## Chương 201: Phóng Thủ Đi Làm!
_“Trước mắt, còn chỉ là có dấu hiệu bực này.”_ Triệu Kiếm Hồn lạnh lùng nói: _“Muốn chân chính động thủ, còn cần quá nhiều mưu đồ; dù sao với thế lực của Quân gia ở Đế quốc Thiên Hương, cho dù hoàng đế cũng là không dám khinh động, bất quá phần dự định này, lại đã là chiêu nhiên nhược yết.”_
_“Ha ha, ba tên tiểu nhi miệng còn hôi sữa, dĩ nhiên dám khinh Quân gia ta như vậy…”_ Quân Vô Ý lạnh lẽo nở nụ cười.
_“Còn có Độc Cô gia. Một nữ nhi chưa gả nhiều nhất cũng chỉ có thể cẩu an nhất thời, vô tòng trường cửu!”_ Triệu Kiếm Hồn bổ sung: _“Nói thật, ta kỳ thật rất mong đợi chuyện này xảy ra, nếu như hai đại trụ cột quân phương của Thiên Hương đều bị đốn ngã, đối với chúng ta mà nói, thật sự là một chuyện tốt to lớn, đến lúc đó, ta sẽ tận khởi đại quân, huy binh bắc thượng, một cất bước san bằng Thiên Hương, mở rộng bản đồ Vũ Đường ta! Hoặc là có thể một cất bước thống nhất thiên hạ, há chẳng diệu tai!”_
_“Vậy ngươi tại sao phải nói ra? Hà tất để ta, để Quân gia thêm một phần đề phòng chi tâm?!”_ Quân Vô Ý hừ một tiếng.
_“Ở trước mặt Quân Vô Hối, ta không cách nào giấu giếm! Cho nên bán cho Quân gia các ngươi một cái nhân tình. Bất luận thế nào, Quân gia mới là đối thủ lớn nhất của ta, cũng là đối thủ ta tôn kính nhất, đối thủ ta khát vọng nhất.”_
Triệu Kiếm Hồn xoay người, nhìn tượng đá của Quân Vô Hối, chậm rãi nói: _“Ta rất mong đợi, Quân gia các ngươi có thể lại xuất hiện một vị Bạch Y Quân Soái; cùng ta ở trước hai quân trận quyết một trận thư hùng. Nhưng lại không hy vọng, anh hùng thế gia từng có, điêu lạc trong sự tranh đấu quyền lực hắc ám.”_
_“Đây coi như là, ta vì thần tượng trong lòng ta, làm một chuyện duy nhất đi.”_
Triệu Kiếm Hồn đứng lên, sải bước đi tới trước tượng đá Quân Vô Hối, ngẩng đầu, lẳng lặng ngưng thị hồi lâu, đột nhiên xoay người: _“Cáo từ!”_
_“Không tiễn!”_ Quân Vô Ý trầm trọng ôm quyền, sau đó trầm trầm lại thêm hai chữ: _“… Không cảm ơn!”_
Triệu Kiếm Hồn không nhúc nhích đứng đó, đưa lưng về phía Quân Vô Ý, hồi lâu, khàn khàn cười cười: _“Không cần tiễn; không cần cảm ơn!”_
Đột nhiên trầm thấp nói: _“Ta không trêu chọc nổi sao? Hay là thực lực ta không đủ?”_
Quân Vô Ý trầm mặc, hồi lâu, nói: _“Đều là.”_
_“Ta hiểu rồi.”_ Triệu Kiếm Hồn hít sâu một hơi: _“Ta đi đây. Ta sẽ lập tức trở về Vũ Đường! Quân Vô Ý, ngày sau nếu chiến trường tương kiến, ngàn vạn lần không cần tâm hữu cố kỵ, thủ hạ lưu tình. Nếu như vậy, ta hôm nay liền tới sai rồi!”_
Sườn mặt hắn lộ ra một biểu tình tang thương có chút xót xa: _“Những năm qua, ta gánh vác tất cả những thứ này, ta, thật sự rất mệt! Bất bại đại tướng quân, cũng là vận cứt chó đại tướng quân, bất ngoại như thị!”_
Nói xong câu này, Triệu Kiếm Hồn không quay đầu lại nữa, không nói thêm lời nào nữa, bóng lưng cô tịch từng bước rời đi, áo choàng màu đen tung bay trong gió, ngẩng cao đầu, từ từ biến mất ở phương xa…
Binh lính Thiên Hương hai bên nhìn bóng lưng của vị thống soái địch quân này, một mảnh tĩnh mịch túc nhiên.
_“Người này, thật sự quá kiêu ngạo rồi.”_ Quân Vô Ý nhìn bóng lưng Triệu Kiếm Hồn, chậm rãi nói: _“Năm đó, đại ca từng nhắm vào nhược điểm tính cách kiêu ngạo này của hắn, bố trí vô số cạm bẫy, mỗi một lần, hắn đều bước vào, chưa từng hối cải.”_
Quân Mạc Tà không khỏi phốc một tiếng nở nụ cười: _“Vậy hắn dĩ nhiên có thể sống đến bây giờ chưa chết, thật sự là rất không dễ dàng.”_
_“Người này tuy rằng quá ngạo, nhưng hắn cũng có bản tiền kiêu ngạo của hắn, văn thao vũ lược, mọi thứ tinh thông, chiến trận phục sát, cũng là xuất loại bạt tụy, chẳng lẽ không nên có tư cách kiêu ngạo sao? Nếu ta là hắn, có lẽ cũng phải như vậy!”_
Quân Vô Ý nói: _“Mà bản lĩnh lớn nhất của hắn, cũng là chỗ cha ngươi khâm phục hắn nhất, cho dù là trong tuyệt cảnh, cũng chưa từng từ bỏ hy vọng cầu sinh, thậm chí là phản bại vi sinh, mỗi lần càng bại càng chiến, càng tỏa chiết càng dũng cảm, vĩnh bất ngôn bại, bất luận hoàn cảnh thế nào, vĩnh viễn ổn đắc trụ! Cha ngươi từng nói với ta, nếu hoán vị xử chi, huynh ấy cũng chưa chắc đã làm được! Triệu Kiếm Hồn, thật là nhân kiệt!”_
Quân Mạc Tà trong lòng tán đồng: Thường đi đường thuận gió, không tính là bản lĩnh gì; trong nghịch cảnh tuyệt cảnh có thể sinh tồn vả lại có thể đấu chí bất mẫn, chiến tâm bất thoái, mới là hào kiệt!
_“Năm đó, trong lúc nghiên cứu Triệu Kiếm Hồn, đại ca chính vì một câu nói của Triệu Kiếm Hồn, lập tức vỗ bàn xác định toàn bộ sách lược đối phó Triệu Kiếm Hồn.”_ Quân Vô Ý từ tận đáy lòng kiêu ngạo nói: _“Mà sách lược này, cho đến hiện tại, đối phó Triệu Kiếm Hồn vẫn hữu hiệu!”_
_“Câu nói gì?”_ Quân Mạc Tà lập tức có hứng thú.
_“Năm đó Triệu Kiếm Hồn ở Vũ Đường bộc lộ tài năng, Thừa tướng Vũ Đường muốn đem nữ nhi hứa phối cho hắn; mà nữ tử kia lại lớn lên kỳ phán vô bỉ, khó coi vô cùng.”_ Quân Vô Ý cười cười: _“Lúc đó, Triệu Kiếm Hồn ở trước mặt rất nhiều đại thần, nói thẳng không kiêng dè: Xú nữ như vậy, sao xứng với bản tướng quân anh tuấn tiêu sái?”_
Quân Mạc Tà ha ha cười to lên.
_“Lúc ban đầu, đại ca biết được chuyện này, tiếp đó liền nói: Triệu Kiếm Hồn người này, thanh cao cô ngạo, năng lực siêu quần; cá tính cũng là tự thị tuyệt cao, tuyệt đối sẽ không khuất cư nhân hạ, mà Vũ Đường thiếu hụt tướng tài, người này tất sẽ được phá cách đề bạt, cho nên không ra vài năm, Triệu Kiếm Hồn tất là đại địch của quân ta! Nhưng loại tính cách này của hắn, lại là phi thường không tốt; thanh cao cô ngạo, nếu là văn nhân, thượng khả vị phong cốt; nhưng nếu là vi tướng, thì là sơ hở chí mạng! Kiêu ngạo! Chính là một đại kỵ húy của vi tướng giả, sau này nếu có ai đối trận Triệu Kiếm Hồn, nhược điểm này chỉ cần có thể lao lao nắm chắc, liền có thể thành công lập vu bất bại chi địa!”_
Trong ngữ âm của Quân Vô Ý tràn ngập sự hoài niệm: _“Lúc đại ca nói câu này, Triệu Kiếm Hồn vẫn chỉ là một tướng quân bình thường, nhưng sau đó chưa tới hai năm, Triệu Kiếm Hồn liền trở thành soái của toàn quân Vũ Đường! Mà nhược điểm của Triệu Kiếm Hồn mà đại ca nói, đến nay vẫn vậy. Chỉ là, đại ca cũng từng nói, muốn nắm chắc nhược điểm của Triệu Kiếm Hồn không khó, nhưng muốn lợi dụng nhược điểm của hắn, quyết thắng chi lại không dễ, cá tính vĩnh bất ngôn bại, càng tỏa chiết càng dũng cảm của hắn, lại chú định tính dẻo dai của người này, nếu không phải là một chuỗi đả kích chí mạng, đem đấu tâm của hắn triệt để ma diệt, cũng là vô năng đem hắn tỏa bại, chính là như vậy, đại ca liên chiến liên quyết, liên tỏa hắn hai mươi chín trận, cũng chưa có một khắc buông lỏng, chỉ tiếc, trận chiến cuối cùng…”_
_“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”_ Quân Mạc Tà thật sâu thở dài một hơi, đối với vị _“phụ thân”_ chưa từng gặp mặt kia của mình dâng lên một loại kính ý từ tận đáy lòng. Chỉ từ một câu nói này và tình báo hữu hạn, liền có thể tinh chuẩn nắm bắt tính cách của một tướng quân địch quốc như vậy, sau đó chế định ra phương hướng lớn cho dù là vị tướng quân này biết rõ là nhược điểm nhưng vẫn phải trúng kế, sự tinh diệu của bố cục, quả thật đáng kinh đáng bố, Quân Vô Hối, không hổ là một thế hệ quân thần!
Mà từ nhược điểm tính cách của Triệu Kiếm Hồn, Quân Mạc Tà cũng thuấn thời hiểu được Triệu Kiếm Hồn mười năm nay tại sao lại khó chịu như vậy.
Một người kiêu ngạo như vậy, một chiến sĩ chân chính! Nếu như để người như vậy gánh chịu sự thất bại đáng xấu hổ, có lẽ hắn chưa chắc đã để trong lòng, cũng hoàn toàn có thể gánh vác được, chỉ cần sau đó phản bại vi thắng, liền có thể tẩy tuyết tiền sỉ. Nhưng bây giờ hắn gánh vác, lại là _“thắng lợi”_ hoàn toàn không nên thuộc về hắn, mạc danh kỳ diệu, đáng xấu hổ!
Làm một kẻ _“thắng lợi”_ lại làm sao tẩy tuyết sỉ nhục? Chẳng lẽ còn có thể phản thắng vi bại!?
Chuyện này đối với một người kiêu ngạo như vậy mà nói, thật sự còn thống khổ hơn cả giết hắn.
‘Vận cứt chó đại soái’!
Xưng vị như vậy, sỉ nhục như vậy, đối với hạng người tâm cao khí ngạo đến cực điểm biến thành tính cách như Triệu Kiếm Hồn mà nói, không nghi ngờ gì chính là một đạo gông cùm trong tâm linh! Vả lại đạo gông cùm này vô tòng biện giải, vô tòng tá xuất!
Khó trách lúc cuối cùng Triệu Kiếm Hồn nói: Những năm qua, ta gánh vác tất cả những thứ này, ta, rất mệt!
Mãi cho đến bây giờ, Quân Mạc Tà đột nhiên chân chính hiểu được, trong câu nói này của Triệu Kiếm Hồn, bao hàm bao nhiêu bi phẫn, bao nhiêu bất đắc dĩ, áp lực trầm trọng cỡ nào!
Hoặc là phương pháp duy nhất có thể tá xuất, chính là do Triệu Kiếm Hồn tự tay tỏa bại Quân Vô Ý Quân lão tam thạc quả cận tồn trong Quân gia tam hùng đi, thế nhưng, cơ hội này cũng là cực tận mịt mờ!
Triệu Kiếm Hồn, những năm qua, trường thắng bất bại, mặc dù phong quang vô hạn, nhưng nội tâm lại đã sớm bất kham trọng phụ! Cho nên hắn lần này, mới có thể bất chấp tất cả đi theo Phí Mộng Thần tới Thiên Hương, tới trước y quan trủng của Quân Vô Hối bái tế! Không vì cái gì khác, chỉ vì nhất tố trung tràng, nhất thổ nỗi khổ trong lòng, cũng chỉ có ở trước mặt Quân Vô Hối, mới có thể tận thổ mãn phúc tân toan!
Mặc dù hắn khi đối mặt Quân Vô Hối, cái gì cũng không nói! Nhưng đã không cần nói!
Từ điểm này mà nói, Triệu Kiếm Hồn nói muốn báo thù cho Quân Vô Hối, tuyệt không phải là hư ngôn gì! Bởi vì, nỗi khổ thống những năm qua của Triệu Kiếm Hồn, đồng dạng là những người đó mang đến cho hắn!
Báo thù cho Quân Vô Hối, liền tương đương với xả giận cho chính hắn!
_“Xem ra ba vị hoàng tử đều đã có chút không kịp đợi, hoàng quyền, hoàng tuyền!”_ Lúc đi ra khỏi y quan trủng, Quân Vô Ý trầm trầm nói: _“Mạc Tà, bọn họ muốn đối phó Quân gia và Độc Cô gia, đó là tuyệt vô khả năng. Quân gia và Độc Cô gia, xa xa không phải là một hoàng tử muốn động là có thể hám động được, dựa vào bọn họ, hừ hừ, khu khu hoàng khẩu tiểu nhi, xa xa không đủ tư cách! Nhưng, bọn họ muốn đối phó ngươi, khả năng lại là cực lớn. Dù sao, ngươi là hậu nhân duy nhất của Quân gia chúng ta. Nếu như ngươi không còn, ta và gia gia ngươi có nỗ lực thế nào, có phong quang thế nào, cũng là không có ý nghĩa gì. Điểm này, ngươi phải cẩn thận phòng bị.”_
_“Tam thúc, thực lực hiện tại của ta là không cao, thế nhưng… cho dù bọn họ muốn giết ta, chỉ sợ cũng không phải chuyện dễ dàng gì đi.”_ Quân Mạc Tà cười rồi, cười có chút cơ tiếu, hắn đêm hôm trước trong cuộc tranh đấu của sáu vị Chí Tôn Thần Huyền còn có thể lai khứ tự như, sao lại để ý mấy cái kỹ xảo ám sát nho nhỏ này? Có Âm Dương Độn ở đây, tin rằng cho dù là Bát Đại Chí Tôn cùng nhau liên thủ, cũng tuyệt đối không giết được hắn: _“Bất quá, nếu như bọn họ xuất thủ với ta trước, ta tuyệt đối sẽ không thủ hạ lưu tình đâu.”_
Khóe miệng Quân Mạc Tà, chậm rãi nhếch lên một tia tàn khốc.
Hoàng tử? Hắc hắc, hoàng tử thì không giết được sao? Thật sự là kỳ quái đến cực điểm! Lão tử ngược lại muốn xem xem, ba huynh đệ kia, kẻ nào ăn gan hùm mật gấu! Thật sự coi lão tử không biết hoàn thủ sao?
_“Không cần thủ hạ lưu tình!”_ Tóc đen trước trán Quân Vô Ý bị gió thổi tung bay, hai mắt hàn u u, nói: _“Nhưng một khi xuất thủ, thì phải càn thúy lợi lạc, không thể lưu lại bất kỳ dấu vết nào, bất kỳ một chút bả bính nào, đều có thể mang đến vô tận phong ba.”_
_“Ta hiểu.”_ Ánh mắt Quân Mạc Tà ngưng lại, đẩy xe lăn, thật sâu nở nụ cười. Tam thúc, cũng không phải là người sợ phiền phức a!
Nói đến không lưu dấu vết, tin rằng hoàn cố đương kim chi thế, chưa chắc có người có thể làm đáo vị hơn lão tử!
Đúng lúc này, trên nóc nhà phía trước, một đạo nhân ảnh lóe lên rồi biến mất, tiệp như phi điểu, cấp như thiểm điện. Với mục lực của hai thúc cháu Quân Mạc Tà, cũng chỉ cảm thấy hoa mắt, thì mọi thứ đã khôi phục lại bình tĩnh.
_“Thân pháp thật nhanh! Xa phi ngã bối khả cập!”_ Đồng tử Quân Vô Ý co rụt lại.
Quân Mạc Tà trong lòng khẽ động.
Nhân ảnh vừa rồi, mặc dù nhìn không rõ diện mục, nhưng phương thức phi lược bình ổn kia lại có chút quen thuộc, giống như một con thương ưng ở trên không trung bình lược, tao nhã mà nhanh chóng, đương kim chi thế, người có thể đem tốc độ và sự tao nhã hoàn mỹ diễn dịch đến cực trí như vậy, chỉ có một người: Ưng Bác Không!
_“Tam thúc, người vừa rồi hình như là một vị cố nhân. Ta qua đó xem thử, người tự mình ngồi kiệu về trước đi, không cần lo lắng cho ta.”_ Quân Mạc Tà mục chú hướng nhân ảnh kia biến mất, hoãn hoãn nói.