thành đi ra, Chiến Cuồng gần như tức thời ngớ người.

Sở dĩ hắn dám to gan như vậy, không kiêng nể gì cả như vậy, cũng không ngoài việc ỷ vào thực lực của mình hiện tại trong Huyễn Phủ không ai địch nổi, là điển hình của thiên hạ vô địch!

Hắn vạn vạn không ngờ tới sư phó của mình lại vẫn còn sống sờ sờ!

Miêu Khuynh Thành là sư phó của hắn, làm đệ tử, Chiến Cuồng sao có thể không biết sự lợi hại của Miêu Khuynh Thành?

Cho nên ngay thời gian đầu tiên Miêu Khuynh Thành đi ra, Chiến Cuồng liền ngoan ngoãn rồi, nói một cách thông tục chính là tê liệt rồi.

Nhưng, theo sát bước chân của Miêu Khuynh Thành, Thiên Kiếp cũng giáng xuống đúng hạn.

Điều này lại khiến Chiến Cuồng lại nhìn thấy hy vọng, lịch duyệt vạn dư năm, khiến hắn tức thời hiểu rõ quan hệ lợi hại trong đó.

Hóa ra lão bất tử này bao nhiêu năm nay luôn trốn tránh không gặp người, không dám đi ra là bởi vì sợ hãi Thiên Kiếp...

Chiến Cuồng tự giác nhìn thấu nhược điểm của Miêu Khuynh Thành, thế là liền lại kiêu ngạo lên.

Thế nhưng hắn quá coi thường Miêu Khuynh Thành rồi, Miêu Khuynh Thành phẫn nhiên ra tay, chỉ là một kích, tức thời đánh Chiến Cuồng thành mây mù ngập trời, ngay sau đó liền bắt tay ứng phó Thiên Kiếp, chỉ đợi sau đợt Thiên Kiếp này, tức thời lại lần nữa ẩn độn, khiến Thiên Kiếp tiêu tan.

Thế nhưng sau khi một đợt Thiên Kiếp qua đi, thình lình phát hiện Chiến Cuồng lại bình an vô sự xuất hiện!

Miêu Khuynh Thành một đường đối phó Thiên Kiếp, một bên triển khai cùng truy mãnh đả đối với Chiến Cuồng, trước trước sau sau đánh nổ 260 lần!

Nhưng Chiến Cuồng vẫn nhảy nhót tưng bừng...

Tình huống quỷ dị này, cho dù là Miêu Khuynh Thành cũng không biết nguyên cớ: Tên đồ đệ khốn kiếp này từ khi nào luyện thành thân thể bất tử bất diệt bực này?

Dưới trận chiến giằng co liên tiếp như thế, Thiên Kiếp cũng theo đó dần dần thăng cấp. Cuối cùng đạt tới một tầng thứ khủng bố. Lại ngay cả Huyễn Phủ cũng khó lòng gánh vác, cuối cùng dưới một kích, toàn bộ Huyễn Phủ lại cứ thế sụp đổ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!