## Chương 158: Thương Giới Tông Sư
Đột nhiên trên đỉnh đầu dường như cảm thấy một trận thanh lương, hóa ra linh khí của Hồng Quân Tháp lần này lại dùng phương thức trực tiếp quán đỉnh cuồn cuộn trút xuống, một đường thông suốt đi thẳng đến đan điền, sau đó lại cuốn ngược lên, Quân Mạc Tà lập tức cảm thấy cảm giác ngạt thở trong nháy mắt biến mất. Không khỏi tinh thần chấn động, nhanh chóng mượn cỗ linh khí mới đến này khôi phục công lực của mình, đợi đến khi khôi phục được một phần ba liền không thể chờ đợi thêm được nữa, vận dụng tâm pháp Âm Dương Độn, mau chóng phát động!
Phụt! Quân Mạc Tà rốt cuộc cũng chui được đầu lên khỏi mặt đất, hít thở không khí trong lành, lập tức có một loại cảm giác chết đi sống lại, tham lam hít thở, trời đất ơi, chưa bao giờ phát hiện ra, không khí này lại đáng yêu và ngon lành đến thế...
Hồng hộc thở dốc, Quân Mạc Tà dĩ nhiên vẫn chưa phát hiện ra, mình chỉ mới chui được nửa người lên khỏi mặt đất, ước chừng vẫn còn nửa thân dưới từ eo trở xuống đang bị chôn trong đất...
_"Thiếu gia!!!"_ Một giọng nói cao vút đột nhiên vang lên, tiểu loli Khả Nhi cắm đầu cắm cổ chạy tới, vừa chạy vừa khóc: _"Thiếu gia ngài làm sao vậy? Là kẻ nào làm? Sao lại nhẫn tâm như vậy, sao lại thất đức như vậy, chôn sống người ta a, hu hu..."_
Quân Mạc Tà: &&(¥...
Ta cũng không thể nói với nha đầu này rằng, là ta tự chôn chính mình chứ? Thế thì mất mặt quá! Không được, đánh chết cũng không thể nói, cô nãi nãi ơi, em đừng có la lối nữa, em đây là cố ý muốn cho nhiều người biết chuyện xấu hổ của thiếu gia ta a!
Tốn chín trâu hai hổ mới xem như thuyết phục được tiểu loli ngừng lại dòng nước mắt cuồn cuộn tuôn trào, Quân Mạc Tà gian nan tự _"nhổ"_ mình lên giống như nhổ hành trên đất khô, chỉ nhổ đến mức eo cũng đau, chân cũng mỏi, toàn thân trên dưới không có chỗ nào là không khó chịu. Nơi này toàn là đất đai rắn chắc, hoàn toàn không có nửa điểm khe hở, không khó chịu mới là lạ!
Khả Nhi tuy là người nhà mười phần, nhưng loại chuyện cổ quái này người biết càng ít thì càng an toàn. Quân Mạc Tà vốn định dưỡng thần một chút, vận hành lại tâm pháp một lần nữa là có thể tự nhổ mình ra mà không hề sứt mẻ gì, nhưng bị Khả Nhi ngoài ý muốn phát hiện, Quân Mạc Tà liền thành bi kịch.
Cũng không thể ngay trước mặt tiểu loli, _"vèo"_ một cái nhổ hành trên đất khô chui ra, sau đó trên mặt đất ngay cả một cái hố cũng không có chứ? Thế thì cũng quá xạo rồi? Chẳng phải sẽ dọa nha đầu này thành bệnh thần kinh ngay tại chỗ sao? Sau đó nếu như không giữ được mồm miệng mà nói ra... thì trò vui của Quân tam thiếu sẽ lớn chuyện mất...
Cứng rắn đào một cái hố lớn trên mặt đất, Quân Mạc Tà kiệt sức bò ra, nằm trên mặt đất kêu la oai oái.
Sau khi dặn dò tiểu loli ngàn vạn lần không được nói lung tung, Quân Mạc Tà đang định về phòng, đột nhiên...
_"Trời ơi! A a a a a"_ Một tiếng rống trầm bổng du dương, còn pha lẫn điệu vịnh than mãnh liệt, từ trong phòng Đường mập mạp chấn động thương khung phát ra, dọa cho Quân tam thiếu đang trong tình trạng cơ thể suy nhược nghiêm trọng, tinh thần vô cùng mệt mỏi sợ đến mức đặt mông ngồi phịch xuống đất.
Hai kiếp làm người, Quân đại sát thủ cả hai đời chưa từng mất mặt như thế này, những chuyện mất mặt này đều dồn hết vào ngày hôm nay!
_"Tam thiếu a, Tam thiếu thân yêu của ta a... Mạc Tà huynh, đại gia, đại gia thân yêu của ta! Ngài đang ở đâu a? Mau tới đây a mau tới đây a..."_ Tiếng kêu như heo bị chọc tiết của Đường mập mạp vang vọng chân trời, cái loại tạp âm mang theo sự kinh hỉ mãnh liệt, đã dâng trào đến cực điểm kia, sống động như một tên sắc lang tám đời chưa tìm được vợ, đột nhiên nhìn thấy Thất tiên nữ trên trời đang tắm trần truồng ngay trước mặt mình...
Quân Mạc Tà kinh hồn bạt vía thấp thỏm lo âu đẩy cửa phòng Bàn tử ra, lại thấy tỳ nữ thiếp thân của Đường Nguyên đã sợ đến mức run lẩy bẩy như heo nái, trốn sau cánh cửa không ngừng run rẩy. Đây chính là nửa đêm nửa hôm, một tiếng gào kinh thiên động địa quỷ thần khiếp này của Đường mập mạp, đã thu hút bầy chó tuần đêm xung quanh Quân gia đồng thanh hưởng ứng, khí thế kia gọi là một mảnh hùng liệt.
_"Trời ơi a a a a a..."_ Đường mập mạp tiếp tục duy trì trạng thái vịnh than, nước mắt lưng tròng nhìn Quân Mạc Tà, kịch liệt muốn run rẩy thân thể xuống giường, thần tình vô cùng kích động hưng phấn, đôi mắt hí bị mỡ che khuất hơn phân nửa kỳ tích trừng lớn xoe tròn, trên mặt mang theo vầng sáng triều thánh; bộ dạng này, sống động như một tín đồ Phật giáo thành kính đột nhiên nhìn thấy Thích Ca Mâu Ni hiện thân ngay trước mặt mình...
_"Đệch! Đại gia... Ngài nằm xuống, ngài mau nằm xuống cho ta..."_ Quân Mạc Tà ba bước gộp làm hai, nếu thật sự để tên mập này ngã xuống giường, phỏng chừng tên này đời này cũng tàn phế chắc rồi. Nếu để tên này tàn phế ngay trong nhà mình, thì mình cũng gần như xong đời. Quân Mạc Tà làm sao có thể không gấp?
_"Ta ta ta... ngươi... ta ta ta... ngươi..."_ Đường Nguyên nước mắt lưng tròng run rẩy đôi môi: _"Ta ta ta... ngươi ngươi ngươi..."_
_"Ngươi cái gì mà ngươi? Đừng có ngươi ngươi ta ta nữa!"_ Quân Mạc Tà liếc xéo, giận không chỗ phát tiết: _"Bàn tử, ta gọi ngươi là đại ca được chưa? Xin ngài đừng có phát điên nữa, đã nửa đêm nửa hôm rồi, cho dù ngài không nghỉ ngơi, cũng phải để người khác nghỉ ngơi chứ. Ngài thương xót cho mấy con chó tuần đêm nhà ta đi, chúng nó đã mệt mỏi cả một ban ngày rồi, ngươi còn không cho chúng nó nghỉ ngơi một chút sao? Nửa đêm nửa hôm bồi tiếp ngươi hưng phấn sủa bậy?"_
_"Ta ta ta... mẹ nó ta... mẹ nó ta muốn chết mất!"_ Đường Nguyên trợn trừng mắt nhìn Quân Mạc Tà, đột nhiên hu hu khóc rống lên: _"Tam thiếu, ca ca ta thật không ngờ, ngươi dĩ nhiên mang trong mình tài năng kinh thiên vĩ địa, trí tuệ định quốc an bang, tâm kế quỷ thần khó lường, đầu óc kinh thiên động địa, phong vân biến sắc, chân chính là khoáng thế kỳ tài, kinh tài tuyệt diễm, tài hoa mãn thiên hạ... Ta ta, sự sùng bái của ta đối với ngài, giống như nước sông cuồn cuộn miên man không dứt, từng đợt từng đợt ập tới, lại giống như Thiên Phạt Sâm Lâm vĩnh viễn sừng sững, tuyết phong chạm trời vĩnh viễn trắng xóa, giống như biển rộng vô biên vĩnh viễn dâng trào kịch liệt cuộn trào mãnh liệt, đệch mợ nó XX, ngươi thật sự..."_
_"Dừng!"_ Một tràng vuốt mông ngựa, khiến Quân Mạc Tà có chút mây mù lượn lờ, trong lúc choáng váng lại cảm thấy hắn khen không phải là mình, rốt cuộc dùng một chút thanh minh sắp bị nhấn chìm ngăn lại sự lải nhải không ngớt của Đường mập mạp, _"Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"_
Tên mập này chắc chắn có âm mưu, ta làm sao lại có tài được, mặc dù đây cũng là sự thật, nhưng ta có tài như vậy, người khác đều nhìn không ra, chỉ bằng một tên mập như ngươi cũng có thể nhìn ra sao, ca môn đây là nội tú đấy nhé!
_"Bản kế hoạch thương nghiệp này..."_ Đường mập mạp run rẩy tay, nhéo mấy tờ giấy trong tay: _"Thật sự là ngài viết? Không tìm người viết thay?"_
Quân Mạc Tà mờ mịt gật đầu: _"Đúng vậy, sao thế? Chút đồ chơi này còn phải tìm người viết thay?"_
Thật sự không cần tìm người viết thay, Quân đại thiếu kiếp trước chính là Vua sát thủ, do cần thường xuyên đóng giả một số vai diễn để che giấu thân phận, cho nên một số kiến thức cơ bản vẫn cần phải nắm vững, ví dụ như bản kế hoạch đưa cho Bàn tử, bản kế hoạch đó cũng không tính là tác phẩm thượng thừa gì, phỏng chừng tùy tiện tìm một sinh viên tốt nghiệp đại học thương mại nổi tiếng nào đó cũng có thể làm xuất sắc hơn Quân đại thiếu!
Chỉ là một vài ý tưởng đơn giản mà thôi. Quá sâu sắc thì hắn cũng không viết ra được.
Đến mức như vậy sao?!
_"Sao thế?! Ngài còn hỏi ta sao thế?!"_ Đường Nguyên kích động mạc danh, đắc ý quên hình nắm chặt lấy tay Quân Mạc Tà, liều mạng siết chặt: _"Sư phụ, sư phụ ở trên, xin nhận của đồ nhi một lạy... Không không, sư phụ, xin ngài nhất định phải nhận đồ nhi a... Làm đồ tôn cũng không thành vấn đề... Ô... Ta quá kích động rồi..."_
Quân Mạc Tà lập tức cảm thấy hai tay mình bị một cục bọt biển dày cộm bao bọc lấy, vội vàng dùng sức rút ra ngoài, Bàn tử dùng hết sức bình sinh chính là không buông, Quân đại thiếu đang ở thời điểm thể lực thấp nhất, dĩ nhiên sống chết cũng không rút tay ra được, chỉ nghe Bàn tử nước mắt nước mũi tèm lem van xin: _"Sư phụ, sư phụ ngài cứ phát phát từ bi... nhận đồ nhi đi."_
_"Bàn tử, ngươi còn cái bộ dạng chết tiệt này, lão tử ném ngươi sống sờ sờ vào chuồng lợn ngươi có tin không? Mau buông tay ra!"_ Quân Mạc Tà hung tợn uy hiếp, sau đó gãi đầu khó hiểu nói: _"Bản kế hoạch này, chẳng lẽ còn có chút điểm đáng khen?"_ Chẳng lẽ thật sự có thuyết _"vương bát chi khí"_ của nhân vật chính, tùy tiện làm ra chút đồ vật, liền có tiểu đệ khóc lóc ôm đùi mình?!
Đường mập mạp lưu luyến không rời buông tay hắn ra, vừa nghe hắn nói lời này, lập tức trừng mắt lên, bất mãn kêu lên: _"Cái gì gọi là 'còn có chút điểm đáng khen'? Tự thổi phồng cũng phải có chừng mực chứ, mặc dù đây rõ ràng chính là bảo điển tối thượng của thương nghiệp! Chính là phát minh vĩ đại chưa từng thấy chưa từng nghe! Chính là cuốn bảo thư đáng giá để bất kỳ một thương nhân nào trong thiên hạ cũng phải đỉnh lễ màng bái, nghiêm túc học tập, khắc khổ nghiên cứu cả đời! Nhưng ngươi cũng phải khiêm tốn một chút, như vậy mới có phong độ của một thế hệ thương giới tông sư!"_ Nói nói, Đường mập mạp lại có chút kích động lên.
_"Ơ? Thật sự tốt như vậy?"_ Quân Mạc Tà thật sự có chút hoài nghi. Ta làm sao lại trở thành một thế hệ thương giới tông sư rồi, suy cho cùng hắn cũng chưa từng thực sự làm ăn buôn bán, cùng lắm cũng chỉ là ngụy trang ra vẻ mà thôi, những tài liệu này nọ cũng chỉ là kiếp trước từng nghe qua từng thấy qua, phàm là có thể nhớ ra được đều viết thảo lên, chuẩn bị để Đường mập mạp tùy tình hình mà sử dụng, trong lòng thực sự không nắm chắc bao nhiêu. Không ngờ Đường mập mạp lại tôn sùng như vậy, đúng là nằm ngoài dự liệu.
Quân đại sát thủ rõ ràng là đã bỏ qua tính hạn chế của hai thời đại mà hắn đã trải qua, tính có thể so sánh của thương nghiệp...
Không có kiến thức rất đáng sợ!
Nhưng sở hữu kiến thức vượt thời đại càng đáng sợ hơn!
Đường Nguyên thở hổn hển hai hơi lớn, lúc này mới nhe răng trợn mắt lên, vừa rồi hắn lăn lộn một phen, đã sớm động đến vết thương, chỉ là trước đó quá _"kích động"_ , hoàn toàn không có cảm giác, giờ phút này vừa an tĩnh lại, tự nhiên là có cảm giác rồi, Bàn tử nhăn nhó nói: _"Tam thiếu, mau... mau xem mông ta... có chảy máu không? Đau quá!"_
_"Ọe!"_ Quân Mạc Tà nôn khan một tiếng: _"Mẹ nó, ta không xem! Lỡ như ngươi lại phun thêm lần nữa, khuôn mặt này của bản thiếu gia còn phải giữ lại để tán gái đấy."_
Đường Nguyên lập tức vừa tức vừa buồn cười vừa đau vừa quẫn bách: _"Bà ngoại nó, ngươi tưởng đây là muốn phun là có thể phun sao? Hôm nay lão tử lại không uống thuốc, ngay cả cơm cũng chưa ăn mấy..."_
Quân Mạc Tà giúp hắn chỉnh lại vết thương, nghiêm mặt nói: _"Bàn tử, nói chuyện đàng hoàng, chủ ý trên này, thực sự có thể dùng?"_
_"Tin ta đi! Đây tuyệt đối là khuôn vàng thước ngọc của thương nhân trong thiên hạ! Bên trong toàn là những ý tưởng tuyệt diệu chưa từng thấy! Chỉ cần làm theo cách nói trên này, cùng lắm là sửa đổi đôi chút, ngươi và ta phát gia trở thành đệ nhất thủ phú đại lục, tuyệt đối là chuyện trong tầm tay!"_ Đường Nguyên chỉ trời thề, không thể nghi ngờ nói: _"Tam thiếu, chỉ cần ngươi có hàng, xem Đường Nguyên ta làm thế nào đem cửa hàng của chúng ta mở khắp toàn bộ đại lục! Mẹ nó, cho dù là Huyền thú trong Thiên Phạt Sâm Lâm, chỉ cần bọn chúng dùng bạc, lão tử cũng có thể mở cửa hàng ở trong đó!"_
_"Vậy thì tốt!"_ Quân Mạc Tà thở hắt ra: _"Sau này mảng này ta sẽ không quản nữa. Đợi ngươi dưỡng thương khỏi, mọi việc do ngươi phụ trách ghi nhớ, phàm là chuyện trên thương trường, bất luận là tìm người, mua đất, xây dựng, tuyển thợ, mở quán, bảo mật... vân vân và mây mây, tất cả mọi chuyện, sau này đừng tìm ta nữa! Thứ đồ chơi này ta thực sự không có hứng thú gì!"_
_"Yên tâm đi, ta hiểu mà, khi một cao nhân thân ở đỉnh phong, là khinh thường phải trải qua một lần nữa quá trình không có đối thủ, ta thật sự hiểu! Lần này do Đường Nguyên ta làm thay ngươi, vàng bạc cuồn cuộn tới; ngươi cứ chống mắt lên mà xem đi!"_ Đường Nguyên tràn đầy tự tin, vừa nói ánh mắt lại tập trung vào mấy tờ giấy kia, vừa xem vừa không ngớt lời tán thán.
_"Vậy ta đi ngủ đây, ngày mai còn có việc."_ Quân Mạc Tà thăm dò nói.
_"Cút đi cút đi, đừng có quấy rầy nhã hứng của ta, đồ tốt a."_ Đường Nguyên xua xua tay, giống như đuổi ruồi, ánh mắt vẫn ngưng thị trên mặt giấy không nhúc nhích.
_"Đệch! Vừa rồi còn nói muốn bái lão tử làm thầy, bây giờ lại là thái độ này! Tên nghịch đồ khi sư diệt tổ nhà ngươi!"_ Quân Mạc Tà căm phẫn mắng mỏ, nhưng không có hồi đáp, tinh thần của Đường Nguyên hiện tại đã hoàn toàn không ở bên hắn nữa rồi...
Quân đại thiếu hậm hực bước ra khỏi cửa...