Virtus's Reader
Dị Thú Mê Thành

Chương 147: CHƯƠNG 128: GIA ĐÌNH ĐOÀN TỤ

Rạng sáng, Cao Dương về đến nhà, mẹ và em gái đã ngủ say.

Cao Dương rón rén đi qua phòng khách, khép lại cửa phòng ngủ rồi tiến đến giá sách, lật ra một cuốn sách tham khảo có tên là [Thể Hình Cho Tù Nhân].

Trong sách toàn là kiến thức thực tế, dạy người ta cách tự rèn luyện trong không gian chật hẹp mà vẫn có thể cường thân kiện thể, thậm chí đạt được hiệu quả như đi phòng gym tập tạ.

Bây giờ vừa hay có thể bắt đầu lại, mặc dù chỉ dựa vào việc tăng điểm thuộc tính cũng có thể mạnh lên, nhưng rèn luyện cũng rất quan trọng, Cao Dương quyết định tiến hành song song.

Sự tồn tại của Sơ Tuyết và con mèo trắng giống như một thanh gươm của Damocles treo trên đỉnh đầu, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Tối nay, Long lại giao cho Cao Dương một nhiệm vụ bí ẩn, e rằng sau này sẽ là trùng trùng nguy hiểm.

Hơn nữa, chẳng biết từ lúc nào, quyết tâm và nghị lực muốn trở nên mạnh mẽ của Thanh Linh cũng đã ảnh hưởng đến hắn, đến cả cô không có hệ thống mà còn nỗ lực như vậy, bản thân hắn có lý do gì để lười biếng chứ.

Cao Dương thay một chiếc áo ba lỗ thể thao và quần short, lấy thảm yoga ra, làm một vài động tác khởi động đơn giản, sau đó bắt đầu luyện tập từ hít đất một tay.

Trước khi thức tỉnh, Cao Dương không thể hít đất một tay nổi một cái, còn bây giờ hắn làm một lèo hết hiệp đầu tiên mà không hề thở dốc.

Cao Dương đổi tay, làm tiếp hiệp thứ hai.

Vừa rèn luyện, vừa suy nghĩ.

Chẳng biết từ lúc nào, một tiếng đã trôi qua, Cao Dương hoàn thành mười hai bộ động tác ở độ khó trung bình, mỗi động tác lặp lại mười hiệp, cuối cùng cũng mồ hôi đầm đìa.

Hắn vào phòng tắm tắm nước ấm, thay đồ ngủ rồi trở về phòng đi ngủ.

Ngày mai là thứ bảy, cũng là Tết Đoan Ngọ, trường học được nghỉ một ngày theo lịch.

Cao Dương ngủ nướng một chút.

Chín giờ sáng, cô em gái Cao Hân Hân đẩy cửa phòng Cao Dương: "Đồ lười to xác! Dậy mau!"

Cao Dương mở mắt ra, lập tức tỉnh táo, nhưng hắn vẫn giả vờ như chưa ngủ đủ, hai chân kẹp chặt chiếc chăn hè, uể oải lăn một vòng trên giường.

"Dậy đi! Mau dậy đi!" Em gái xông tới, dùng chân đá vào lưng Cao Dương.

"A..." Cao Dương nhập tâm diễn xuất: "Cho anh ngủ thêm một lát nữa đi, mười phút, không, năm phút thôi..."

"Không ngủ nữa! Mau dậy!"

Em gái dùng hai tay ôm lấy một cánh tay của Cao Dương, gắng sức kéo hắn dậy.

Cao Dương vừa dụi mắt, vừa nhìn về phía em gái.

Trên khuôn mặt bầu bĩnh của Cao Hân Hân lộ vẻ tức giận, cô bé chỉ vào một cái túi nhựa trong suốt dưới sàn, trong túi là một chậu hoa nhài nhỏ: "Mới có chuyển phát nhanh tới, có người tặng hoa cho anh kìa!"

"Anh?" Cao Dương hơi ngạc nhiên.

"Đúng vậy! Ai tặng thế?"

Cao Dương xuống giường, nhấc chậu hoa lên, phát hiện bên trong còn có một tấm thiệp nhỏ. Hắn lấy tấm thiệp ra, mở ra xem, là bốn chữ viết tay thanh tú đẹp đẽ: Đoan Ngọ an khang.

Cao Dương lập tức gấp tấm thiệp lại, "À, một người bạn thôi."

"Bạn bè?" Em gái tỏ vẻ khó chịu, "Bạn bè gì mà tình cảm tốt thế, Tết Đoan Ngọ còn phải tặng hoa à?"

"Chuyện này em đừng có quản." Cao Dương xoa đầu em gái, đứng dậy lấy chậu hoa ra, đặt lên bàn học.

"Người bạn này chắc chắn là con gái! Anh tin em nói với mẹ không..." Lời của cô bé mới nói được một nửa, bỗng hét toáng lên: "Oa! Anh hai, anh anh anh..."

"Lại sao nữa?" Cao Dương giả vờ mất kiên nhẫn gãi đầu: "Sáng sớm đã ồn ào không yên."

"Anh lại có cơ bắp!"

Cao Dương cúi đầu nhìn, một bên vạt áo ngủ của hắn bị nhét vào trong quần, để lộ ra một đoạn bụng dưới, có thể lờ mờ nhìn thấy hình dáng cơ bụng.

"Hừ hừ!" Cao Dương kéo áo xuống, vô cùng đắc ý: "Anh dạo này đang rèn luyện, hiệu quả không tồi nhỉ."

"Vừa được tặng hoa, vừa luyện tập hình thể..."

Em gái chỉ tay một cái, "Anh, anh có bạn gái rồi đúng không!"

"Không có!" Cao Dương trợn mắt, "Anh đã nói rồi, có bạn gái anh sẽ nói cho em biết."

"Em không tin! Đồ lừa đảo!"

"Tin hay không thì tùy."

Hai anh em đấu võ mồm, cùng nhau đi ra khỏi phòng.

Mẹ hôm nay tinh thần rất tốt, bà mặc một chiếc váy dài màu trắng xinh đẹp, trang điểm nhẹ nhàng, trông đoan trang và thanh lịch.

Không phải Cao Dương mèo khen mèo dài đuôi, mà mẹ hắn trông thật sự trẻ, khi đi dạo phố một mình với Cao Hân Hân, thậm chí có người còn nhầm họ là hai chị em.

"Bữa sáng nóng trong bếp đấy, ăn nhanh lên, lát nữa chúng ta xuất phát." Mẹ vừa chỉnh lại tóc trước tấm gương lớn, vừa thúc giục.

Hôm nay là ngày đón ba xuất viện.

"Vâng, được ạ." Cao Dương đi vào bếp, vớ lấy một cái bánh bao nhân dưa muối rồi bỏ vào miệng.

Một giờ sau, cả nhà Cao Dương đến bệnh viện, làm thủ tục xuất viện cho ba.

Ba hắn vốn là người lạc quan, dù nửa đời sau có khả năng cao phải ngồi xe lăn, nhưng ông cũng không suy sụp quá lâu, rất nhanh đã chấp nhận và thích nghi.

Cao Dương đẩy xe lăn cho ba, cả nhà vừa nói vừa cười đi ra khỏi sảnh bệnh viện.

Đến ven đường, Cao Hân Hân vẫy một chiếc taxi.

Cao Dương cõng ba vào ghế sau, sau đó gấp xe lăn lại, bỏ vào cốp xe, động tác gọn gàng, không chút rườm rà.

Sau khi lên xe, ba khen ngợi Cao Dương không ngớt.

"Dương Dương nhà ta đúng là càng ngày càng ra dáng đàn ông!" Ba vỗ mạnh vào vai Cao Dương: "Nhìn xem, thân thể này cường tráng hơn trước nhiều rồi!"

"Đó là đương nhiên." Mẹ ngồi ở ghế phụ lái, vui mừng cười nói: "Con trai bây giờ là trụ cột trong nhà, đã ra dáng một người đàn ông thực thụ rồi."

"Hừ." Em gái ở bên cạnh cười lạnh một tiếng.

"Hân Hân, con cười cái gì vậy?" Ba hỏi.

"Ba, đừng có tự mình đa tình, ba nghĩ Cao Dương là vì chúng ta mà trở thành đàn ông à?" Hân Hân bĩu môi, hừ mũi nói: "Là vì có bạn gái đấy!"

"Con không có! Con đã bảo là không có! Đừng nói mò!" Cao Dương vội vàng phủ nhận: "Ba mẹ, hai người đừng nghe nó nói bậy!"

Ba ha ha cười nói: "Dương Dương, cứ chuyên tâm thi đại học, đợi đến nghỉ hè thì dẫn bạn gái về nhà cho ba mẹ xem mặt."

Mẹ cũng cười ý nhị, "Dương Dương cũng đến tuổi yêu đương rồi, nhưng hai đứa tuyệt đối đừng làm chuyện gì quá giới hạn, phải biết chừng mực, biết chưa?"

"Ba! Mẹ! Con thật sự không có mà!" Cao Dương khóc không ra nước mắt.

Bốn người vừa bước vào cửa nhà, lại đón nhận một bất ngờ lớn.

Bà nội thế mà đã về nhà, bà đang ngồi trên sofa xem tivi.

"Bà nội!"

Cao Hân Hân còn chẳng thèm cởi giày, xông tới ôm chầm lấy bà, "Cháu nhớ bà chết đi được!"

Bà nội sờ đầu Cao Hân Hân, rồi lại véo má cô bé: "Cháu gái ngoan, bà cũng nhớ cháu lắm."

"Mẹ, mẹ về sao không nói một tiếng để con đi đón." Mẹ và Cao Dương cùng nhau đẩy xe lăn của ba vào huyền quan.

"Không cần đâu, bác cả của Cao Dương hôm nay vào thành phố có việc nên tiện đường đưa mẹ về luôn." Bà nội vui vẻ nói.

"Mẹ, để mẹ chê cười rồi." Ba vỗ vỗ vào xe lăn, tự giễu nói, "Sau này con trai mẹ là một kẻ tàn phế, còn vô dụng hơn cả người già."

"Mẹ thấy trước kia con cũng có hữu dụng gì cho cam đâu." Bà nội miệng thì chê bai, nhưng trong mắt lại tràn ngập sự từ ái: "Sau này con cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, trong nhà còn có chúng ta, không sập được đâu."

"Tốt quá rồi, hôm nay vượt qua khúc mắc này, cả nhà chúng ta lại được ở bên nhau."

Hốc mắt mẹ hơi ươn ướt, giọng nghẹn ngào, bà vội vàng xoay người đi vào bếp, "Hôm nay mẹ sẽ nấu cho mọi người một bữa thật ngon."

"Con vào giúp mẹ rửa rau." Cao Dương hiểu chuyện đi vào bếp.

Buổi trưa, cả nhà ăn một bữa cơm thịnh soạn, còn ăn cả bánh ú, năm người cười cười nói nói, không khí ấm cúng vui vẻ.

Ăn được nửa bữa, mẹ đột nhiên đặt đũa xuống, cảm khái nói: "Trong khoảng thời gian này, hai đứa nhỏ đều hiểu chuyện hơn rất nhiều. Thay đổi lớn nhất vẫn là Dương Dương, may mà có nó, nếu không mẹ cảm thấy mình không trụ nổi."

"Đúng vậy." Ba ngồi trên xe lăn đưa tay vỗ vai con trai: "Lão Khánh đều nói với ba, may mà có Dương Dương, nhà máy bên đó bây giờ cũng đã vượt qua được cửa ải khó khăn."

"Chủ yếu vẫn là Vương Tử Khải chịu giúp đỡ, con chỉ là người bắc cầu thôi." Cao Dương nói.

"Dương Dương, dạo này con thường xuyên về nhà muộn, có khi còn không về nhà ngủ." Mẹ tỏ ra rất lo lắng, giọng điệu cũng trở nên nghiêm túc hơn: "Có phải ngày nào cũng đi lêu lổng với tên Vương Tử Khải đó không?"

Cao Dương đang ăn cơm, ậm ừ gật đầu, hắn đã quen dùng Vương Tử Khải làm lá chắn.

"Bà xã, sao có thể gọi là lêu lổng được?" Ba lại bênh vực Cao Dương.

"Vậy thì gọi là gì?" Mẹ lại không vui.

"Cái này gọi là xã giao." Ba cười làm lành.

"Nó xã giao cái gì? Nó vẫn còn là học sinh, việc quan trọng nhất là học tập."

Mẹ thở dài đầy thấm thía: "Dương Dương, chưa đầy một tháng nữa là thi đại học rồi, con tuyệt đối không được lơ là, chuyện này liên quan đến vận mệnh sau này của con đấy."

Mẹ ơi, chuyện thật sự liên quan đến vận mệnh của con đã xảy ra rồi, đó chính là thức tỉnh.

Cao Dương đặt bát đũa xuống, gật đầu đảm bảo: "Mẹ, mẹ yên tâm, con không chểnh mảng bài vở đâu, thành tích thi cử gần đây của con còn tăng lên không ít đấy ạ."

"Vậy thì tốt." Mẹ hơi yên tâm một chút.

Buổi chiều, Cao Dương ở trong phòng sách, tập trung học bài một lượt.

Sau khi thức tỉnh, nhờ điểm thuộc tính tăng lên, đầu óc của Cao Dương cũng ngày càng minh mẫn, tư duy nhanh nhạy hơn, trí nhớ cũng được tăng cường tương ứng, thành tích học tập vốn đã không tồi của hắn bây giờ lại càng dễ dàng hơn.

Ăn tối xong, cả nhà đẩy ba ngồi xe lăn đi dạo trong khu dân cư, ba gặp ai cũng chào hỏi, thái độ lạc quan cởi mở, khiến cho hàng xóm láng giềng ngược lại không biết phải an ủi thế nào.

Tối về đến nhà, Cao Dương bắt đầu rèn luyện thân thể.

Đêm khuya, Cao Dương tắm rửa xong, trở về phòng, tắt đèn, khóa trái cửa, kéo rèm lại.

Hắn đi đến trước bàn học, bật đèn bàn lên, cẩn thận kiểm tra chậu hoa nhài, chậu hoa không có vấn đề gì.

Hắn lại đưa tay lật xem từng đóa hoa nhài một.

Quả nhiên, trên cánh của một trong những đóa hoa nhài, có một dấu vân tay màu đỏ cực kỳ mờ nhạt.

Cao Dương ngắt cánh hoa đó xuống, nhẹ nhàng đặt bên môi, ngậm trong hai giây.

Tiếp theo, đầu ngón tay hắn bỗng bùng lên một ngọn lửa nhỏ, thiêu rụi cánh hoa.

Cao Dương nằm lại trên giường, rất nhanh đã tiến vào [Mộng Đẹp].

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!