## Chương 806: Cửu U Thông Đạo
Nhưng nằm ngoài dự liệu của mọi người, Tư Không thế gia và Đoan Mộc thế gia mặc dù trúng chiêu, hiện tại tình trạng đã rơi vào cục diện lúng túng thu không đủ chi, lại vẫn một mực cắn răng chống đỡ, hoàn toàn không có nửa điểm ý định muốn cầu viện Quân Mạc Tà! Mà bên phía Phong Tuyết Ngân Thành thì trực tiếp đem toàn bộ nhân viên ở bên ngoài trả về hết...
Phong Tuyết Ngân Thành hiện tại đang trong quá trình tái thiết, một lúc trở về nhiều người như vậy, mặc dù là một gánh nặng, nhưng cũng đồng thời gia tăng sức lao động... Cho nên Phong Tuyết Ngân Thành cũng không có gì bất thường.
Đông Phương thế gia rành rành là đã bị ép đến bước đường cùng.
Nhưng nhà này càng cứng cỏi hơn, lại thà ngọc nát, cũng không chịu thông báo cho Quân Mạc Tà...
Một chuỗi những biến hóa ngoài ý muốn này lại khiến bên phía Tam Đại Thánh Địa đều có chút đỏ mắt, đặc biệt là Mạc Vô Đạo.
Xem ra, vẫn là chèn ép bọn họ quá nhẹ rồi! Mạc Vô Đạo đang định hạ lệnh tiến hành hành động tiếp theo, sự tình lại xảy ra biến cố.
Bởi vì đúng lúc này, Thánh Hoàng Cung lại ngoài ý muốn nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp của Phiêu Miểu Huyễn Phủ: Lập tức phái cao thủ cấp Thánh Vương Thánh Hoàng, toàn tốc chạy tới Thiên Phạt Sâm Lâm, hiệp đồng với cao thủ Huyễn Phủ, ngăn chặn Cửu U Thập Tứ Thiếu trùng kích phong ấn!
Ngay khi bốn vị Thánh Vương hai vị Thánh Hoàng của Độn Thế Tiên Cung vừa mới ra khỏi cửa, Mạc Vô Đạo đã cản một vị Thánh Hoàng trong đó lại.
_"Triển tiền bối, chuyến này đi tới Thiên Phạt Sâm Lâm, vãn bối muốn nhờ ngài một chuyện."_ Thần sắc và giọng nói của Mạc Vô Đạo đều vô cùng cung kính.
_"Chuyện gì?"_ Vị Triển tiền bối đang vội vàng muốn đi này dừng lại.
_"Tiền bối chuyến này đi tới Thiên Phạt, nhất định sẽ gặp được tên tiểu tặc Quân Mạc Tà kia."_ Mạc Vô Đạo mỉm cười nói: _"Mong tiền bối chuyển lời giúp ta một câu: Đông Phương, Đoan Mộc, Tư Không, Ngân Thành... đã xong đời rồi!"_
_"Đông Phương, Đoan Mộc, Tư Không, Ngân Thành... đã xong đời rồi? Chỉ một câu này?"_
_"Đúng vậy."_
_"Được! Ta nhớ rồi, ta nhất định sẽ giúp Tông chủ chuyển lời đến."_ Vị 'Triển tiền bối' kia vút lên một cái, trong chớp mắt đã biến mất dưới bầu trời xanh mây trắng...
Mạc Vô Đạo bạch bào đón gió, đưa mắt nhìn về phía chân trời trống rỗng, đột nhiên mỉm cười: _"Quân Mạc Tà, cho dù tên tiểu tặc nhà ngươi có chui vào lỗ chuột, ta cũng sẽ bắt ngươi phải ngoan ngoãn bò ra chịu chết! Giết đệ đệ của ta, lại muốn làm con rùa rụt cổ, cẩu thả trộm sống sao? Trên đời này làm gì có chuyện hời như vậy! Mạc Vô Đạo ta sẽ cho ngươi biết, trên đời này, có một số người là ngươi không thể trêu vào, có một số họa, đã rước lấy rồi, thì có đền mạng cả nhà cũng không bù đắp nổi!"_
Quân Mạc Tà dốc toàn lực thi triển Âm Dương Độn pháp, hoàn toàn không một tiếng động lặn xuống độ sâu chừng bốn năm mươi trượng, đã cảm giác được hiệu lực của sương mù Huyễn Phủ suy yếu rồi. Lại dùng cách cũ, tiếp tục lặn xuống trăm trượng, liền phát giác bản thân đã thoát khỏi sự hạn chế của sương mù, có thể tự do đi lại dưới lòng đất rồi!
_"Xem ra sương mù Huyễn Phủ này, so với loại cấm chế của Cửu U Đệ Nhất Thiếu trên Tuyết Sơn thì cấp bậc thấp hơn quá nhiều rồi, không, hai thứ này căn bản không tồn tại không gian để so sánh..."_ Quân Mạc Tà vừa nghĩ, vừa lóe thân, lao đi vun vút dưới lòng đất... Ước chừng xuyên qua khoảng cách mấy trăm trượng, đột nhiên cảm giác được phía trước có một loại chấn động quỷ dị vô cùng tối nghĩa. Hơn nữa, càng tiến về phía trước, càng có một loại cảm giác ngày càng cứng rắn. Dường như tầng đất đá ở khu vực này, đều đã hóa thành tinh cương vậy...
_"Xem ra đây chính là đạo cấm chế do Huyễn Phủ thiết lập rồi!"_ Quân Mạc Tà dừng lại, khẽ nhíu mày: _"Hoặc là, đây căn bản chính là lối ra của Cửu U chi địa?"_
Đúng lúc này, ngay tại nơi gần trong gang tấc với Quân Mạc Tà, đột nhiên truyền đến một tiếng gầm thét khản cả giọng! Tiếng rống to này, lại giống như núi lửa phun trào, cuồn cuộn tuôn ra!
Đối mặt với tiếng rống bất ngờ ập đến này, Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy trong đầu ong ong một trận, lực lượng của Khai Thiên Tạo Hóa Công tầng 5 hộ trụ toàn thân, lại cũng không chống đỡ nổi sự xâm nhập của tầng sóng âm khủng bố này! Trong chớp mắt đầu váng mắt hoa, hồi lâu sau, lúc này mới hoàn hồn lại, chỉ thấy tất cả tầng đất xung quanh đều đang run rẩy kịch liệt!
_"Vị Cửu U Thập Tứ Thiếu trong truyền thuyết này quả nhiên rất mạnh, không hổ là nhân vật truyền kỳ!"_ Quân Mạc Tà không khỏi kinh hãi. Tiếng cuồng hống vừa rồi, Quân Mạc Tà phân biệt nghe ra được, sự không cam lòng và phẫn nộ ẩn chứa trong đó! Cùng với một loại kiệt ngạo bất tuần từ trong xương tủy!
Khoảng cách với nhân vật truyền kỳ đã gần trong gang tấc, Quân Mạc Tà lại đột nhiên trù trừ: _"Lỡ như... sau khi hắn ra ngoài hoàn toàn không nhận tình... thì làm sao?"_
Thả Cửu U Thập Tứ Thiếu ra, chuyện này quả thực là một thanh kiếm hai lưỡi không hề giả dối! Sơ sẩy một cái, là có thể hại người lại hại mình! Thậm chí có thể là hại mình trước, rồi mới hại người, đám tạp toái của Tam Đại Thánh Địa tuy đáng hận, nhưng Cửu U Thập Tứ Thiếu lại cũng rõ ràng là một tuyệt thế ma đầu sẽ không chịu khuất phục dưới bất kỳ ai, trước kia hắn không làm hại người bình thường, lại không có nghĩa là hiện tại, hoặc là vĩnh viễn hắn sẽ không làm hại người bình thường!
Tương tự, cũng không phải tất cả mọi người đều sẽ tri ân đồ báo. Chuyện sau khi được người ta cứu ra lại quay sang ra tay với ân nhân có thể nói là tầng tầng lớp lớp, nhìn mãi quen mắt! Quân Mạc Tà không thể không phòng...
Ai dám nói chắc vị Cửu U Thập Tứ Thiếu này không phải là một con sói mắt trắng? Quân Mạc Tà âm thầm tính toán, hắn từ trong bức thư của Cửu U Đệ Nhất Thiếu, cùng với những chuyện cũ về Cửu U Thập Tứ Thiếu mà Mai Tuyết Yên kể lại từng chút từng chút suy tính...
Vị Cửu U Thập Tứ Thiếu này nếu quả thực thoát ra, tất nhiên là tâm phúc đại hoạn của Huyễn Phủ, Tam Đại Thánh Địa! Nhưng tên điên này lại muốn duy ngã độc tôn! Vậy cũng có nghĩa là, Thiên Phạt Sâm Lâm, cũng là một trong những mục tiêu mà hắn muốn chinh phục!
_"Thật là đau đầu a..."_ Quân Mạc Tà lặng lẽ đứng ở đây, mãi vẫn không quyết định được.
Bởi vì, nếu tên điên này quả thực định chinh phục Thiên Phạt Sâm Lâm, thì mức độ đe dọa của hắn tuyệt đối còn đáng sợ hơn Tam Đại Thánh Địa rất nhiều! Tên này không chỉ là một tên điên, mà còn là một tên điên kiêu ngạo, đồng thời cũng là một tên điên ngang ngược vô lý!
Lỡ như tên điên này thực sự không nhận tình, thậm chí cắn ngược lại mình, dựa vào bản thân hiện tại tuyệt đối không phải là đối thủ của tên điên này a.
Quân Mạc Tà đang lúc tiến thoái lưỡng nan, đột nhiên nhớ tới một câu nói của Hạc Trùng Tiêu: Huyễn Hoàng xuất, phong ấn phá!
Đột nhiên cảm thấy trước mắt sáng ngời: Dù sao có ta hay không có ta thì phong ấn cũng phá rồi... Vậy chi bằng nhân lúc này làm người tốt, bán một cái nhân tình... Lỡ như có tác dụng thì tốt nhất, cho dù không có tác dụng, với Âm Dương Độn pháp của mình cũng không đến mức gặp nguy hiểm, cùng lắm thì dẫn hắn đi là xong...
Nghĩ tới đây, Quân đại thiếu rốt cuộc cũng tìm được cho mình một lý do _"rất xuôi tai"_ cuối cùng cũng tăng tốc động tác. Ngược lại trong lòng có chút cấp bách: Nhất định phải nhanh, nhất định phải đến trước khi tên điên kia phá vỡ phong ấn! Bằng không, trước khi ta đến tên điên kia đã phá vỡ phong ấn rồi, mình chẳng phải là đi một chuyến uổng công sao?
Cho dù là dưới sự hỗ trợ của Hồng Mông Tử Khí khiến hiệu lực của Âm Dương Độn tăng mạnh, Quân Mạc Tà lại cũng phải phí chín trâu hai hổ chi lực, mới rốt cuộc từ cái nơi quỷ quái này chui ra được một cái lỗ nhỏ... Sau đó vút một tiếng bay vào trong!
_"Đệch... mợ!"_ Quân Mạc Tà vừa mới đi vào đột nhiên nhịn không được thấp giọng chửi rủa một câu.
Sao lại lạnh thế này, cái này cũng quá lạnh rồi! Quả thực là ngay cả linh hồn cũng sắp bị đóng băng...
Không ngoài dự liệu, đây hình như chính là một lối đi hẹp! Đen ngòm không biết thông đi đâu. Nhiệt độ bên trong quả thực còn lạnh hơn trên đỉnh Tuyết Sơn gấp mấy lần!
Gió lạnh rít gào, giống như từng thanh đao sắc bén, mang theo bầu không khí âm sâm đáng sợ thổi ra... Đao?! Quân Mạc Tà vừa nghĩ tới đây, đột nhiên kinh hãi phát hiện, trận gió lạnh này đột nhiên tăng mạnh! Hơn nữa, trong gió lạnh hàn mang lóe lên, lại thực sự là từng thanh đao sắc bén!
Nhỏ hẹp thon dài, nhưng lại là không gì phá nổi! Cùng với tiếng gió dần dần lớn lên, đao cũng ngày càng dày đặc, ngày càng gấp gáp... Đến sau cùng bất luận là tiếng gió hay là tiếng đao phong xé gió, đã có một loại động tĩnh kinh thiên động địa tựa như sấm rền!
Quân Mạc Tà không khỏi kinh hãi.
Cái thời tiết quỷ quái này! Thật uổng cho Cửu U Thập Tứ Thiếu lại có thể nghẹn khuất ở trong này nhiều năm như vậy!
Đột nhiên
_"Đệch! Rốt cuộc là chuyện gì thế này, mẹ nó chứ Cửu U hàn phong và Cửu U hàn đao sao đột nhiên lại lớn hơn lại nhiều hơn rồi! Rốt cuộc là kẻ nào làm? Chẳng lẽ bên kia lại có tiểu gia hỏa muốn qua đây? Nhưng bản công tử còn chưa chết mà! Sao có thể có người qua đây được?"_
Cùng với một tiếng gầm gừ uất ức, Quân Mạc Tà rõ ràng nhìn thấy từ phía bên kia bay tới một đạo nhân ảnh tựa như quỷ mị.
Lưỡi đao sắc bén leng keng đâm vào người hắn, lại kích phát ra âm thanh tựa như kim thiết giao minh, hỏa hoa bắn tứ tung! Mà hắn cứ như vậy làm như không thấy lao đi vun vút, chỉ mới trong chớp mắt đã biến mất trước mặt Quân Mạc Tà! Hướng về phía Cửu U hàn phong thổi tới mà phong trì điện xiết chạy tới.
Quân Mạc Tà vuốt một nắm mồ hôi lạnh!
Thật mạnh! Sự tập kích của đao phong dày đặc như vậy, tin rằng cho dù là cường giả cấp Thánh, cũng tuyệt đối không dám cứ như vậy không tránh không né, nhưng tên này lại cứ như vậy hành nhược vô sự đón lấy mà chạy tới...
Trên mặt đất phát ra âm thanh, Quân Mạc Tà nhìn lại, lại hít ngược một ngụm khí lạnh: Cửu U hàn đao rơi trên mặt đất bị gió cuốn lên, hắn tiện tay vớt lấy một thanh, thình lình phát hiện thanh tiểu đao kia lại toàn bộ đều đã mẻ lưỡi!
Đây chính là siêu cường kim loại không thuộc về thế giới này! Quân Mạc Tà sơ bộ ước tính, độ sắc bén và cứng rắn của Cửu U hàn đao này, gần như sánh ngang với cường độ của đao kiếm bình thường do mình dùng Kim chi lực thối luyện!
Nếu ở phạm trù đại lục Huyền Huyền, tùy tiện một thanh Cửu U hàn đao nào cũng có thể coi là thần binh lợi khí không thể tranh cãi!
Càng khó có được là, lại còn có thể nhẹ như không vật như vậy!
Thần binh lợi khí sắc bén như vậy, đâm vào người kia, ngược lại là thần binh bị mẻ lưỡi! Thân thể của người này cũng quá cứng rồi chứ... Nghĩ đến người này chính là Cửu U Thập Tứ Thiếu trong truyền thuyết rồi! Nói đi cũng phải nói lại, nơi này hình như ngoại trừ tên điên này ra, cũng thực sự không còn người nào khác nữa...
Nhưng mà, thanh đao này... mặc dù không đả thương được Cửu U Thập Tứ Thiếu, chẳng lẽ còn không đả thương được người khác? Đây chính là bảo bối hàng thật giá thật a! Huống hồ ta còn có thể lợi dụng Kim chi lực để tiến thêm một bước thối luyện nó, uy lực tất nhiên có thể nâng cao một bước! Chất liệu của thanh đao này đặc thù, trọng lượng lại nhẹ như vậy, chỉ cần hạ công phu thối luyện, tất nhiên có thể có được thành quả đáng mừng, ít nhất cũng phải tốt hơn mấy thanh đao kiếm trước kia, đặc biệt là ở đây còn có nhiều tài liệu như vậy, chuyện tốt trên trời rơi xuống bánh bao a!
Quân Mạc Tà vô cùng kiến liệp tâm hỉ, hai tay liên tục vớt lấy, một đường thuận theo gió chạy, một đường thu lấy Cửu U hàn đao... Trên mặt đất, trên không trung đang bay... còn có dán trên vách động này... Càng đi xa thuận theo gió, loại đồ vật này lại càng nhiều...
Mỗi một thanh đều chỉ to bằng chiếc đũa, mỏng manh lóe lên hàn quang, cầm trong tay, một luồng cảm giác lạnh lẽo thấu xương liền dâng lên như vậy...