## Chương 726: Chuyện Năm Xưa!
_"Lần đó chủ trì hành động là hai vị tộc thúc, Tiêu Tả cùng Tiêu Hữu, chính là hai người này. Bất quá bọn họ cũng không có xuất thủ, mười mấy người chúng ta đã đủ, bọn họ đi cùng cũng chỉ để phòng ngừa vạn nhất, tất cả đều mười phần thuận lợi, cũng liền không dùng đến hai người bọn họ!"_ Tiêu Chân tùy tay chỉ một cái, hai lão đầu vốn đã thở phào một hơi, giờ phút này lập tức lại bị dọa cho đầy mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy lên.
_"Rất tốt! Ta còn muốn biết cụ thể trải qua của chuyện năm đó... Nhất là... Phụ thân ta, ông ấy rốt cuộc là chết như thế nào! Ông ấy... Rốt cuộc chết trong tay ai!"_ Quân Mạc Tà từng chữ từng chữ nói, nhìn đám người Tiêu gia trước mặt này, đột nhiên từ trong lòng dâng lên một loại bi phẫn chi khí từ tận đáy lòng!
Kể từ khi mình càng ngày càng dung nhập vào thế giới này, dung nhập vào gia đình này, đến hoàn toàn tiếp nhận mình chính là Quân Mạc Tà; hắn mỗi một lần nhớ tới mấy cái tên Quân Vô Hối, Quân Vô Mộng, Quân Mạc Ưu, Quân Mạc Sầu này, nghĩ đến mấy người chí thân chưa từng gặp mặt này, trong lòng đều đang đau đớn, đau đớn khó mà nói nên lời!
Đúng vậy, đau nhói!
Một đời truyền kỳ quân soái, thiên cổ cái thế anh hùng, lại chết thảm dưới tay bọn đạo chích bình thường! Chịu oan mười năm, giờ phút này mới được rửa sạch!
Ông ấy bảo vệ mấy trăm vạn mấy ngàn vạn bách tính Thiên Hương, nhưng khi ông ấy ngộ hại, tử dân Thiên Hương hoặc là bi thống, hoặc là phẫn nộ, nhưng chân chính đứng ra muốn báo thù cho ông ấy, lại lác đác không có mấy!
Ông ấy không còn nữa, gia tộc ông ấy ở một ngày một ngày sa sút, một ngày một ngày tiêu điều, trở thành đối tượng đả kích mạnh mẽ của chính địch, lúc người người giậu đổ bìm leo, cũng không có bao nhiêu người nói một câu nửa câu công đạo!
Nhà thông gia, toàn lực xuất động báo thù rửa hận, gần như cả giang hồ đều đang khoanh tay đứng nhìn, xem náo nhiệt. Đều đang chờ xem có phải thật sự thiện có thiện báo, ác có ác báo hay không! Mọi người đều biết nỗi oan uổng của Quân gia, nhưng lại đều lựa chọn bàng quan đứng nhìn!
Nhưng khi Đông Phương thế gia dần dần kiệt sức, bị ép lập hạ lời thề căn bản không cách nào thực hiện kia rút lui khỏi giang hồ, lại vẫn là không có người đứng ra!
Hai chữ 'đạo nghĩa' vạn cổ lưu truyền trong giang hồ, lúc đó ở đâu?
Quân Mạc Tà đột nhiên cảm thấy rất bi lương!
Lúc Quân Vô Hối còn, Thiên Hương bởi vì sự che chở của ông ấy mà an cư lạc nghiệp, chưa từng có một người cảm thấy thế nào. Nhưng khi ông ấy không còn nữa, những người này chịu sự xâm lược, chịu sự lăng nhục, mới có thể đầy cõi lòng cảm khái nói một câu: Nếu như Bạch Y Quân Soái còn sống, ai dám như thế?
Mỗi khi nhớ tới những chuyện này, Quân Mạc Tà đều sẽ phẫn khái, đều sẽ phẫn nộ!
Dã thú còn biết tri ân đồ báo, nhưng người, người sống sờ sờ lại mờ mịt không biết!
Đáng buồn, thật sự đáng buồn!
Bất luận là anh hùng sáng tạo ra lịch sử, hay là lịch sử tạo nên anh hùng, lại đều chỉ có sau khi anh hùng không còn trên nhân thế, thế nhân mới có thể nhớ tới chỗ tốt của bọn họ, chẳng lẽ chỉ có chết mới có thể chân chính để mọi người nhớ kỹ anh hùng tận tâm tận lực vì bọn họ sao? Hơn nữa chỉ là đơn thuần nhớ kỹ!!
Quân Mạc Tà từng có rất nhiều lần ở trong lòng tự hỏi mình: Phụ thân Quân Vô Hối, ông ấy đứng ra, dốc sức bảo vệ nhiều người như vậy, thật sự đáng giá sao? Những kẻ căn bản không biết cảm ơn kia lại có tư cách gì tiếp nhận bảo vệ? Tướng sĩ ở phía trước đổ máu ngàn dặm, lấy sinh mệnh bảo vệ tôn nghiêm cùng hòa bình, nhưng hậu phương chiếu dạng đèn đỏ rượu xanh, kẻ nên chơi gái thì chơi gái, kẻ nên cờ bạc thì cờ bạc! Kẻ nên tham ô thì tham ô, bao nhị tì chiếu dạng đang bao nhị tì!
Chiếu dạng đang tranh danh đoạt lợi, y nguyên đang túy sinh mộng tử!
Cho dù là bách tính bình thường, lúc nam cày nữ dệt kỳ lạc dung dung, có ai sẽ nghĩ đến ngoài vạn dặm còn có tướng sĩ đang dãi gió dầm sương, đang lặn lội trong bão cát, đang chém giết trong sương máu, đang giãy dụa trong tuyệt vọng, cho đến khi chảy cạn giọt máu cuối cùng, hướng ánh mắt nhìn, y nguyên là gia viên không còn cách nào trở về nữa!
Gia viên, cái nơi khiến tướng sĩ hồn khiên mộng oanh này, động lực để bọn họ vì đó mà liều mạng phấn đấu, lúc bọn họ vì đó mà liều mạng lại đang vứt bỏ bọn họ!
Nhìn mười một người Tiêu gia trước mặt này, trong đôi mắt Quân Mạc Tà bốc cháy lên sự phẫn nộ, sự phẫn nộ khó mà phát tiết!
Sau khi hắn hỏi ra câu nói kia, mấy người Tiêu gia đều đang cúi đầu, ngay cả Tiêu Chân cũng đang khổ khổ suy tư, dường như đang nỗ lực nhớ lại tình cảnh năm đó.
Cũng không biết có phải là chuyện năm đó quá mức xa xăm, khó mà nhớ lại, hoặc là bọn họ căn bản chưa từng đem _"chuyện nhỏ"_ khu khu để trong lòng, nhất thời, thủy chung không người đáp lời.
_"Nói!"_ Thanh âm của Quân Mạc Tà dường như sấm rền vang lên trong lòng bọn họ.
_"Năm đó..."_ Tiêu Chân nhíu mày, hiển nhiên là đang khổ khổ suy tư, rốt cuộc mở miệng nói: _"... Ta nhớ rõ chúng ta bẩm minh Đại trưởng lão, đi theo Tiêu Hàn xuống Tuyết Sơn, đi gấp gần một tháng thời gian, mới chạy tới đích đến Thiên Quán Lĩnh... Nơi đó, đại quân hai nước đang giao chiến, sâm nghiêm bích lũy, đều là vệ binh trạm gác. Nhìn doanh trướng kéo dài mấy chục dặm kia, chúng ta đều cảm thấy rất là vô lực, không biết làm sao. Muốn ở trong mấy chục vạn nhân mã này giết chết một soái của một quân, đó thật sự là nói dễ hơn làm? Đừng nói chúng ta đều bất quá là Thiên Huyền cao thấp, hai vị tộc thúc cũng chỉ được Thiên Huyền đỉnh phong mà thôi, cho dù thật sự có Thần Huyền cường giả đi vào, sự tình cũng chưa chắc có thể làm. Nhưng Tiêu Hàn lại xưng hắn đã sớm có bố trí, hơn nữa tuyệt không có rủi ro..."_
_"Ngay tối hôm đó, Tiêu Hàn đi ra ngoài trước một bước, chúng ta lại cũng không biết hắn rốt cuộc là đi làm gì, mãi cho đến một ngày một đêm sau, hắn mới trở về, phía sau còn dẫn theo mấy hắc y nhân. Trong tay hắc y nhân cầm đầu kia, rõ ràng nắm giữ một đạo Kim Phê Lệnh Tiễn! Đó chính là lệnh bài ra vào quân đội Thiên Hương thông suốt không trở ngại, càng là loại đồ vật thuộc về cấp bậc thánh chỉ, hắc y nhân kia nói là làm giả, nhưng lúc đó chúng ta đều có thể cảm giác được, đó phân minh chính là đồ thật, nếu không phải là đồ vật hàng thật giá thật, với sự nghiêm ngặt trong trị quân của Bạch Y Tướng Soái, làm sao có thể trà trộn vào trong quân, nếu không phải là thật, chúng ta quả thật liền chưa chắc dám dấn thân vào nguy hiểm..."_
_"Sau đó hắc y nhân này lại lấy ra nhiều bộ y phục, bảo bọn ta thay, sung làm tùy tùng của hắn; dẫn theo chúng ta một đường tiến vào quân doanh, nơi đi qua, mức độ thuận lợi rõ ràng khiến người ta khó mà tin nổi! Chỉ cần xuất thị đạo Kim Phê Lệnh Tiễn kia, một đường thông suốt không trở ngại, rõ ràng hoàn toàn không có người kiểm tra, cuối cùng một đường đi tới soái trướng! Chuyện này, khiến chúng ta đại hoặc bất giải, cho dù Kim Phê Lệnh Tiễn kia là đồ vật hàng thật giá thật, nhưng hiệu lực này cũng quá kinh người rồi. Sau đó mới biết, hắc y nhân kia trong hai tháng trước đó, tay cầm Kim Phê Lệnh Tiễn, đã trước sau tới qua mấy lần, đối với quân đội Thiên Hương mà nói, bất luận là lệnh tiễn hay là người, đều là gương mặt quen thuộc, cho nên hoàn toàn không hoài nghi, nếu không một nhóm người chúng ta nhiều đến gần hai mươi số lượng, làm sao có thể qua được đại doanh đóng quân trăm vạn đại quân..."_
Hai nắm đấm của Quân Mạc Tà gắt gao nắm chặt lại. Hắn hoàn toàn có thể suy đoán ra được, căn bản chính là Tiêu Hàn ra mặt cùng những người này cấu kết, sau đó mới về Tuyết Sơn gọi người, điều này cũng có nghĩa là, những hắc y nhân kia cũng chính là những ngự lâm quân thuộc Huyết Kiếm Đường ngày sau bị mình giết chết kia, căn bản chính là đã sớm có dự mưu muốn giết chết phụ thân mình! E rằng, cho dù là Tiêu Hàn không động thủ, bọn họ cũng sẽ động thủ! Chẳng qua do đám người Tiêu Hàn tới xuất thủ, càng có nắm chắc, vả lại càng không sợ Quân gia truy cứu.
Rõ ràng chuẩn bị trước thời gian dài như vậy! Lợi dụng vô số lần ra vào để làm tê liệt tai mắt của quân thủ thành!
Quân Mạc Tà càng biết, đạo Kim Phê Lệnh Tiễn công hiệu kỳ đại kia đến từ nơi nào!
Bởi vì, trên đời này, chỉ có một người có thể lấy ra Kim Phê Lệnh Tiễn như vậy: Hoàng đế Thiên Hương, Dương Hoài Vũ!
Cũng chỉ có Kim Phê Lệnh Tiễn do hắn đích thân lấy ra, mới có thể khiến cho trăm vạn đại quân Thiên Hương hoàn toàn không hoài nghi!
Thậm chí sau đó không có người dám nói ra sự tồn tại của đạo Kim Phê Lệnh Tiễn kia!
Nhưng thảm kịch, liền ẩn giấu trong Kim Phê Lệnh Tiễn này!
_"... Lúc chúng ta tiến vào soái trướng, bên trong còn có không ít người đang ở bên trong thương nghị kế sách phá địch, Quân Vô Hối chưa mặc nhung trang, một thân bạch y, ngồi ở soái vị, bên tay phải ông ấy chính là Quân Vô Mộng; bên dưới, còn ngồi mười lăm mười sáu vị tướng lĩnh, chia làm hai bên. Chúng ta vừa đi vào, chú ý chúng ta đầu tiên chính là Quân Vô Mộng."_
_"Lúc đó Quân Vô Mộng nói: Lão Mạnh, ngươi lần này tới, sao lại đổi một nhóm người rồi? Thuộc hạ của ngươi nhưng là thật không ít a."_
_"Không ít tướng quân có mặt đều cười rộ lên, hiển nhiên đều rất quen thuộc với hắc y nhân này. Nhưng Quân Vô Hối một mực rất tỉnh táo, ông ấy một mực nhìn chăm chú vào chúng ta, cũng không có mở miệng nói chuyện, nhìn bọn họ hàn huyên xong, mới nói: 'Đã khâm sai tới rồi, mọi người đều giải tán đi. Ngươi cũng ra ngoài đi, bản soái cùng khâm sai đại nhân có chuyện quan trọng cần thương nghị.' Câu nói cuối cùng kia, lại là nói với Quân Vô Mộng. Cũng không có xưng hô tên, ta phỏng chừng, vào lúc đó, Quân Vô Hối đã phát giác chúng ta lai ý bất thiện rồi, bởi vì khẩu khí ông ấy nói chuyện tuy bình tĩnh, nhưng sắc mặt lại hơi hơi biến đổi... Sau đó nghĩ lại, ông ấy lúc đó hẳn là cũng đang mong mỏi, chúng ta cũng không nhận ra Quân Vô Mộng, để hắn cũng ra ngoài... Nhưng chúng ta chính là nhằm vào hai người bọn họ mà đến, làm sao có thể không nhận ra Quân Vô Mộng? Cho dù chúng ta không nhận ra, hắc y nhân họ Mạnh kia lại vẫn là nhận ra!"_
_"Sau đó nhiều vị tướng quân đi ra ngoài, Quân Vô Mộng lại ở lại, chỉ là nhìn đại ca của hắn, không nói gì nữa, cũng không để ý tới chúng ta nữa, nhưng sắc mặt của hắn lại dần dần bi phẫn lên. Đợi đến khi người đều đi hết rồi, Quân Vô Mộng mới quay đầu lại, gắt gao nhìn chúng ta, nói: Các ngươi là người của Tiêu gia?"_
_"Lúc này chúng ta mới biết, Quân Vô Hối từ lúc chúng ta vừa đi vào, cũng đã phát hiện không thích hợp, nhưng đối phó chúng ta, tướng lĩnh bình thường tu vi quá thấp chỉ là tìm chết, một khi thật sự khai chiến, khó mà khởi đến bất kỳ tác dụng gì, hơn nữa những tướng lĩnh kia đều là đại tướng lĩnh binh trong quân, một khi phát sinh ngoài ý muốn, trăm vạn binh sĩ Thiên Hương nơi này liền sẽ rơi vào cục diện tồi tệ quần long vô thủ, cho nên mới đem bọn họ đều đuổi ra ngoài."_
_"Cộng thêm chúng ta đã tiến vào soái trướng, hơn nữa khóa chặt tất cả phương vị, ông ấy cho dù muốn thú dữ bị nhốt còn vùng vẫy cũng thuộc vô dụng, hơn nữa trong tay chúng ta có Kim Phê Lệnh Tiễn, một khi cổ động quân đội đối kháng, đó chính là tạo phản rồi. Dù sao vô luận như thế nào dưới sự vây công của nhiều cao thủ như vậy, bản thân ông ấy đã là tuyệt không đường sống, hà tất liên lụy nhiều tướng sĩ như vậy bị giết? Cho nên ông ấy cũng đành phải như thế, trước cầu bảo toàn tính mạng an toàn của huynh đệ thủ hạ rồi nói sau. Chỉ có Quân Vô Mộng lại là từ trên mặt Quân Vô Hối nhìn ra, hoặc là câu nói kia của Quân Vô Hối không nhắc đến tên của hắn, lại khiến hắn phát giác không thích hợp, cho nên hắn chết cũng không đi rồi..."_
Tiêu Chân nói đến đây, chỉ nghe thấy một trận khớp xương ngón tay kêu răng rắc, lại là Quân Vô Ý hung hăng nắm chặt nắm đấm, trong hổ mục ánh lệ đã tràn đầy.
Thân mình Đông Phương Vấn Tâm lảo đảo hai cái, lại vẫn là quật cường đứng vững, hàm răng gắt gao cắn môi, cắn ra một vòng vết máu.
Dung mạo Quân Mạc Tà bất động, nhưng trong lòng lại là đang giả tưởng một tràng diện như vậy: Nếu như đổi vị trí mà xử, mình lúc đó chính là Quân Vô Hối, sẽ làm như thế nào?