## Chương 573: Thư Sát Chí Tôn!
Thủ đoạn ám sát khủng bố nhất của Tà Quân, vào thời khắc này, rốt cuộc cũng hiện ra trên thế giới này! Những cường giả của dị thế giới này, rốt cuộc cũng lĩnh hội được sự khủng bố của Tà Quân!
Quân Mạc Tà hiện tại, thực lực đã sớm vượt xa đỉnh phong của Tà Quân kiếp trước!
Chỉ là đối thủ hắn phải đối mặt, lại cũng đồng dạng là đỉnh phong cao thủ của thế giới này!
Hơn nữa phải đối mặt không chỉ là một hai người, mà là... trọn vẹn ba mươi người!
Hắn giống như một làn gió vô hình vô tích, thổi qua bầu trời; lại giống như một đám mây hữu hình vô chất, lặng lẽ trượt xuống; hoặc giả là một bông tuyết long lanh mờ ảo, vô thanh vô tức, càng giống như u hồn nơi Hoàng Tuyền vô gián, du tẩu giữa hư không, bên trong u minh!
Thân thể hắn xuyên hành dưới lòng đất, khí cơ toàn thân đều thu liễm;
Hoa Hạ Tà Quân!
Tuyệt thế thần phong trong tay hắn tĩnh lặng xuyên hành cùng hắn, lóe lên quang trạch u hàn lạnh lẽo;
Viêm Hoàng Chi Huyết!
Bên trên truyền đến âm thanh mạch đập chậm chạp nhỏ bé, tuy nhỏ bé nhưng lại phá lệ rõ ràng rành mạch! Đây cũng là vật dẫn đường mục tiêu duy nhất cho lần ám sát này của Quân Mạc Tà!
Bởi vì, những Chí Tôn cao thủ này, đã sớm đem thần thức của bản thân thu lại toàn bộ, cũng đem tất cả lỗ chân lông trên cơ thể phong bế toàn bộ, che giấu mùi vị, thậm chí đem tất cả chấn động tư tưởng đều quy về tĩnh chỉ! Còn về sự chấn động của Huyền lực, càng là đã sớm thu liễm đến mức không còn bóng dáng!
Lưu lại cho Quân Mạc Tà, cũng chỉ có nhịp đập mạch yếu ớt đến cực điểm, hồi lâu mới đập một lần kia! Hơn nữa đây còn là do cơ thể bọn chúng dán chặt xuống mặt đất mới có thể phát ra chấn động nhỏ nhất!
Cho dù thân thể hơi chống lên một chút, cách mặt đất một ngón tay, nhịp đập mạch này cũng sẽ biến mất... Nhưng uy danh hiển hách của Mai Tuyết Yên, lại đè ép khiến bọn chúng không dám vọng động một cái chớp mắt!
Quân Mạc Tà cứ vô thanh vô tức lặn tới như vậy; trong lòng thầm tính toán: Một, hai, ba...
Sự bố trí lần này của Chí Tôn Kim Thành không thể nói là không nghiêm mật, mỗi một nhóm đều do ba người tạo thành hình chữ phẩm đầu đuôi chiếu cố lẫn nhau, chính là một đội hình chiến đấu tam giác tốt nhất! Hoàn toàn không phân tán! Trận hình nghiêm mật như vậy, lại tạo ra độ khó cực lớn cho cuộc ám sát của Quân Mạc Tà!
Quân Mạc Tà lặng lẽ dừng thân hình đang tiềm hành, khẽ suy nghĩ một chút, quang mang trong mắt lóe lên, liền tiếp đó nhắm mắt lại, khóe miệng hơi nhếch xuống, lộ ra một góc độ tàn khốc, hắn đã hạ quyết tâm, định ra phương án hành động!
Tuyệt thế thần phong Viêm Hoàng Chi Huyết trong tay đột nhiên trở nên ảm đạm không có quang trạch giống như khúc gỗ cháy đen!
Ngay cả vô thượng phong mang cùng sâm nhiên sát khí cũng cùng nhau ẩn một không còn tăm tích!
Quân Mạc Tà vô thanh vô tức đi tới phía dưới ba người, trong một mảnh đen kịt, thân thể hắn khựng lại, đột nhiên không hề có điềm báo, không chút do dự đâm kiếm lên!
Đâm!
Từ dưới lên trên, tựa như một tia chớp màu đen, dưới sự yểm hộ của lớp đất sâu thẳm đột ngột đến cực điểm lao tới mục tiêu!
Một kiếm này, tự nhiên là kiếm đoạt mạng! Nhưng lại không có nửa điểm sát khí! Thậm chí hoàn toàn không có một chút cảm giác lăng lệ nào!
Giống như là một cành cây khô vô ý đâm thủng không khí...
Mũi kiếm xuyên thủng lớp đất, lại xuyên thủng mặt tuyết trên lớp đất, tiến tới vô thanh vô tức xuyên vào lồng ngực của vị Chí Tôn cao thủ ngay phía trên!
Kiếm nhập tâm tạng một phân!
Không nhiều không ít chỉ đúng một phân!
Một phân đã là đủ!
Khai Thiên Tạo Hóa Công đoạt thiên địa tạo hóa hóa thành luồng khí lưu cuồng bạo nhất, vô thanh vô tức từ mũi kiếm thấu vào, trong nháy mắt tâm tạng đã bị thiêu rụi, ngũ tạng đồng thời bị tồi hủy! Đồng thời trong thời gian đầu tiên khống chế đầu óc, yết hầu của hắn! Đây là vạn toàn chi sách, bởi vì có một số cao thủ, cho dù là tâm tạng vỡ nát, cũng có thể phát ra chút âm thanh nhỏ, thậm chí có thể làm ra sự giãy giụa hấp hối cuối cùng!
Nhưng hiện tại hắn định sẵn là không thể giãy giụa được nữa, nếu hắn vừa giãy giụa Quân Mạc Tà liền trực tiếp bại lộ! Quân Mạc Tà quyết không cho phép bất kỳ sự ngoài ý muốn nào xuất hiện! Cho nên cùng lúc kiếm khí nhập thể, trong nháy mắt liền khống chế đại não và yết hầu của hắn!
Vị Chí Tôn cao thủ của Chí Tôn Kim Thành này, bề mặt cơ thể hoàn toàn không có nửa điểm dị trạng, nhưng từ trên xuống dưới lục phủ ngũ tạng đã là một đống thịt nát! Một đời Chí Tôn cao thủ, cứ như vậy chết không minh bạch, oan uổng đến cực điểm!
Một kích mất mạng!
Thân kiếm màu đen đột ngột biến mất! Kỳ thực thân kiếm màu đen cơ bản không hề tiếp xúc với không khí, ai bảo vị Chí Tôn cao thủ kia thân thể dán chặt mặt đất, dán đến mức gọi là rắn chắc!
Vị Chí Tôn cao thủ trên mặt tuyết này, thậm chí không hiểu, hoặc là, căn bản đều không kịp hiểu, hắn chỉ cảm thấy trước ngực dường như bị muỗi đốt một cái, tiếp đó liền mất đi tất cả ý thức, vĩnh viễn mất đi ý thức...
Thậm chí, cho đến thời khắc chết đi, hắn vẫn không hiểu! Vì sao mình đang nằm sấp yên lành, lại cứ như vậy mà chết? Ta còn đang chờ phục kích Mai Tôn Giả, chờ khai sáng công nghiệp vĩ đại đệ nhất nhân thư kích Thiên Phạt Thú Vương cơ mà...
Toàn bộ cơ thể hắn duy trì tư thế vốn có nằm trên mặt đất, trong tầng tuyết; giống như là vẫn đang tận trung chức thủ kiên thủ cương vị của mình, chỉ là, hắn không bao giờ có thể phát huy được bất kỳ tác dụng nào nữa...
Vết thương do mũi kiếm phá ra nhỏ hẹp, giống như là vết đỏ do cành cây quẹt qua, máu tươi uổng công tuôn trào ngưng tụ trong cơ thể, rót đầy toàn bộ phần bụng, nhưng từ trong vết thương, lại không rỉ ra một chút nào...
Quân Mạc Tà không chút đình lưu, nhanh chóng thu hồi Viêm Hoàng Chi Huyết, trên phong kiếm lại không có nửa phần vết máu, vẫn tối tăm mờ mịt như trước, nhưng Quân Mạc Tà phân minh cảm thấy, trường kiếm trong tay rõ ràng có một cỗ hương vị hưng phấn!
Hoặc là ảo giác đi! Quân Mạc Tà lại tự cảm thấy, thời khắc này, thần kiếm, Viêm Hoàng Chi Huyết cùng mình tâm ý tương thông, thậm chí có một loại cảm giác vi diệu huyết mạch tương liên! Viêm Hoàng Chi Huyết sau khi giết người đoạt mạng, càng được máu tươi tâm mạch của Chí Tôn cường giả tưới tắm, kích phát hung tính thị huyết của thanh kiếm này!
Giống như sát cơ bừng bừng trong lòng Quân Mạc Tà lúc này, không thể ức chế được nữa!
Sát thủ chi vương Tà Quân lần đầu tiên ám sát tại dị thế, lại là sau tám tháng xuyên việt, có cường giả cấp bậc Chí Tôn khai trai! Khởi điểm này, không thể nói là không cao!
Quân Mạc Tà vô thanh vô tức di động, vừa rồi giết, mới chỉ là một vòng ngoài cùng bên trái trong trận tam giác!
Càng chỉ là sự khởi đầu của cuộc đồ sát đêm nay!
Hiện nay, mục tiêu của Quân Mạc Tà là người bên phải!
Chỉ có khoảng cách hai trượng!
Người ở mũi nhọn của trận tam giác, Quân Mạc Tà tạm thời không động! Bởi vì, người cầm đầu ở mũi nhọn kia chính là một vị Chí Tôn Chi Thượng! Quân Mạc Tà cũng không nắm chắc có thể vô thanh vô tức ám sát hắn, cho nên, hắn quyết định xử lý hai trợ thủ kia trước!
Như vậy, cho dù vị cao thủ Chí Tôn Chi Thượng kia lúc bị tập kích cuối cùng có phát ra phản ứng, thì mình cũng đã giết ba người, tổng vẫn hơn là giết hai người!
Xoát!
Phong kiếm mũi kiếm vô thanh vô tức đâm vào đất, đâm vào tầng tuyết...
Trường kiếm lần nữa xảo quyệt hất lên, Khai Thiên Tạo Hóa Công vô thanh vô tức bạo tạc, tồi hủy trong cơ thể vị cao thủ phía trên!
Sau đó vô thanh vô tức thu hồi!
Dưới lòng đất, Quân Mạc Tà ôm kiếm mà đứng, dồn dập thở dốc hai hơi! Nếu có người nhìn thấy, nhất định sẽ phát hiện trên mặt hắn, một mảnh ửng hồng!
Hai kiếm này thoạt nhìn hời hợt, khá là dễ dàng, thực chất lại khó khăn đến cực điểm, bất luận phương vị, góc độ, tốc độ xuất thủ, sự đưa vào cực tốc của công lực cường hoành, sau đó trong nháy mắt khống chế! Bất kỳ một khâu nào xảy ra sai sót, đều sẽ trực tiếp dẫn đến kiếm củi ba năm thiêu một giờ! Dù sao, đối tượng ám sát chính là Chí Tôn cường giả! Quân Mạc Tà ngoài việc ngưng tụ toàn bộ công lực, càng phải tụ tập tất cả tinh khí thần toàn thân mình, tâm vô bàng vụ, mới có thể thi triển ra một kiếm tuyệt sát vô thanh vô tức vô sát cơ vô sát khí quỷ thần mạc trắc này!
Chỉ cần có bất kỳ một khâu nào xuất hiện chút xíu sơ hở, với sinh mệnh lực cường hãn của Chí Tôn cao thủ mà nói, há miệng kêu thảm một tiếng, tuyệt đối là một chuyện đơn giản nhất! Nhưng Quân Mạc Tà lại không thể để hắn phát ra tiếng kêu thảm, một chút cũng không được!
Như vậy một người một kiếm, hai kiếm miểu sát hai vị Chí Tôn cường giả! Sự tổn hao đối với tinh khí thần của Quân Mạc Tà, không thể nghi ngờ là tương đương to lớn! Hiện tại, hắn đang tranh thủ khôi phục trong thời gian ngắn nhất!
Đối tượng của kiếm tiếp theo chính là đại cao thủ từ cảnh giới Chí Tôn trở lên, muốn vô thanh vô tức giết chết, nhất định phải cẩn thận hơn nữa!
Phía trước cửa cốc, Mai Tuyết Yên lẳng lặng ngồi trên cây lớn, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại con đường đi tới, rất có ý tứ chờ đợi đến mất kiên nhẫn.
Tất cả cao thủ Chí Tôn Kim Thành trong bóng tối nhìn thấy một màn này, tự nhiên hiểu rõ: Thảo nào không thấy tên tiểu tặc Quân Mạc Tà kia đâu, nha đầu này khẳng định là đang đợi tiểu tình lang đây mà! Thảo nào đứng ngồi không yên như vậy.
Bất quá... chúng ta thật sự không muốn giết tiểu tình lang của ngươi a, chúng ta chỉ muốn giết ngươi... Ngươi yên tâm đi, hắn khẳng định sẽ không sao đâu, ngươi mau vào đi, ngươi vào thì mọi người đều được giải thoát... Đừng đùa giỡn chúng ta nữa...
Tất cả mọi người đều đang thành tâm cầu nguyện trong lòng...
Mai Tuyết Yên nhẹ nhàng thở dài một hơi, trên mặt dường như có chút u oán, ngẩng khuôn mặt xinh đẹp nhìn về phía bên này; trên khuôn mặt quốc sắc thiên hương kia mông lung nhuốm một tầng ưu lự nhàn nhạt, khiến đám người nhìn mà cư nhiên nhịn không được sinh lòng thương xót...
Lại là một tiếng thở dài, Mai Tuyết Yên thoạt nhìn tâm tình rất là sa sút, lưu luyến không rời quay đầu nhìn lại một cái, đột nhiên kiều khu khẽ động, từ trên cây lướt xuống, ít nhiều có chút thần tư bất thuộc đi về phía hẻm núi...
Phù... Ngươi rốt cuộc cũng tới rồi... Thật sự là làm người ta sốt ruột chết đi được...
Mai Tuyết Yên đi về phía trước ba bốn trượng, nhưng lại thần tình hoảng hốt dừng lại, quay đầu nhìn lại... Sau đó tâm sự nặng nề đứng giữa đường... Lại không nhúc nhích nữa...
Mẹ nó, lại không nhúc nhích nữa!!
Tiêu Vị Thành cùng một đám người cơ hồ đồng loạt cuồng phún một ngụm máu tươi! Bà nội ruột của ta ơi, ngài đây là đang làm cái gì a a a...? Biết ngài chưa từng yêu đương, nhưng cũng không cần phải như vậy chứ?
Cho dù ngài mau chóng xông tới, chúng ta để ngài giết cũng được a, thế này quá dằn vặt người ta rồi!
Ngươi cứ qua đây đi, mọi chuyện cũng được giải thoát, là sống hay chết, ngươi chết ta sống, cho một cái thống khoái đi!
Dưới sự chú ý của mọi người như vậy, Mai Tuyết Yên rất là buồn lo vô cớ dừng chân một lát, đột nhiên lại quay đầu đi về phía đường cũ; đi được vài bước, lại quay đầu lại, đi về phía bên này vài bước... Cứ đi qua đi lại như vậy, cư nhiên trùng hợp đến mức, chính là sống chết không chịu vượt qua lôi trì một bước!
Ta thật sự là đệch!
Tất cả mọi người cùng nhau mắng to trong lòng!
Cho dù với phong độ tu dưỡng tích lũy hơn trăm năm tuế nguyệt của cường giả Chí Tôn Chi Thượng như Tiêu Vị Thành, cũng cơ hồ phát điên... Trên đời cư nhiên lại có chuyện như vậy!
Một đám cao thủ thuộc Chí Tôn Kim Thành, không có ngoại lệ dường như trong lòng mỗi người đều nôn nóng bốc hỏa...
Cố tình chính là không dám nhúc nhích một chút nào!
Đây gọi là chuyện gì a, rốt cuộc là chuyện gì a? Hoặc là ngài dứt khoát đừng tới, chúng ta không nhìn thấy ngài cũng không sốt ruột như vậy a. Nhưng ngài tới rồi... Hay là ngài ít nhiều cách xa một chút, để chúng ta cũng có gan hoạt động một chút... Nhưng ngài cố tình lại cách gần như vậy...
Ngài ở đó vẻ mặt buồn lo vô cớ, chúng ta càng buồn bực hơn ngài một vạn lần đó!
Thật sự là buồn bực! Quá buồn bực rồi! Tiểu tình lang kia của ngài rốt cuộc đi đâu rồi?
Cho dù là đi giải quyết nỗi buồn... Thời gian dài như vậy... Chẳng lẽ kéo ra cả một ngọn núi nhỏ!?