## Chương 900: Nhận Thua?
Không Được!
_“Thập Tứ huynh… Đương đầu bổng hát hôm nay, thật sự là chấn lung phát hội!”_ Khúc Vật Hồi cung cung kính kính khom lưng hành lễ với Cửu U Thập Tứ Thiếu, chân thành nói: _“Nếu như Thánh Địa còn có thể có tương lai… Sẽ toàn bộ là nhờ một phen lời nói hôm nay của Thập Tứ huynh ban cho! Ngươi và ta tuy phận thuộc đối địch, nhưng phần tình ý này, lão phu sẽ vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng! Cho dù có một ngày đem Thập Tứ huynh trảm sát dưới tay, cũng tất sẽ khắc tên Thập Tứ huynh lên Tiên Hiền Bi của Thiên Thánh Cung!”_
Cửu U Thập Tứ Thiếu dở khóc dở cười, nói: _“Chỉ bằng Tam Đại Thánh Địa các ngươi hiện tại, muốn giết ta… Có thể sao? Khúc Vật Hồi, ngươi vẫn là đừng làm giấc mộng đẹp bực này nữa! Còn nữa, ngươi cũng đừng chà đạp đại danh của bản công tử nữa, khắc tên bản công tử lên Tiên Hiền Bi, ngươi đó là cảm tạ ta sao? Ngươi đó là sỉ nhục bản công tử!”_
_“Nằm mộng hay không, dung thả hậu luận;”_ Khúc Vật Hồi ha hả cười nói, nói xong cắn răng giậm chân một cái, liều mạng nói: _“Vì một phen lời nói hôm nay của Thập Tứ huynh, một ngàn con giun đất kia… Lão phu… Ăn rồi!”_
_“Hửm? Hóa ra ngươi vốn dĩ là định chơi xấu sao?”_ Cửu U Thập Tứ Thiếu trên dưới đánh giá lão, ý vị thâm trường nói: _“Quả nhiên không hổ là xuất thân của Tam Đại Thánh Địa a, vậy mà ngay cả đổ ước của bản công tử cũng dám quỵt, cái gì gọi là thượng lương bất chính hạ lương oai, hôm nay coi như là thực sự được kiến thức rồi…”_
Mặt già của Khúc Vật Hồi đỏ bừng, lập tức cười mắng lên. Lúc này, Kiều Ảnh và Thành Ngâm Khiếu cũng nhao nhao hành lễ với Cửu U Thập Tứ Thiếu, cảm kích một phen lời nói này của hắn. Cửu U Thập Tứ Thiếu thở dài nói: _“Không ngờ một phen lời nói trong lúc vô ý của bản công tử, vậy mà lại thành toàn cho đối thủ của ta…”_
Mọi người ha hả cười một tiếng, nhưng ba người Khúc Vật Hồi lại là trong lòng dị thường trầm trọng: Chuyện mà Cửu U Thập Tứ Thiếu nói, chính là tồn tại chân thực. Hơn nữa hiện tại cũng quả thực đã tồi tệ đến mức độ tương đương, rốt cuộc nên xoay chuyển thế nào?
Ba người nhíu mày suy nghĩ nửa ngày, đều cảm thấy vô kế khả thi… Không khỏi đồng thời thở dài một hơi…
Khúc Vật Hồi uể oải tuyên bố: _“Trận thứ ba, phe Tà Chi Quân Chủ thắng xuất!”_
Quân Mạc Tà ha hả cười một tiếng, nhìn bảy thuộc hạ trở về trận doanh, quay đầu hướng về phía Khúc Vật Hồi cười nói: _“Khúc tiền bối, đa tạ sự nhường nhịn của quý phương rồi, Linh Lung Liên kia… Hiện tại đã có một nửa là thuộc về vãn bối rồi!”_
Câu nói này của hắn, hiển nhiên là đang hồi đáp lại lời Khúc Vật Hồi vừa nói lúc nãy. Nhưng hết lần này tới lần khác hiện tại Khúc Vật Hồi không còn lời nào để nói, sự thật đã là như vậy, còn có thể nói gì nữa?
Miễn cưỡng tử xanh càng mất mặt, hôm nay thể diện của Tam Đại Thánh Địa, thậm chí là Thiên Thánh Cung đều đã vứt sạch sành sanh rồi! Tổng cộng chỉ có sáu trận, đối phương đã trước sau hoàn thắng ba trận! Nói tiền cược đã đến tay một nửa đều có thể nói là cách nói bảo thủ nhất rồi!
Kiều Ảnh trầm trầm suy xét nửa ngày, đột nhiên nói: _“Quân Mạc Tà, chiến cuộc lần này không cần tiếp tục nữa. Trận chiến hôm nay, phe ta bỏ cuộc! Thánh Địa chúng ta nhận thua rồi! Nguyện đổ phục thâu, tiền cược Linh Lung Liên thua cho ngươi tuyệt không thất ngôn, định tất như kỳ phụng thượng, mọi người cứ như vậy bỏ qua, thế nào?”_
Kiều Ảnh lại là người thông minh, tâm tư linh lung, lấy ba trận trước đó làm căn cứ, tỉ mỉ tính toán một hồi, đủ loại dấu hiệu cho thấy, chiến cuộc hôm nay thực sự là quá quỷ dị rồi! Thánh Địa ra ba người, Quân Mạc Tà liền có chiến trận ba người chờ sẵn, ra năm người, hắn liền có trận pháp thần diệu của năm người dự bị. Ra bảy người, vẫn là như vậy!
Mặc dù còn ba trận chưa đánh, nhưng ba vị thủ hộ giả lại thảy đều đã mất đi lòng tin vốn có, thực lực của người phe Quân Mạc Tà thực sự quá dị thường rồi, bất kỳ một đợt nào trong ba đợt người xuất chiến của ba trận trước, thực lực bản thân rõ ràng thảy đều không bằng người được ủy phái của phía Thánh Địa, thậm chí còn kém không chỉ một bậc, bất luận Huyền công, tu vi, tâm cảnh thảy đều không bằng.
Nhưng lại có thể dựa vào ba cái trận pháp thần bí kia, sinh sinh chuyển bại thành thắng, hơn nữa mỗi trận chiến quả cuối cùng đều là trong lúc toàn tiêm đối thủ, phe mình toàn thân nhi thoái!
Nếu như từ đó suy luận tiếp, vậy thì không khó để rút ra kết luận: Đã Quân Mạc Tà có thể có trận thế ba người, trận năm người, trận bảy người, lại có trận pháp nhiều người khác thì có gì lạ?
Cho dù phương diện Thánh Địa này ra mười người, thậm chí hai mươi người, chỉ sợ bên phía Quân Mạc Tà vẫn có trận pháp ứng phó, hơn nữa uy lực sẽ chỉ càng lúc càng mạnh, phần thắng mờ mịt đến cực điểm! Đặc biệt là trận cuối cùng càng do Hà Tri Thu quyết chiến Quân Mạc Tà, chỉ dựa vào tình huống Hải Vô Nhai đối chiến Mai Tuyết Yên vừa rồi mà phán đoán, Hà Tri Thu căn bản chính là không có chút phần thắng nào!
Vậy thì, tiếp tục đấu nữa, cao thủ Thánh Địa há chẳng phải chỉ có thiêu thân lao đầu vào lửa đi nộp mạng sao? Quả thực đánh xong sáu ván, kết quả cực có khả năng chính là sáu trận đều bại, nhân viên tham chiến chết sạch, cuối cùng vẫn phải đền ra tiền cược Linh Lung Liên! Thực sự là không có nửa điểm ý nghĩa thực tế nào!
Cho nên Kiều Ảnh lập tức đề xuất chấm dứt quyết chiến!
Không nghi ngờ gì, quyết định này của nàng là chính xác, càng là vô cùng sáng suốt. Hiện tượng này, Thành Ngâm Khiếu và Khúc Vật Hồi chưa hẳn đã không nhìn ra. Chỉ là bọn họ ngại thân phận, không tiện mở miệng đề xuất mà thôi. Kiều Ảnh đề xuất lại không có gì đáng trách… Bởi vì Kiều Ảnh vốn là nữ tử, ở phương diện này có ưu thế bẩm sinh…
Nam nhân cố nhiên không thể không giữ tín nặc, nhưng nữ nhân lại có thể…
Đây vốn chính là đặc quyền trời sinh của nữ nhân, cho dù nữ nhân đó thân phận cực cao, hoặc là lão yêu quái hơn một ngàn tuổi, nhưng nàng suy cho cùng vẫn là nữ nhân, điểm này là không ai nghi ngờ, cho nên nàng liền có thể hưởng thụ đặc quyền này rồi!
Đương nhiên rồi, trên mặt già của hai vị đại nam nhân, dường như cũng có lén lút đỏ lên một chút… Nhưng, đỏ mặt… Tổng vẫn tốt hơn nhiều so với việc mấy chục mạng sống sờ sờ biến thành đầy đất máu tươi đỏ chót chứ?
_“Chấm dứt trận chiến này? Nhận thua? Đưa ta Linh Lung Liên, mọi người cứ như vậy bỏ qua?”_ Quân Mạc Tà ngẩn người. Hiện tại, tư tưởng của hắn lại không nằm ở chuyện này. Khoảnh khắc này hắn đang thần du vật ngoại, suy nghĩ về một chuyện khác
_“Giang hồ chấp pháp giả!”_
Khi Cửu U Thập Tứ Thiếu trong lúc vô ý nói ra năm chữ này, trong lòng Quân Mạc Tà lại là mạc danh kỳ diệu nhảy lên một cái, đây chính là một danh từ hoàn toàn mới a, không ngờ Cửu U Thập Tứ Thiếu còn có giác ngộ bực này…
Hoặc là người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Năm chữ này lọt vào tai Quân Mạc Tà, lại là phanh nhiên tâm động.
Ta chưa từng nghĩ tới muốn quân lâm thiên hạ, cũng không muốn chúa tể thương sinh, nhưng ta… lại muốn làm một người chế định quy tắc!
Đã chế định quy tắc, vậy thì nhất định cần chấp pháp giả!
Giang hồ chấp pháp giả!
Đây, sẽ là một thế lực siêu nhiên vừa ở trong giang hồ, lại vừa ở ngoài giang hồ!
Quy tắc này một khi chế định thành công, vậy thì, so với Tam Đại Thánh Địa hiện tại, địa vị còn phải sùng cao hơn!
Mà điều kiện tiên quyết trước mắt chỉ có một: Trước tiên đem Tam Đại Thánh Địa nhiếp phục! Hoặc là hoàn toàn hủy diệt nó!
Lúc hắn đang xuất thần suy nghĩ chuyện này, vừa hay Kiều Ảnh vào lúc này đề xuất thỉnh cầu chấm dứt quyết chiến. Điều này khiến đại não của hắn nhất thời không chuyển ngoặt kịp, ánh mắt nhìn Kiều Ảnh, chỉ là ‘a… ờ’ hai tiếng.
Nhưng trong mắt người ngoài xem ra, lại là tên đăng đồ tử này hai mắt phát sáng nhìn Kiều Ảnh, vậy mà nhất thời sắc thụ hồn dữ, nhìn đến ngây dại… Đến mức đối phương đưa ra yêu cầu gì, đều vội vàng đáp ứng để lấy lòng mỹ nhân…
Đừng nói mọi người đều nhìn không lọt mắt, ngay cả Mai Tuyết Yên nhìn thấy cái bộ dạng đại sái lưu manh này của hắn cũng nhịn không được muốn hung hăng véo tai hắn xoay vài vòng…
Người gì đâu, nhìn thấy mỹ nữ liền _“a a ờ ờ”_ rồi, có mất mặt hay không a!
_“Được! Đã Quân công tử cũng không có dị nghị, vậy chuyện này cứ quyết định như vậy đi, lần quyết chiến này đến đây chấm dứt!”_ Kiều Ảnh dùng một loại khẩu khí không thể nghi ngờ nói.
Nhưng câu nói này của nàng, tức thì vấp phải sự tẩy chay đến từ ba phía.
_“Khoan đã, cái gì mà ta liền không có dị nghị rồi? Ta vừa rồi có phát biểu ý kiến qua sao?”_ Quân Mạc Tà vẻ mặt buồn bực. Cho dù ngươi là nữ nhân, sở hữu quyền hạn cường từ đoạt lý, nhưng cũng không thể mạo muội thay ta đưa ra kết luận như vậy chứ? Ngươi mặc dù là nữ nhân, nhưng tổng không phải là nữ nhân của ta đi…
_“Quyết chiến đến cùng, không chết không thôi; trước mắt chiến cuộc mới qua một nửa, sao lại bỏ qua rồi? Biết đâu Thánh Địa các ngươi tiếp theo sẽ gỡ lại liền ba ván, tuyệt địa phản phác thì sao!”_ Cửu U Thập Tứ Thiếu hiển nhiên cực kỳ bất mãn. Trơ mắt nhìn người của Tam Đại Thánh Địa tiễn huyết hoành thi, chính là lúc trong lòng khoái ý, đây chính là một vở kịch lớn hưởng thụ hiếm có, sao có thể cứ như vậy hủy bỏ? Tự nhiên không chịu bỏ qua, ngay cả những lời mà chính hắn cũng không tin vậy mà lại buột miệng thốt ra!
_“Không sai!! Chúng ta vẫn chưa thua! Quyết chiến trước mắt chỉ là tiến hành được một nửa, chúng ta vẫn còn một nửa cơ hội, chưa chắc đã không thể chuyển bại thành thắng, đặc biệt ta còn có trận quyết chiến kia với Quân Mạc Tà, tuyệt không thể cứ như vậy hủy bỏ! Ta phản đối đề nghị này!”_
Trên khuôn mặt trắng trẻo của Hà Tri Thu, một mảnh đỏ bừng, trong đôi mắt thấu xạ ra thần sắc hận quyết bi phẫn đến cực điểm. Trước đó thua liền ba trận còn là thứ yếu, điều khó có thể chấp nhận nhất lại là mười lăm vị cao thủ xuất chiến toàn số hy sinh, càng là bị đối phương sinh sinh giết chết ngay trước mắt mình! Mà đối phương lại ngay cả một người cũng không chết… Chiến cuộc thất lợi đến mức này, trong lòng sao có thể cân bằng?
Tam Đại Thánh Địa danh thùy Đại lục Huyền Huyền hơn vạn năm, khi nào có bại tích như vậy, nay hoành không sát xuất một ‘Tà Chi Quân Chủ’, lại sinh sinh đè Tam Đại Thánh Địa một đầu, nếu lấy kiến ngôn của Kiều Ảnh mà chấm dứt chiến cuộc, lại tựa như là bị đối phương đánh cho sợ hãi vậy, bảo đám cao thủ Thánh Địa xưa nay tâm cao khí ngạo, mục vô dư tử này làm sao có thể nhịn được!?
Còn có một điểm quan trọng nhất, Thiên Thánh Cung vẫn luôn coi Linh Lung Liên như trấn cung chí bảo, nếu như cứ như vậy từ trong tay mình thua ra ngoài… Truyền ra ngoài như vậy, mình và đám người Hải Vô Nhai há chẳng phải muốn mất mặt đến chết sao? Cho dù hôm nay có thể sống sót rời đi, sau này mỗi lần ra ngoài, chỉ sợ đều phải cắm mặt vào đũng quần mất…
_“Hà Tri Thu, lẽ nào… Ngươi nhất định phải đem toàn bộ chiến lực của Thánh Địa nơi đây thảy đều táng tống vào trong đó, toàn bộ biến thành một đống thi thể, ngươi mới chịu nhận thua sao?”_ Kiều Ảnh lạnh lùng nhìn Hà Tri Thu, lệ thanh quát hỏi.
Hà Tri Thu khựng lại một chút, đột nhiên bạo quát nói: _“Hóa ra thủ hộ giả lại là vì sợ chiết tổn bọn ta, mới ra hạ sách này sao? Cho dù lão phu hôm nay cũng chết ở đây, trận chiến này, cũng tuyệt sẽ không dễ dàng nhận thua!”_ Thân khu của lão có chút run rẩy, khàn giọng nói: _“Đó chính là trấn cung chí bảo… Linh Lung Liên nha! Chính là vật không thể thiếu cho sự tồn tại của Thiên Thánh Cung ta…”_
_“Khúc mắc này, ba người chúng ta lẽ nào không rõ ràng hơn ngươi sao!”_ Khúc Vật Hồi lạnh lùng nói: _“Hà Tri Thu, ngươi hiện tại chỉ cần phục tùng mệnh lệnh! Còn về những thứ khác, không cần ngươi quản. Thiên Thánh Cung… Vẫn chưa đến lượt hậu bối nhà ngươi tới làm chủ!”_
Câu nói này của Khúc Vật Hồi nói ra có thể nói là cực nặng, Hà Tri Thu lập tức nghẹn lời.
_“Ờ… Chuyện nội bộ giữa các ngươi vốn không nên xen mồm… Nhưng mà… Cái này… Dường như ta người trong cuộc này dường như vẫn chưa biểu thị đồng ý đi?”_ Quân Mạc Tà có chút buồn bực. Sao… Thế này liền xong chuyện rồi? Sao có thể, cứ như vậy kết thúc, việc luyện binh của ta còn tiến hành thế nào, đi đâu tìm đối tượng bồi luyện tốt như vậy, ưu tú như vậy, đặc biệt là có thể chân đao chân thương, giết chết rồi cũng là giết không công chứ?!