## Chương 646: Vợ Bé?
Bất quá người ỳ lại Quân gia không chỉ có một mình nàng; chủ nhân thực sự của Độc Cô thế gia Độc Cô Tung Hoành lão gia tử cũng ỳ lại đây. Độc Cô Tiểu Nghệ ở đây không đi cũng thôi đi, nhưng ngài đường đường là gia chủ của Độc Cô thế gia, lại không về nhà chủ trì đại cục, ngược lại ỳ lại Quân gia thì nói thế nào cũng không xong chứ.
Bất quá lão gia tử chấn chấn hữu từ: Đánh chết cũng không về, vừa qua năm mới đám lớn đám nhỏ trong nhà đều về, 3 đứa con trai 7 đứa cháu trai liền đánh nhau như một bầy lợn, ở nhà ngoài tức giận ra chẳng có việc gì khác, trong nhà có tiểu tử Độc Cô Vô Địch đó tọa trấn là đủ rồi!
Chuyện này lập tức được chứng thực.
Lúc Độc Cô Vô Địch đại tướng quân đến cung thỉnh lão gia tử về nhà, tị thanh kiểm thũng, thâm đen hai hốc mắt to; bị Độc Cô Tung Hoành lão gia tử mắng cho một trận té tát, vung gậy đánh đuổi ra ngoài.
Thì ra hai người em trai của Độc Cô Vô Địch đại tướng quân đã về nhà; Độc Cô Vô Địch đại tướng quân chịu đựng sự chà đạp của lão gia tử suốt một năm tự nhiên phải phát chút bực tức, bày chút oai phong của đại ca, sau đó lại thương lượng xem năm tiếp theo đến lượt ai ở lại giữ nhà?
Lúc đầu hai người còn cúi đầu nghe đại ca huấn thị, nhưng thương lượng đến cuối cùng, ai cũng không muốn ở lại nhà; Độc Cô Vô Địch đương nhiên không vui rồi: Đệch, các ngươi đều trốn thật xa, vui vẻ thanh nhàn, vậy ta phải làm sao? Chỉ dựa vào một mình ta chịu đựng a? Lẽ nào ta làm lão đại thì phải chịu ngược sao?? Thế là bắt đầu lệ thanh huấn xích, hiểu chi dĩ tình động chi dĩ lý, bất đắc dĩ hai người em trai nước đổ đầu vịt, chỉ một mực lắc đầu.
Độc Cô đại tướng quân thực sự hết cách thẹn quá hóa giận, dứt khoát hiếp chi dĩ lực! Tặng cho hai người em trai những cú đấm lão luyện; hai người cũng không cam yếu thế, đây chính là liên quan đến cuộc sống của cả một năm tiếp theo, hai người nhỏ rất có ăn ý, liên thủ đánh lão đại một trận tàn nhẫn; ba anh em này đánh nhau, 7 đứa nhỏ hơn bên ngoài, đừng thấy ngày thường quan hệ tốt đẹp, nhưng lúc này thượng trận phụ tử binh, tự nhiên là phải ai nấy giúp phụ thân nấy, thế là cũng từng đứa từng đứa bắt đầu cứ lý lực tranh, phát triển đến cuối cùng, cũng là dùng nắm đấm nói chuyện, 7 anh em trực tiếp binh binh bang bang đánh thành một đoàn.
Cho đến khi lão phu nhân ra mặt, vung long đầu quải trượng lên từng đứa từng đứa cuồng tấu một trận, đám người này mới coi như thành thật lại, bất quá lão phu nhân cũng mệt đến mức thở hồng hộc, chủ yếu hơn là tức giận, lập tức tự nhiên là phái người đến mời lão gia tử về tọa trấn.
Cả nhà nhìn trái nhìn phải, đều chật vật giống như vừa xuống chiến trường vậy, người duy nhất còn tương đối có thể mang ra ngoài được chỉ có lão đại Độc Cô Vô Địch. Hơn nữa, Quân gia chính là thông gia của Độc Cô Vô Địch, hắn không đến thì ai đến?
Nhưng Độc Cô Vô Địch vừa đến, Độc Cô Tung Hoành lập tức xung xung đại nộ; nhìn xem người ta Quân gia cả nhà hòa hòa mỹ mỹ, lại nhìn con trai mình, 29 tết tị thanh kiểm thũng đến... Đây không phải là rõ ràng phá đám lão tử sao?
Không nói hai lời, trực tiếp vung gậy lên, nhìn ý tứ đó, rất có tư thế muốn đánh gãy một cái chân của Độc Cô Vô Địch. Độc Cô đại tướng quân trên người vết thương cũ chưa lành, lại thêm vết thương mới, ở trong nhà con rể tương lai tương lai đứng còn chưa kịp thở một ngụm khí, đã chật vật mà chạy.
Cho đến khi hắn đi được một lúc lâu, Độc Cô lão gia tử vẫn còn tức giận bất dĩ, lẩm bẩm mắng những thứ gì đó như _"gia môn bất hạnh, bất hiếu tử, bất tiếu tử"_ , buồn bực không vui.
Độc Cô Tiểu Nghệ dịu dàng an ủi, dứt khoát ỳ ra trên người gia gia làm nũng trêu đùa, như vậy hồi lâu, mới khiến sắc mặt lão gia tử dễ nhìn hơn.
Ngoài ra, còn có Mộ Tuyết Đồng, cũng hách nhiên tại tọa, đang mỉm cười đàm tâm với Quân Vô Ý; từ khi Quân Mạc Tà phát ra cái thanh minh chấn kinh thiên hạ đó, thần sắc của Mộ Tuyết Đồng và Hàn Yên Mộng rõ ràng như trút được gánh nặng. Tuy vẫn còn chút nhớ nhung Ngân Thành, nhưng cũng biết, từ khoảnh khắc Quân Mạc Tà phát ra thanh minh đó, Ngân Thành quyết kế sẽ không có chuyện gì!
Bởi vì cho dù Tiêu gia có ngu xuẩn đến đâu, tin rằng cũng tuyệt đối sẽ không ở vào cái tiết cốt nhãn này mạo muội dấy lên nội hống mà làm suy yếu đáng kể thực lực bản thân Ngân Thành! Thậm chí, Tiêu gia còn sẽ đánh chủ ý để người Hàn gia làm pháo hôi tận khả năng lớn nhất để tiêu hao lực lượng của Quân gia cũng chưa biết chừng...
Ngược lại là Hàn Yên Mộng, trước đó lúc vừa vào đại sảnh, Quân Mạc Tà vốn luôn tránh mặt nàng lại tự phát chủ động nghênh đón, thái độ dị thường nhiệt tình: _"Ây da! Đây không phải là Hàn cô nương sao? Mới mấy ngày không gặp, lại xuất lạc ngày càng thủy linh rồi chậc chậc, không biết Hàn cô nương khi nào đem tiểu lão bà đó của ta trói lên giường ta? Ta chính là mỗi ngày đều đang mong ngóng a, mong sao mong trăng liền mong tiểu lão bà rồi, ngươi liền làm việc tốt, mau chóng lạc thực a..."_
Hàn Yên Mộng phấn kiểm thông hồng, triệt để không chốn dung thân, gần như muốn đoạt môn nhi đào rồi.
Sự hối hận trong lòng Hàn tiểu công chúa đó thì khỏi phải nói rồi: Ngày đó ngàn không nên vạn không nên, thực sự là không nên đánh cược với tên này oa! Tên này thực sự là quá gian trá rồi! Trước đó đã đào sẵn cạm bẫy chờ mình nhảy vào, cố tình mình lại ngốc như vậy, tự cho là đắc kế, còn hưng trí bừng bừng đắc ý dào dạt với tư thế của người chiến thắng nhảy vào.
Sau đó mới biết, mình lại trong lúc bất tri bất giác, liền đem mình thua cho người ta, thành tiểu lão bà của tên đó. Hơn nữa còn thề rồi! Đòi mạng nhất là, lại còn phải tự mình trói mình lại đưa lên giường người ta...
Chuyện này thật sự là... xấu hổ chết người rồi...
Thấy tiểu di tử chân tay luống cuống, run rẩy đôi môi, cúi đầu đỏ mặt, một bộ dáng không dám nhìn người, không còn chút điêu ngoa và kiêu ngạo của ngày thường, thân là anh rể tương lai Quân Vô Ý rất là có chút đau lòng, vội vàng chào hỏi qua.
Tiểu cô nương lúc này mới cục xúc ngồi xuống, cúi đầu ngồi một lát, thấy không có chuyện gì, lúc này mới làm ra vẻ to gan ngẩng đầu lên, một khuôn mặt xinh đẹp đỏ như đít khỉ, lại nhân lúc Quân Mạc Tà không chú ý, hung hăng trừng mắt nhìn Quân Mạc Tà một cái.
Quân Mạc Tà vừa quay đầu lại, lập tức kêu lên: _"Ngươi người này sao lại như vậy, vụ cá cược đã hoàn kết, lại không thực hiện tiền cược, nguyện đổ lại không phục thua, lại còn dám trừng ta! Mau mau mau, tiểu lão bà của ta đâu? Ta tối nay liền muốn! Ngươi mau chóng đem nàng trói qua cho ta, hừ hừ hừ, cũng đừng quên lời thề ngươi đã phát..."_
_"Ta ta... Ta ta ta... Ta không trừng ngươi..."_ Nước mắt tiểu loli đảo quanh trong hốc mắt, thiếu tự tin hoảng hốt giải thích.
_"Vậy ta mặc kệ, dù sao ta tối nay liền muốn tiểu lão bà của ta. Dù sao ngươi phải làm cho xong, lúc trước ngươi chính là đã đáp ứng rất tốt."_ Quân Mạc Tà âm tiếu một tiếng, đắc ý dào dạt nhìn nàng, nói: _"Thật là thoải mái a, tối nay liền có thể cùng tiểu lão bà của ta động phòng hoa chúc rồi. Nghĩ lại thực sự rất thần vãng a, khó trách mọi người đều nói: Mặc kệ có tiền hay không có tiền, cưới cái vợ trước đón tết' câu này thật sự là chân lý a, trong đêm giao thừa cùng tiểu lão bà động phòng hoa chúc, tiêu chuẩn của song hỉ lâm môn."_
Hốc mắt Hàn Yên Mộng đỏ lên, _"oanh"_ một tiếng khóc rống lên, cái miệng nhỏ nhắn nhếch ra, khóc đến là thương tâm. Quân Vô Ý và Mộ Tuyết Đồng vội vàng khuyên nhủ, hai người thục tri nguyên ủy trong đó oán trách nhìn Quân Mạc Tà một cái, Quân đại thiếu vẻ mặt vô tội dang hai tay.
_"Tiểu lão bà gì?"_ Độc Cô Tiểu Nghệ lập tức cảnh giác lên, đôi mắt to minh mị nhìn Quân Mạc Tà: _"Mạc Tà ca ca, huynh lấy đâu ra tiểu lão bà? Sao muội đều không biết, rốt cuộc là ai? Muội phải đi xem thử!"_ Tiểu nha đầu vẻ mặt sát khí.
Da đầu Quân Mạc Tà tê rần, vừa rồi chỉ mải kiếm tiện nghi dẻo miệng rồi, sao lại quên mất màn này trước mắt! Lại quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Quản Thanh Hàn cũng rất hứng thú vểnh tai lên nghe, mẫu thân Đông Phương Vấn Tâm càng là rất quan tâm xúm lại...
Trời ơi, ta cũng chỉ là nói như vậy thôi... Quân đại thiếu có một loại cảm giác thất bại vác đá đập chân mình.
_"Rốt cuộc là sao?"_ Đông Phương Vấn Tâm dứt khoát ngồi qua, dạt dào hứng thú hỏi con trai: _"Là cô nương nhà ai? Từ khi nào con lại có thêm một tiểu lão bà?"_
_"Ách... Thực ra chuyện này, là thế này..."_ Quân Mạc Tà thấy Hàn Yên Mộng nhào vào lòng Mộ Tuyết Đồng không dám ngẩng đầu, liền hạ thấp giọng giải thích một chút, xem ra hôm nay nếu không nói rõ ràng, 3 người phụ nữ này đoạn nhiên là không tha cho mình...
_"Ha ha..."_ Độc Cô Tiểu Nghệ ríu rít cười rộ lên, hoa chi loạn chiến: _"Huynh nói là, nàng lại quấn lấy huynh đánh cược, sau đó tự đào hố cho mình, cứ như vậy đem chính mình thua cho huynh thành tiểu lão bà, chuyện này cũng quá có sáng ý rồi chứ..."_
Quân Mạc Tà khổ sở mặt, bất đắc dĩ dang hai tay: _"Toàn bộ quá trình chính là như vậy đó, thực ra ta là rất bất đắc dĩ..."_
_"Chỉ chút hoa hoa tràng tử đó của đệ, ai mà không biết?"_ Quản Thanh Hàn hừ một tiếng, khẩu khí khá là không thiện: _"Nói không chừng đệ thấy tiểu cô nương người ta lớn lên đẹp mắt, trong lòng đã sớm động tâm rồi, lúc này mới mượn cớ thiết hạ quyển sáo."_
_"Oan uổng! Oan uổng tày trời a! Ta một chính nhân quân tử thuần khiết chính trực cao phong lượng tiết như vậy, sao có thể làm ra loại chuyện này?"_ Câu này của Quân Mạc Tà vừa ra, toàn bộ đại sảnh đột nhiên tiếng cười đại tác.
Tiểu tử này nếu có thể dùng 'thuần khiết chính trực cao phong lượng tiết' để hình dung, e rằng toàn bộ thiên hạ ai ai cũng là thánh nhân rồi...
_"Thì ra là thế a!"_ Đông Phương Vấn Tâm mặt mày hớn hở hẳn lên: _"Không hổ là con trai ta, tán gái quả nhiên có một tay; ha ha... Bất quá tiểu Mộng nhi cũng quá đáng thương rồi, cứ như vậy hồ đồ đem mình thua mất..."_
Độc Cô Tiểu Nghệ hồi vị lại, bĩu môi nói: _"Lại còn phải tự đem mình trói lên giường... Ta tưởng ta đã đủ ngốc rồi, không ngờ tiểu nha đầu này còn ngốc hơn ta! Hôm nay có thể mở mang tầm mắt rồi!"_
Mọi người đều dùng một loại ánh mắt 'ngươi bây giờ mới biết ngươi ngốc a' nhìn nàng, dỗ đường đại tiếu. Bất quá nha đầu này cùng tuổi với Hàn Yên Mộng, lại đại ngôn bất tàm gọi người ta là tiểu nha đầu...
Trong tiếng cười, Đông Phương Vấn Tâm dứt khoát ôm Hàn Yên Mộng qua, ôm vào trong lòng mình, nhẹ giọng phủ ủy; thình lình thốt ra một câu: _"Thực ra a, tiểu Mộng nhi, đến lúc đưa tiểu lão bà qua, chỉ cần nhẹ nhàng trói một chút là được rồi, đừng trói chặt quá, sẽ đau đấy. Đó cũng là con dâu ta, ta chính là sẽ đau lòng đấy, nghe thấy chưa, ngàn vạn lần đừng không biết nặng nhẹ..."_
Hàn Yên Mộng ngạc nhiên mở to đôi mắt, không ngờ lão ma của Quân Mạc Tà cũng nhận định chuyện này, không khỏi một trận không chịu, ở trong lòng Đông Phương Vấn Tâm vặn vẹo như kẹo mạch nha làm nũng: _"Ta mặc kệ! Đại tẩu tỷ cũng bắt nạt ta, tỷ làm chủ cho ta, không cho phép đứa con trai đó của tỷ lại bắt nạt trưởng bối..."_
_"Nha đầu ngươi sao lại còn gọi ta là đại tẩu?"_ Lông mày Đông Phương Vấn Tâm nhíu lại, giả vờ giận nói: _"Ngươi đều đã thua cho con trai ta làm tiểu lão bà rồi... Không thể gọi ta là đại tẩu nữa, sau này cũng đừng làm trưởng bối nữa..."_
Hàn Yên Mộng càng thêm xấu hổ đến mức toàn thân phát nóng, ở trong lòng Đông Phương Vấn Tâm vò tới vò lui, sống chết không ngẩng đầu.
Quân Mạc Tà cũng là một trận mục trừng khẩu ngốc: Sao vậy? Sao lão ma hình như coi là thật vậy? Ta choáng, không mang theo kiểu này chứ?
Đúng lúc này, Độc Cô Tiểu Nghệ cũng một phát ôm lấy bả vai Đông Phương Vấn Tâm, lớn tiếng tuyên bố: _"Bá mẫu, con mới là con dâu chính hiệu của người; con con... con đều đã mong ngóng mấy năm rồi... Người không thể bổng đả uyên ương a, còn có Thanh Hàn tỷ tỷ, tỷ ấy càng là hàng thật giá thật, đã là gạo nấu thành cơm rồi... Những người khác đều phải xếp ra sau..."_
Mọi người mồ hôi đầm đìa...
Sự bưu hãn của tiểu nha đầu này, thực sự là khiến người ta thán vi quan chỉ.