Hôm sau, khu Tây Gai, biệt thự của Quỷ Đoàn.
Trong khu rừng nhỏ sau biệt thự, lại có thêm vài ngôi mộ không bia, là nơi an nghỉ của Đấu Hổ, Hầu Tử Ngang Ngược, Trư Tử và An Lúa Ca.
Mộ của Cửu Lãnh nằm ở rìa khu đất, vị trí hơi cao, tựa như một người canh gác.
Bên mộ có một người phụ nữ đang ngồi, cô mặc chiếc áo khoác đen trang trọng, quàng khăn cổ màu xám trắng. Mái tóc ngắn gọn gàng vừa chạm cằm, gương mặt trẻ trung nhưng ánh mắt lại già nua.
Cứ vào ngày mùng chín hằng tháng, Trần Huỳnh đều đến đây, đặt lên mộ Cửu Lãnh một bó hoa rồi lặng lẽ ngồi suốt buổi trưa.
Hôm nay cũng vậy, Trần Huỳnh ngồi trong những tia nắng đông vụn vặt, thì thầm lẩm bẩm:
"Hôm qua em đến viện dưỡng lão thăm bà Tu Nhất, sắc mặt bà tốt lắm. Bà còn hỏi thăm anh, em nói dạo này anh bận công tác..."
Bỗng...
Gió nổi lên, thổi rối mái tóc ngắn của Trần Huỳnh.
Trong một thoáng bần thần, biển thời gian đã nhấn chìm cô.
Sau sự kiện ở Trích Tinh Các, Trần Huỳnh gần như suy sụp.
Cao Dương sợ cô tự sát, ban đêm để Nhẫn Nhẫn ngủ cùng phòng với cô, ban ngày thì giao cho Cửu Lãnh trông chừng.
Cửu Lãnh không phải là người nói nhiều, cũng không giỏi khuyên giải người khác.
Hắn nghĩ ra một cách có phần ngốc nghếch, đó là mỗi ngày đều giao nhiệm vụ cho Trần Huỳnh, để cô có việc mà làm.
Vào một ngày chủ nhật mùa đông ấm áp, thời tiết rất đẹp, Cửu Lãnh đưa Trần Huỳnh ra ngoài chấp hành nhiệm vụ.
Thật ra làm gì có nhiều nhiệm vụ đến thế, lần này là việc riêng của Cửu Lãnh.
Mỗi tháng Cửu Lãnh đều đến viện dưỡng lão một chuyến để thăm bà Tu Nhất.
Bà Tu Nhất nhìn thấy Cửu Lãnh và Trần Huỳnh thì mừng rỡ vô cùng.
"Tiểu Hàn à, cuối cùng con cũng thông suốt rồi! Bà đã nói rồi, ở tuổi của con, công việc thì làm cả đời không hết, thành gia lập nghiệp mới là chuyện quan trọng chứ!"
Bà lão nhiệt tình nắm chặt tay Trần Huỳnh: "Cháu gái, bà nói cho cháu nghe, mắt nhìn của cháu tốt lắm đấy. Cháu đừng thấy Tiểu Hàn nó trầm tính ít nói, nhưng lòng dạ nó thẳng thắn, tâm tư lại rất tinh tế... Cháu của bà nhờ nó chiếu cố mà học hành tiến bộ, người cũng ngoan ngoãn hơn, suốt ngày nhắc đến nó, mở miệng là ‘anh Lãnh’. Cháu bà đi du học nước ngoài được cũng là nhờ Tiểu Hàn giúp đỡ nhiều..."
Bà lão nói không ngớt, Trần Huỳnh gắng gượng vực dậy tinh thần, dần dần nhập vai bạn gái của Cửu Lãnh, diễn cho tròn vở kịch.
Sau đó, Cửu Lãnh giúp bà cụ dọn dẹp phòng, còn Trần Huỳnh thì gội đầu, cắt móng tay, xoa bóp cho bà, chăm sóc bà cụ rất vui vẻ.
Chiều tối, Cửu Lãnh và Trần Huỳnh rời viện dưỡng lão, bắt xe buýt trở về.
Hai người ngồi ở hàng ghế cuối, im lặng suốt mấy trạm.
"Cảm ơn." Cuối cùng, Cửu Lãnh cũng lên tiếng.
Trần Huỳnh ngẩn ra, “Đây không phải là nhiệm vụ sao?”
"Thật ra là việc riêng." Cửu Lãnh nói.
Trần Huỳnh im lặng.
"Mỗi lần tôi đến thăm bà Tu Nhất đều không biết trò chuyện thế nào, nói qua nói lại cũng chỉ có mấy câu, lần nào cũng ngồi nửa tiếng là về."
Cửu Lãnh rất cảm kích: "Lần này có cô, bà ấy đã rất vui."
Trần Huỳnh lắc đầu: "Tôi không làm gì cả, chỉ là trò chuyện dăm ba câu thôi."
"Có lẽ cái cần chỉ là trò chuyện dăm ba câu." Cửu Lãnh ngộ ra: "Tính tôi quá nghiêm túc, luôn cảm thấy lời nói ra phải có thâm ý, ít khi nói chuyện phiếm, cũng không giỏi khoản này."
"Đó là ưu điểm." Trần Huỳnh nói.
"Đôi khi sẽ trở thành khuyết điểm." Cửu Lãnh đáp.
Trần Huỳnh nghĩ một lát rồi nói, “Tôi có thể chỉ anh vài mẹo.”
"Mời nói."
"Thật ra, người già và trẻ con rất giống nhau, trò chuyện với người già, cứ coi họ như trẻ con là được."
Cửu Lãnh im lặng.
Trần Huỳnh sững người: "Anh chưa từng tiếp xúc với trẻ con à?"
Cửu Lãnh gật đầu.
Trần Huỳnh cụp mắt xuống, lồng ngực mơ hồ nhói đau, "Người già và trẻ con đều đặc biệt khao khát sự bầu bạn, anh biết tại sao không?"
Cửu Lãnh lắc đầu.
"Đối với họ, thế giới này rất lớn và xa lạ. Thế giới của một đứa trẻ chỉ gói gọn trong vài người mà chúng biết, người già cũng vậy, thế giới của họ chỉ còn lại vài người nhớ đến họ mà thôi."
Cửu Lãnh như có điều suy ngẫm.
"Người trẻ tuổi thì khác. Chúng ta luôn có ảo giác rằng tương lai có vô hạn khả năng, rằng chúng ta có thể tạo mối liên kết với bất kỳ ai, bất kỳ điều gì, rằng cả thế giới này là của chúng ta. Vì vậy, người trẻ không biết trân trọng, cũng không giỏi ở bên cạnh người khác."
Cửu Lãnh sa sầm mặt, ngón tay khẽ run.
Vài giây sau, anh ngập ngừng bổ sung: "Cho đến khi mất đi."
"Đúng vậy, cho đến khi mất đi." Trần Huỳnh nói rất thản nhiên, nhưng nước mắt lại đột ngột lăn dài trên má.
Cửu Lãnh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi bên Trần Huỳnh.
Chiếc xe buýt lắc lư, đưa hai người lang thang trong khu rừng bê tông dịu dàng của hoàng hôn.
Trời dần tối, đèn đuốc trong các ngôi nhà lần lượt được thắp sáng.
Một cơn gió đêm lùa vào xe, thổi rối những lọn tóc đượm buồn của Trần Huỳnh và làm xao động ánh mắt trầm tĩnh của Cửu Lãnh.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Cửu Lãnh nhìn ra ngoài cửa sổ, bắt gặp ánh đèn từ một gia đình nào đó. Lồng ngực anh bất giác ấm lên, và một khung cảnh hiện ra trong đầu:
Trần Huỳnh, Tiểu Thiên, Tu Nhất và bà Tu Nhất, bốn người đang quây quần bên bàn ăn.
Trần Huỳnh là chủ gia đình, cô rót nước cho Tiểu Thiên, xới cơm cho Tu Nhất, gắp thức ăn cho bà cụ. Mọi người vừa ăn vừa cười nói vui vẻ, ấm áp hòa thuận. Trong làn hơi nóng bốc lên từ món ăn dường như ẩn chứa chân lý của cuộc sống.
Cửu Lãnh đứng bên ngoài cửa sổ, tâm trạng vừa thấp thỏm lại vừa tràn đầy mong đợi.
Trần Huỳnh vô tình ngẩng đầu, phát hiện ra anh bên ngoài: “A, anh cũng ở đây à? Ăn cơm chưa, vào ăn chung nhé?”
"Được." Cửu Lãnh bước vào nhà, hòa vào cùng bốn người, nỗi cô độc trong lòng tan ra giữa ánh đèn.
"Kétttt..."
Tiếng phanh xe chói tai vang lên, xe buýt đã đến trạm.
Cửu Lãnh bừng tỉnh, cùng Trần Huỳnh xuống xe.
Hai người đi về phía căn cứ, Cửu Lãnh đột nhiên dừng bước.
Trần Huỳnh đi được hai bước cũng dừng lại, quay người hỏi: "Còn nhiệm vụ à?"
“Không có.” Cửu Lãnh trông rất bình tĩnh, nhưng thực tế, khoảnh khắc đó anh đã phải lấy hết can đảm: “Tôi đói rồi, đi ăn cơm chung không?”
Trần Huỳnh nghĩ một lát rồi gật đầu, cô cũng đói rồi.
Sau này khi đã yêu nhau, Cửu Lãnh thường nhắc lại với Trần Huỳnh về “khoảnh khắc quyết định” này.
“Đối với em, đó chỉ là một buổi chiều tối bình thường, người đàn ông bên cạnh em chẳng qua chỉ là một đồng đội đang giám sát vì sợ em làm chuyện dại dột.”
“Nhưng đối với anh, đó là lần đầu tiên anh dùng trực giác thay vì lý trí để đưa ra quyết định. Anh muốn đi ăn tối cùng em.”
“Có lẽ khoảnh khắc ấy, anh vẫn chưa yêu em, cũng không có tâm trạng để nghĩ đến chuyện đó. Nhưng khả năng anh sẽ yêu em, khả năng muốn cùng em đi hết quãng đời còn lại, đã thực sự nảy mầm.”
“Đôi khi anh nghĩ, cơn gió đó không phải là một cơn gió bình thường. Nó đến từ chính anh của tương lai, ẩn mình trong vận mệnh, lẩn khuất trong thời không, và hóa thành một kỳ tích.”
“Sến súa.” Trần Huỳnh cười, nghiêng đầu tựa vào lòng Cửu Lãnh.
“Đó là cảm nhận của em sao?” Cửu Lãnh vốn luôn nghiêm túc có chút tổn thương, “Anh đang thảo luận với em rất chân thành đấy.”
“Chẳng phải anh yêu em cũng vì điểm này sao?” Trần Huỳnh bướng bỉnh nói.
Cửu Lãnh cười dịu dàng mà bất đắc dĩ: “Không thể phản bác được.”
"Nếu phải nói cảm nhận, thì vẫn là có." Trần Huỳnh nói.
“Nói cho anh nghe đi.” Ánh mắt Cửu Lãnh trở nên nóng rực.
Ngón tay Trần Huỳnh nhẹ nhàng lướt qua hàng mi của Cửu Lãnh: "Sau này mỗi khi gió nổi, có lẽ em sẽ nhớ đến anh. Chắc chắn là anh của tương lai lại đang nhớ em rồi.”
“Chắc chắn là vậy.” Cửu Lãnh gạt những lọn tóc trên mặt Trần Huỳnh rồi hôn cô.