Virtus's Reader
Dị Thế Tà Quân

Chương 923: Chương 923: Phục Dụng Thánh Quả

## Chương 923: Phục Dụng Thánh Quả

_“Cung chủ đại nhân... Đứa bé này là đồ đệ của ta...”_ Tào Thánh Hoàng trừng mắt nói.

_“Đồ đệ của ai mà chẳng giống nhau? Dù sao mọi người đều là vì tương lai của Huyễn Phủ, trên cơ sở này, tự nhiên cần một vị lương sư.”_ Cung chủ đạo mạo trang nghiêm nói.

Tào Quốc Phong á khẩu.

Câu này vốn là lão muốn nói, lại bị đối phương nói trước mất rồi.

_“Cung chủ... Nó đã bái ta làm thầy rồi a. Ngài ngài... ngài không thể xảo thủ hào đoạt như vậy chứ, chuyện này... chuyện này không hay đâu.”_ Tào Quốc Phong gần như muốn dậm chân đấm ngực...

_“Chuyện này có quan hệ gì, đợi thương thế của nó khỏi hẳn, ngươi khai trừ nó khỏi sư môn là được rồi. Chuyện này hoàn toàn không thành vấn đề, ta sẽ không để ý đâu...”_ Cung chủ cao hứng nói.

Cái gì? Ngươi sẽ không để ý? Ngươi khẳng định là không để ý rồi, nhưng ta sẽ để ý, bảy huynh đệ chúng ta sẽ rất để ý...

Bạch Kỳ Phong bước lên một bước, nặng nề nói: _“Cung chủ dung bẩm, lần này vì mang thiếu niên sở hữu Không Linh thể chất này về, Tào đại ca không tiếc trở mặt với Tam Đại Thánh Địa, tranh chấp hồi lâu với Triển Mộ Bạch, càng từng giao thủ ác chiến với Hà Tri Thu và Hải Vô Nhai; còn nữa... trên đường đi chúng ta còn trúng mai phục do đám tạp toái Tam Đại Thánh Địa bố trí, nếu không có Tào đại ca tọa trấn, mọi người liều mạng đánh cược một lần, e rằng đã toàn quân phúc một. Những chuyện này cũng thôi đi, trước khi trúng mai phục, thiếu niên Không Linh thể chất này bị tặc nhân trọng sáng, sinh mệnh chỉ còn thoi thóp, nếu không phải Tào đại ca không tiếc bản thân, tiêu hao thọ nguyên thi triển Hồi Xuân Thuật cứu nó về, thì lúc này nó đã sớm vẫn mệnh rồi...”_

Bạch Kỳ Phong càng nói càng kích động: _“Còn nữa, ngay cách đây không lâu, lúc sắp tới Huyễn Phủ, chúng ta lại tao ngộ Cửu U Thập Tứ Thiếu tử vong tiệt sát, nếu không phải sát tinh kia đột nhiên có việc khác, vội vã rời đi, đám người chúng ta đã sớm chết oan chết uổng! Cung chủ, Tào đại ca vì thiếu niên này đã trả giá quá nhiều, hơn nữa, đây cũng là đệ tử duy nhất mà Tào đại ca vừa ý trong mấy trăm năm qua!”_

Hắn chưa nói hết câu, nhưng câu cuối cùng lại nói cực kỳ nặng. Chỉ thiếu điều nói thẳng ra: Ngươi không thể cướp với huynh ấy! Ai cũng không thể cướp với huynh ấy! Cho dù ngươi là Cung chủ, cũng không ngoại lệ! Trên khuôn mặt gầy gò của Bạch Kỳ Phong, tràn đầy vẻ phẫn nộ, ánh mắt sáng rực, gần như khiến người ta không dám nhìn thẳng!

Nhìn bộ dáng tức muốn hộc máu của Bạch Kỳ Phong, tin rằng nếu Cung chủ còn khăng khăng tranh đoạt thiếu niên này, Bạch Kỳ Phong có thể sẽ thực sự mở miệng chửi ầm lên, thậm chí vung tay đánh nhau cũng không phải là không có khả năng...

Mọi người một trận mặc nhiên, ai nấy đều không ngờ tới, Tào Quốc Phong vì vị Không Linh thể chất này, thế mà đã trả giá nhiều như vậy. Trong đại điện tức thời rơi vào sự trầm mặc tột độ, một lát sau, đột nhiên có một thanh âm chói tai the thé quát: _“Bạch Kỳ Phong! Ngươi sao dám nói chuyện như vậy? Chú ý thái độ của ngươi! Ngươi đang nói chuyện với Cung chủ đấy sao? Quả thực là dĩ hạ phạm thượng, có còn phân biệt trên dưới tôn ti nữa không!”_

Bạch Kỳ Phong nghe vậy càng thêm giận dữ, hoắc mắt xoay người định mở miệng chửi mắng kẻ vừa lên tiếng.

Cung chủ kia vung tay lên, mỉm cười nói: _“Lời của Bạch Thánh Hoàng tự có đạo lý của nó, nếu Tào Thánh Hoàng vì đứa bé này mà trả giá nhiều như vậy, bản tọa quả nhiên không nên đoạt người chi mỹ! Đã như vậy, đứa bé này cứ để Tào Thánh Hoàng thu vào môn hạ đi. Còn nữa, Bạch Thánh Hoàng vừa rồi tuy xuất ngôn hơi có vẻ lỗ mãng, nhưng cũng là quan tâm nghĩa huynh, một mảnh xích thành, không cần trách móc. Huyễn Phủ ta có thể có người một mảnh xích thành như thế, còn nên gia thưởng, sao có thể trách phạt?”_

_“Vâng, Cung chủ khoan hồng độ lượng. Khiến bọn ta tâm chiết.”_ Mọi người cùng nhau hành lễ.

Cung chủ kia đi dạo hai bước, mỉm cười nói: _“Tâm chiết cái gì? Vừa rồi chẳng phải thấy người ta có đồ đệ tốt, liền muốn nhúng chàm sao?! Kỳ thực bây giờ nghĩ lại, chẳng phải là do tâm cảnh bản thân chưa tới sao? Kỳ thực bất kể là ở dưới môn hạ của ai, chẳng phải đều là tài phú chung của Huyễn Phủ ta sao? Tào Thánh Hoàng sở dĩ vì đứa bé này mà vào sinh ra tử, không tiếc tiêu hao sinh mệnh lực sử dụng Hồi Xuân Thuật, nào phải chỉ vì bản thân lão. Tất cả đều là vì đại cục của Huyễn Phủ. Tâm hung của Tào Thánh Hoàng, mới thực sự đáng để mọi người tâm chiết!”_

Tào Quốc Phong chát chúa nói: _“Cung chủ quá khen.”_

Sự gian tân của chuyến đi này, mới hơi nhớ lại đã thấy kinh tâm động phách, mấy trăm năm hàn thử trải qua trong đời mình, nhưng nói đến sự kinh hiểm, chấn động sinh tử nhất thuấn, nhìn lại cả đời cũng không có lần nào bằng lần này!

Cung chủ ha hả cười, nói: _“Nếu xuất phát điểm của mọi người đều là vì Huyễn Phủ, lại cần gì phải tranh chấp nữa? Thế này đi... đứa bé này lấy Tào Thánh Hoàng làm thủ sư, coi như là y bát truyền nhân của Tào Thánh Hoàng, bất quá, bình thường ngoài việc Tào Thánh Hoàng truyền thụ Huyền công ra, các vị có độc môn tuyệt nghệ gì, cũng xin đừng keo kiệt. Tìm thời gian tương truyền là được. Bậc thiên túng chi tài Không Linh thể chất bực này, sớm trưởng thành một ngày, Huyễn Phủ chúng ta liền tương đương với việc sớm lớn mạnh thêm một phần. Chư vị ý hạ như thế nào?”_

_“Cung chủ anh minh, đề nghị này gãi đúng chỗ ngứa, bọn ta tán đồng.”_ Mọi người cùng nhau khom người.

Đúng lúc này, một trận tiếng bước chân dồn dập từ xa đến gần, vừa nghe tiếng bước chân rõ ràng còn ở cách xa mấy trăm trượng, mà khắc tiếp theo đã tới trong đại điện. Hiển nhiên người đi lấy Thất Thải Thánh Quả lúc trước đã trở lại.

Đồng thời tiếng gió vù vù vang lên, mấy đạo thân ảnh vút một cái lao vào, một thanh âm già nua không kịp chờ đợi nói: _“Nghe nói bản phủ tìm được một thiếu niên sở hữu Không Linh thể chất?”_

Tiếp đó lại có bảy tám cái miệng nhao nhao dò hỏi, trong thanh âm lộn xộn tràn đầy sự sốt ruột và khó có thể tin, dù sao tin tức này đến quá đột ngột!

Truyền thuyết có lẽ sắp xuất hiện ngay trước mắt, cho dù là đám ẩn sĩ sở hữu tu vi tinh trạm mấy trăm năm ngàn năm trở lên này cũng đồng dạng khó có thể kìm nén cảm xúc kích động của mình!

Khắc tiếp theo, bảy tám khuôn mặt già nua đã lơ lửng phía trên thân thể Quân Mạc Tà, từng người từng người tựa như đang thẩm thị một tác phẩm nghệ thuật tinh mỹ nhất, dùng ánh mắt mê luyến đến cực điểm nhìn Quân Mạc Tà, phảng phất như đang chiêm ngưỡng bảo vật lộng lẫy nhất, theo sau đó lại là bảy tám đôi tay sờ soạng lên người, từ đầu đến chân, từ trên xuống dưới, không chỗ nào không sờ...

Quân Mạc Tà gần như không thể nhẫn nhịn nổi muốn nhảy dựng lên.

Thương thiên a, đại địa a, ta thế mà lại bị một đám lão già sờ soạng, ta đệch... Sao lão tử lại có một loại cảm thụ thiết thân của nữ diễn viên JAV thế này?

_“Quả nhiên là... Quả nhiên là Không Linh thể chất trong truyền thuyết...”_ Đám lão đầu từng người từng người ngây ngốc, dùng một loại thanh âm như nói mớ nói.

Truyền thuyết thực sự xuất hiện trước mắt, đông đảo cao nhân tại trường ngoài sự kích động, càng là vô tận tán thán!

Thiên tư thần dị bực này, quả nhiên phi phàm tục có thể sánh bằng, ngô đạo không sầu hậu kế vô nhân rồi!

_“Thiên tài này đã bị thương đến mức độ này, vì sao còn chưa trị thương cho nó?”_ Một lão già nhảy cẫng lên gầm thét, gấp đến độ gãi tai gãi má, đầu tiên đưa ra chất vấn: _“Nếu bất hạnh chết mất, thì phải làm sao?”_

Mọi người đều là vẻ mặt đầy hắc tuyến.

Nếu không phải đám lão già các ngươi đòi xem, nhất quyết phải xác định xem tiểu tử này có phải là Không Linh thể chất thật sự hay không rồi mới quyết định... tránh lãng phí trấn phủ linh quả của bản phủ. Thì lúc này Thất Thải Thánh Quả đã sớm vào bụng tiểu tử này rồi, không chừng lúc này đã khởi tử hồi sinh, thương thế đại hảo rồi. Bây giờ các ngươi lại đi trách người khác...

Cung chủ ho khan hai tiếng, nói: _“Sư thúc... không vội, thiếu niên này, tạm thời còn chưa đến mức nguy hiểm tính mạng.”_

_“Sao lại không đến mức nguy hiểm tính mạng? Tiểu tử ngươi mắt mũi kiểu gì thế? Lão phu thấy là có nguy cơ rất lớn! Các ngươi xem... chỗ này đều đen lại rồi, ngay cả lưỡi cũng cứng đờ, tùy thời có thể biến thành một cái xác Không Linh thể chất! Ngươi thế mà còn nói không vội! Não ngươi úng nước rồi!”_ Lão đầu nhảy dựng lên, nước bọt văng tung tóe, hiển nhiên là thật sự gấp gáp, bằng không cho dù lão địa vị tôn sùng, bối phận còn cao hơn Cung chủ, cũng không thể nói chuyện với thủ não một phương như vậy.

Cung chủ liên thanh ho khan, tòng thiện như lưu phân phó: _“Mang Thánh Quả tới!”_

Hắn hạ quyết tâm không thèm để ý tới mấy lão đầu này nữa, nếu còn tiếp tục cãi nhau với bọn họ, không chừng lúc cãi xong vị Không Linh thể chất này đã một mệnh ô hô rồi.

‘Tách’ một tiếng vang nhỏ, dường như là mở ra thứ gì đó, lập tức có một cỗ mùi hương siêu nhiên kỳ dị bay ra, trong chớp mắt toàn bộ đại điện như lan tựa xạ, u hương trận trận, khiến người ta vừa ngửi thấy, trong lòng liền sảng khoái một trận, tinh thần vì đó mà chấn động.

Cung chủ đích thân cầm Thánh Quả kia, đi tới trước mặt Quân Mạc Tà, ngón tay nhẹ nhàng bóc một cái, vỏ quả nứt ra một khe hở, thịt quả chín mọng bên trong nháy mắt đã hóa thành một cỗ linh dịch.

Tiếp đó, Quân Mạc Tà liền cảm giác được cằm mình bị bóp một cái, miệng nhẹ nhàng há ra, một cỗ dịch thể lạnh buốt rơi vào trong miệng mình. Trôi xuống yết hầu, thực đạo, ngọt, thật ngọt, liếm mà không ngấy, quá ngon...

Quân đại thiếu đang dư vị, há miệng chờ viên tiếp theo. Quả ngon như vậy, một ngày ăn ngàn tám trăm quả, cũng không chê nhiều a...

Tiếp đó lại có một cỗ mùi hương khác truyền đến, lại là một cỗ dịch thể lạnh buốt rơi xuống, Quân Mạc Tà mỹ mãn chờ đợi hưởng thụ, nào ngờ lần này lại có một trận mùi vị đắng chát đến cực điểm từ vị lôi truyền đến, gần như lập tức muốn nôn khan, may mà Quân đại thiếu gia vẫn còn nhớ rõ thân phận của mình, thân mang trọng thương hình như là không thể động đậy, ráng chống đỡ đi...

Đây rốt cuộc là Thất Thải Thánh Quả hay là hoàng liên vậy? Đệch sao đắng thế? Hình như cho dù là hoàng liên cũng không đắng đến mức này chứ?!

Đang lúc suy nghĩ miên man, lại có một đạo dịch thể vào miệng, lần này lại chuyển thành vị cay!

Quân Mạc Tà nếu không phải thân mang Khai Thiên Tạo Hóa Công, có thể tự do khống chế biến hóa thân thể mình, e rằng lập tức đã bị cay đến mức cả người đổ mồ hôi rồi. Dư vị cay còn chưa dứt, lại một cỗ vị chua nối gót kéo đến, Quân đại thiếu chỉ cảm thấy mình bị ném vào vại dưa muối, quá chua, thực sự quá chua, còn chưa kịp suy nghĩ, vị mặn lại tới...

Cứ như vậy, chua ngọt đắng cay mặn, nhân sinh ngũ vị lần lượt nếm thử một lần. May thay, vị thứ sáu tương đối đơn giản, trực tiếp là không có bất kỳ mùi vị gì, giống như nước lọc, có thể điều tiết lại vị lôi một chút, vị thứ bảy cuối cùng tiếp theo, lại là một cỗ tư vị cổ quái không nói nên lời, quả thực giống như chúng sinh bách vị toàn bộ tập trung lại mở hội trong quả thứ bảy này vậy, ngay cả tuyệt vọng bi thương hỉ duyệt hân ủy điềm mật vân vân những cảm thụ nhân sinh cùng nhau ập tới!

Tổng cộng bảy viên Thánh Quả lần lượt phục hạ, Quân Mạc Tà bỗng nhiên cảm giác được trong cơ thể mình bùng một tiếng từ vị trí đan điền dâng lên một ngọn lửa, trong sát na thiêu đốt tới tứ chi bách hài. Bảy cỗ bàng nhiên cự lực, sau một trận bôn lưu khắp nơi trong cơ thể, tại vị trí đan điền hội tụ thành một cỗ kích lưu càng thêm khổng lồ, sau đó lấy một loại tốc độ dị thường thư hoãn bình ổn, thong thả nhưng lại kiên định hướng về phía kinh mạch đột tiến!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!