## Chương 490: Luyện Đan
Còn về hạn chế, cũng giống như Thông Nguyên Đan, vẫn là câu nói đó, hồi báo cao luôn nương theo phong hiểm cao.
Nói đến đây, tin rằng mọi người đều nên phát giác, cũng chỉ có Quân Mạc Tà tên tu chân bạch si này còn chưa ý thức được, loại Tụ Nguyên Đan này, cơ bản liền tương đương với ‘Tụ Linh Đan’ mà trong tiểu thuyết tu chân kiếp trước nói tới. Bất quá về mặt công hiệu mà nói, lại hữu hiệu hơn Tụ Linh Đan rất nhiều!
Thiên Nguyên Đan!
Loại đan dược này, thì ngoại trừ nâng cao công lực ra, không còn chỗ tốt nào khác! Có thể nói là phiên bản thăng cấp của Thập Niên Đan, phục dụng một viên, có thể gia tăng năm mươi năm công lực chí thuần! Nhưng, hạn chế so với Thập Niên Đan thì phải cao hơn một chút, không còn là tất cả mọi người đều có thể phục dụng, người trên tầng thứ Thiên Huyền mới có thể phục dụng.
Quân Mạc Tà ở trong Hồng Quân Tháp giương nanh múa vuốt, cất tiếng cười cuồng ngạo. Mẹ nó! Cái gì gọi là công phu không phụ lòng người, đây chẳng phải là rồi sao. Quả nhiên là một phần cày cấy liền có một phần thu hoạch. Dưới sự cày cấy vất vả như vậy của bản công tử, rốt cuộc cũng tìm được ba loại đan dược như thế này. Đây quả thực chính là sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn!
Bất quá Quân đại thiếu còn có chút nghi hoặc. Trong cái đầu đơn thuần cho rằng thực lực chính là tất cả của hắn mà xem, hiệu công của Thiên Nguyên Đan phải tốt hơn Thông Nguyên Đan và Tụ Nguyên Đan rất nhiều a, một hơi gia tăng năm mươi năm công lực! Đây là đáng kính đáng sợ nhường nào a! Vì sao ngược lại là hạn chế của Thiên Nguyên Đan lại thấp như vậy chứ?
Lại nói, giới hạn sử dụng của hai loại kia đều là trên tầng thứ Thần Huyền mới có thể phục dụng, mà Thiên Nguyên Đan kia lại chỉ cần trên tầng thứ Thiên Huyền là có thể, chênh lệch ở giữa cái này cũng quá lớn rồi đi? Thực sự không có đạo lý nha!
Sự nghi hoặc này của hắn, nếu bị bất kỳ một vị tu chân giả nào biết được, phỏng chừng vừa lên tới sẽ trước tiên đánh hắn một cái đầy mặt hoa đào nở, hai mắt ánh sao rơi, đầu như trư đầu tam, mông tựa mông voi, ít nhất cũng phải cho hắn biết hoa vì sao lại đỏ như vậy... Cứ như vậy, sau đó không chừng còn phải tự mình tức giận đến rống to một tiếng cuồng phún ra mấy chục lạng máu tươi!
Bạch si a, tu chân bạch si a... Loại bạch si cấp số đoạt thiên địa tạo hóa này hiển nhiên đã đến mức đủ để Ngọc Hoàng Đại Đế cũng vì thế mà cạn lời. Vậy mà có thể có vận khí tốt như vậy, đồ tốt như vậy sao lại rơi vào tay tên bạch si này rồi, cải trắng thượng hạng bị heo ủi rồi...
Nhất bất tố nhị bất hưu, Quân Mạc Tà dứt khoát liền ở thường trú trong Hồng Quân Tháp, luyện công, luyện đan. Khát rồi đói rồi, trực tiếp nuốt một ít dược liệu _“bình thường”_ có sẵn trong tay. Mặc dù có chút lãng phí, nhưng loại hoàng tinh ngàn năm gì đó này vừa có thể sung cơ, còn có thể giải khát, quan trọng nhất là còn có không ít hàng tồn. Hiện tại thời gian khá gấp, liền không so đo nhiều như vậy nữa...
So sánh với một số thiên địa linh dược chỉ có một gốc kia mà nói, rất hiển nhiên thứ này Quân đại thiếu đã có chút chướng mắt rồi... Quân đại thiếu phô trương lãng phí như vậy, bạo tiễn thiên vật! Nếu rơi vào trong mắt bất kỳ một người của dược tài thế gia nào trên Đại lục Huyền Huyền, đều sẽ đau lòng đến chết đi sống lại, lại chết đi rồi sống lại, dằn vặt a!
Đây có thể toàn là đỉnh cấp linh dược ở sâu trong Thiên Phạt Sâm Lâm mới có thể hái được a! Đây cũng là sự tích lũy khủng bố mấy ngàn năm nay của Thiên Phạt Sâm Lâm! Mà trên đời này lại có mấy người có thể an toàn đến được chỗ cốt lõi của Thiên Phạt Sâm Lâm? Cho dù là cao thủ tầng thứ như Bát Đại Chí Tôn đi vào, cũng phải lo lắng có mạng đi vào không có mạng đi ra a!
Hoàng tinh trên thị trường trước mắt nếu có thể có một gốc trên trăm năm đã phi thường ghê gớm rồi, nhưng vị Quân đại thiếu này vậy mà cầm hoàng tinh mấy ngàn năm làm củ cải mà gặm... Hơn nữa còn không ngừng thở dài: Không có mùi vị a, không có vị mặn a, nhạt như nước ốc, không ngon a... Bản thiếu gia quả thực là bị ngược đãi a...
Lời này của hắn nếu truyền ra ngoài, tin rằng nhất định sẽ có vô số thần y tóc bạc phơ hoặc là gia chủ của các dược tài thế gia tranh tiên khủng hậu vỡ đầu chảy máu tranh nhau tới: Cầu xin ngài, cho ta cũng chịu ngược đãi một lần đi... Cầu ngài rồi, ta đại biểu tám đời tổ tông hậu thế tử tôn thành kính cầu ngài rồi, ngài cứ ngược ta một lần đi...
Hoặc giả là bị nhân vật như Đường mập mạp vị thủ tài nô coi tiền như mạng này nhìn thấy, tên béo tất nhiên sẽ khóc lóc om sòm chạy tới: Ca a, ngài là thân ca của ta, ngài cứ ngược ta một lần đi, mười lần, một trăm lần ta cũng là nguyện ý, ngài đây đâu phải đang ăn thuốc, căn bản chính là đang ăn núi vàng, núi bạc a, có thể đau lòng chết ta rồi...
Lại một lần nữa cầm hoàng tinh ngàn năm làm cơm lót dạ Quân đại thiếu, đầy mặt hồng quang, một thân tinh lực hung dũng bành trướng vượng thịnh đến không chỗ phát tiết. Trước tiên là an an ổn ổn vận công một lát, hô hô quát quát múa may quyền cước nửa ngày, sau đó hừ hừ hắc hắc luyện đao kiếm một hồi, rốt cuộc lại lần nữa bắt đầu luyện đan.
Việc luyện đan này, Quân đại thiếu hiện tại đã tương đương thuần thục. Dù sao lúc trước rất là điên cuồng luyện Thối Cốt Đan các loại đồ chơi, kinh nghiệm tích lũy không thể nói là không phong phú a. Đối mặt với ba loại đan dược mới điều nghiên ra này, Quân đại thiếu gia lý sở đương nhiên bắt đầu luyện từ loại mà mình cho là cấp thấp nhất, đợi đến khi tích lũy được kinh nghiệm rồi, lại luyện chế Thiên Nguyên Đan có độ khó tương đối cao, giá trị cũng cao nhất a. Dù sao đây toàn là đỉnh cấp dược liệu, lãng phí thì tiếc biết bao nha.
Lựa chọn đầu tiên, tự nhiên là Thông Nguyên Đan tương đối _“đơn giản”_.
Quân đại thiếu gia rất là ý khí phong phát, bất đinh bất bát bày ra một tư thế ngưu bức, tạo hình kéo gió nhất, sau đó trong miệng học theo dáng vẻ của Tế Công Hoạt Phật lẩm bẩm: _“Úm ma ni bát ni hồng... bát ni hồng!”_
Chắp ngón tay như kiếm, chỉ ra!
Tạo Hóa Lô _“ong”_ một tiếng bốc lên giữa không trung, hư không sừng sững, chậm rãi xoay tròn, tiến tới trong lúc xoay tròn tản mát ra ngàn tia thụy khí, vạn đạo ráng hồng!
Hỗn Độn Hỏa màu đen cháy bình hoãn có như thực chất vô thanh vô tức thăng đằng lên, ầm ầm bốc cao, dùng ngọn lửa nâng lấy thân lò của Tạo Hóa Lô. Ngọn lửa màu đen giống như vạn đạo u linh hỏa thiệt, ngọn lửa hướng trời, u u thiêu đốt. Trong Tạo Hóa Lô, cũng có ngọn lửa màu đen bốc lên. Trong quang thải ngũ quang thập sắc của Tạo Hóa Lô, ngọn lửa màu đen này, vậy mà lại xán lạn chói mắt như thế!
Quân Mạc Tà lộ ra một nụ cười rất là đắc ý, trù trừ mãn chí, lòng tin gấp trăm lần. Tay phải hư không vồ một cái, hai mươi mốt loại dược liệu sớm đã chuẩn bị tốt giống như có sự dẫn dắt vô hình, ung dung bay lên, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, nối đuôi nhau tiến vào bên trong Tạo Hóa Lô.
Quân Mạc Tà nhanh chóng biến ảo ra vô số thủ ấn, chỉ nghe _“loảng xoảng”_ một tiếng, nắp của Tạo Hóa Lô đó tự động bay lên, và thân lò lại lần nữa hợp nhất. Hỗn Độn Hỏa trong nháy mắt này cũng cáo ầm ầm một tiếng, ngọn lửa cấp tốc bốc lên, đem toàn bộ Tạo Hóa Lô đều bao trùm vào trong vòng vây của Hỗn Độn Hỏa.
Quân Mạc Tà dựa theo yêu cầu của đan quyết, chân đạp Thất Tinh bộ, vòng quanh đoàn ngọn lửa màu đen này đi gấp. Thủ ấn trong tay biến hoán phồn phức, linh lực trong cơ thể hung dũng tuôn ra, chống đỡ sự thiêu đốt của Hỗn Độn Hỏa.
Thời gian vội vã trôi qua. Quân đại thiếu gia đột nhiên cảm giác được dường như có chút không bình thường rồi!
Đệch, thời gian luyện đan này cũng không ngắn rồi, đánh giá thấp nhất cũng đã gấp mười lần luyện đan trước kia rồi, sao đến bây giờ vẫn không có nửa điểm động tĩnh? Đặt ở trước kia, mười lò Thập Niên Đan cũng xuất lò rồi, mà hiện tại vậy mà vẫn chưa có nửa điểm động tĩnh, sao lại thế này...
Lại qua một hồi, Quân đại thiếu rốt cuộc cảm thấy có chút chống đỡ không nổi nữa, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, bước chân phù phiếm, mồ hôi toàn thân ròng ròng chảy xuống. Linh lực trong cơ thể cũng sắp thấy đáy rồi, mà Tạo Hóa Lô bị ngọn lửa đen kịt bao vây kia vậy mà vẫn không có nửa điểm động tĩnh...
Ta ráng! Nhất định phải ráng trụ, thời khắc mấu chốt tuyệt đối không thể tuột xích!
Quân Mạc Tà cắn răng một cái, trong lúc bận rộn móc ra một nắm Thập Niên Đan, ném vào trong miệng. Cho dù không thể gia tăng công lực cũng có thể khôi phục linh lực a.
Rốt cuộc, ngay trong nháy mắt Quân đại thiếu tinh bì lực kiệt, không còn khả năng tiếp tục nữa, nữ thần may mắn lại lần nữa ưu ái Quân đại thiếu gia một lần. Tạo Hóa Lô tranh nhiên một tiếng khinh minh, nắp lò đằng một tiếng bay lên, Hỗn Độn Hỏa vô thanh vô tức co rút lại thành một đống nhỏ, Tạo Hóa Lô chậm rãi rơi xuống.
_“Trời đất ơi! Quá gian khổ rồi, sao lại gian nan như vậy chứ... Chẳng phải chỉ là một loại thuốc gần giống với Thối Cốt Đan sao? Sao lại khó luyện như vậy! Suýt chút nữa rút cạn cái mạng nhỏ của bản thiếu gia rồi...”_ Quân Mạc Tà thở hổn hển, không ngừng lau mồ hôi, hai chân run rẩy như sợi mì một hồi, rốt cuộc đặt mông ngồi phịch xuống. Giống như là một đêm không nghỉ ngơi làm rất nhiều lần chuyện đó vậy, lại giống như tuấn mã bôn ba một ngàn dặm đường chưa từng đình yết, thè lưỡi hô hô thở hổn hển nửa ngày, cuối cùng lảo đảo miễn cưỡng đứng lên, thò đầu nhìn vào trong Tạo Hóa Lô.
_“Sao lại như vậy?”_ Quân Mạc Tà kinh ngạc kêu lên, nhịn không được không dám tin dụi dụi mắt, định thần nhìn lại.
Một đống tro đen, tĩnh lặng nằm ở đáy lò Tạo Hóa Lô.
Quân đại thiếu giống như quả bóng xì hơi, cả người đều tê liệt. Uể oải trên mặt đất, sự mệt nhọc của thân thể, sự thấu chi của công lực, từ lòng tin tràn đầy đến đả kích tàn khốc của sự thất bại. Phí nửa ngày sức lực như vậy, rốt cuộc là tuột xích rồi, cái mạng của ta sao lại khổ như vậy chứ...
_“Mẹ nó, ta cũng không tin cái tà này! Lão tử liều mạng với ngươi, cũng không tin không trị được ngươi!”_ Quân Mạc Tà đầy mặt dữ tợn nhảy dựng lên, một tay chỉ trời, một tay chỉ đất, nhắm hai mắt lại, lại lần nữa toàn lực vận chuyển Khai Thiên Tạo Hóa Công!
Trong đan điền hơi nóng lên, sau đó nhẹ nhàng nhảy một cái, một luồng linh lực tinh thuần phi đằng lên du động trong kinh mạch. Thiên địa linh khí khổng lồ trong Hồng Quân Tháp giống như gặp phải vòi rồng, trăm sông đổ về một biển hướng về phía thân thể Quân Mạc Tà cuồng dũng mà đến!
Hồi lâu hồi lâu, cũng không biết rốt cuộc đã qua bao lâu, Quân Mạc Tà mở bừng hai mắt, tinh quang bạo xạ! Thể năng và linh lực của hắn, đã hoàn toàn khôi phục. Nhưng thử kiểm tra thân thể một chút, Quân Mạc Tà kinh ngạc phát hiện, lần thấu chi cực hạn này của mình, vậy mà lại vượt qua bất kỳ lần nào trước kia!
Mà kết quả của sự thấu chi này, lại là khiến cho tiến cảnh của Khai Thiên Tạo Hóa Công, lại lần nữa tiến lên một bước dài! Chỉ từ linh khí hấp thu, chính hắn cũng có thể rõ ràng cảm giác được, vậy mà lại gấp mấy lần trước kia!
_“Quái tai!”_ Quân đại thiếu gãi da đầu, bách tư bất đắc kỳ giải. Vội vã ló đầu ra, đi tới tiểu viện của mình, mới biết được, lần luyện đan này của mình cộng thêm thời gian khôi phục phía sau, vậy mà trọn vẹn kéo dài một ngày một đêm!
Ở trong Hồng Quân Tháp, hắn trước trước sau sau đã liên tục ở mười mấy ngày. Bộ bạch bào thắng tuyết vốn có trên người hiện tại đã triệt để không thể nhìn được nữa, ô uế không chịu nổi, tóc tai càng rối bù như tổ gà, trên mặt từng vệt màu đen, đó là vết mồ hôi... Trực tiếp chính là ăn mày hơn cả ăn mày.
Vội vã phân phó một chút, Quân Mạc Tà trần truồng bước vào thùng tắm lớn, vừa chà rửa mình vừa suy lường, chuyện này rốt cuộc là thế nào nhỉ.
Thực ra tên này không biết, đây còn là hắn vận khí không tệ, chỉ chọn trúng Thông Nguyên Đan khó thứ hai. Nếu hắn chọn trúng Tụ Nguyên Đan, quá trình đó còn thê thảm hơn hiện tại một chút... Đương nhiên rồi, nếu hắn thực sự may mắn lựa chọn Thiên Nguyên Đan, lúc này nói không chừng đã luyện thành rồi...