Hôi Hùng bước tới, giật lấy điện thoại của Quán Đầu.
"Á á á, trả lại cho em!"
Quán Đầu hét lên đầy kích động, cả người như một con sóc nhỏ bị dọa sợ, cô giương nanh múa vuốt lao vào cướp lại: "Em sắp thắng rồi, nhà chính của địch sắp nổ tung rồi!"
Hôi Hùng ấn đầu cô xuống: "Mày mà còn chơi nữa, tao cho mày nổ trước đấy."
"Em thua năm trận thông rồi, ván này phải thắng bằng được..."
"Đội trưởng đến rồi!" Hôi Hùng gầm lên một tiếng.
"Hả? Hả? Đâu cơ?" Quán Đầu như tỉnh mộng, cô hoảng hốt nhìn quanh, ánh mắt chạm phải Cao Dương.
"Vãi!" Quán Đầu sợ đến mức ngửa người ra sau, cổ rụt lại, chiếc cằm nhỏ nhắn ban đầu lập tức biến thành cằm ba ngấn, "Đội trưởng mới đẹp trai dữ vậy sao?"
Cao Dương trong lòng khoan khoái: Cô nhóc này lúc không chơi game cũng đáng yêu phết nhỉ, sau này có thể chiếu cố đặc biệt một chút.
"Khụ khụ."
Cao Dương hắng giọng, "Tôi là Thất Ảnh, sau này sẽ là đội trưởng của các người."
"Tuyệt vời!" Quán Đầu vui vẻ giơ nắm đấm lên.
Những người khác cũng lần lượt chào một tiếng "Đội trưởng".
"Đội trưởng Thất Ảnh, anh có chơi game không? Đại Kiều của em 6 vãi!" Quán Đầu giật lại điện thoại từ tay Hôi Hùng, lon ton chạy đến bên cạnh Cao Dương, "Chúng ta kết bạn đi."
"Nghiêm túc đi, bây giờ không phải thời gian cá nhân!" Hôi Hùng vặn lấy Quán Đầu, ném cô trở lại ghế sô pha.
Cao Dương thu lại nụ cười, mặt không cảm xúc nói: "Tối nay có nhiệm vụ cho các người."
"Không phải chứ đội trưởng, em còn tưởng chỉ là gặp mặt đơn thuần, ăn một bữa cơm, rồi kéo nhau ra net cày game à?" Quán Đầu kêu thảm, cả người duy trì tư thế nằm ngửa trên ghế sô pha.
"Nhiệt tình gớm nhỉ." Mạn Xà khoanh tay, tựa vào cửa, "Thú vị đấy."
Tây Nhiên đẩy gọng kính trên sống mũi, mím môi, không nhìn ra là mong đợi hay căng thẳng.
La Ni vẫn im lặng, bộ trang phục Gothic u ám che giấu mọi cảm xúc.
"Bây giờ làm nhiệm vụ luôn sao?" Hôi Hùng có chút bất ngờ: "Đội trưởng, có cần báo cáo cấp trên trước không?"
"Tạm thời không cần."
Cao Dương nhìn về phía Hôi Hùng, "Tài liệu vụ án giết người hàng loạt mang đến chưa?"
"Mang rồi." Hôi Hùng quay người lấy túi tài liệu trên ghế sô pha: "Tất cả ở trong này."
Cao Dương ngồi xuống ghế, trải tập tài liệu trong túi ra bàn trà, tất cả đều là ảnh chụp hiện trường và thông tin cá nhân của các nạn nhân trước đó.
Các thành viên khác cũng tò mò vây lại.
Quán Đầu ngồi xổm bên bàn trà, dáng người cô vốn nhỏ bé, cằm vừa vặn gác lên bàn, chỉ lộ ra mỗi cái đầu: "Oa, máu me quá! Bạo lực thật!"
"Vụ án giết người hàng loạt, bắt đầu từ thứ sáu tuần trước, vì chuyện này mà tôi bị cục trưởng mắng cho sấp mặt." Hôi Hùng đau đầu phàn nàn.
"Chú Hùng mỗi ngày làm hai việc, vất vả quá." Tây Nhiên quan tâm nói.
"Thế giới của những kẻ lạc lối, nhàm chán đến cùng cực, không cần thiết lãng phí thời gian." Giọng Mạn Xà đầy khinh miệt.
Hôi Hùng hừ một tiếng, "Nếu Giác Tỉnh Giả nào cũng ngả bài như cậu thì trật tự sớm đã loạn cả rồi."
"Tôi. Đồng ý. Với phó đội trưởng. Chúng ta. Vốn không hiểu rõ. Lũ thú. Cũng không nên. Tùy tiện phá vỡ. Quy tắc của chúng. Ai biết. Cái giá phải trả. Là gì."
Cuối cùng La Ni cũng lên tiếng. Trông cậu ta ngầu là thế, ai ngờ cách nói chuyện ngắt quãng từng từ lại hài hước đến vậy.
"Về điểm này, tôi có cái nhìn khác."
Ánh mắt Tây Nhiên sáng lên, lại đẩy kính một lần nữa: "Tôi cho rằng thế giới hiện tại có rất nhiều điểm bất hợp lý, chính là cần chúng ta không ngừng khám phá..."
"Dừng! Dừng lại mau!" Hôi Hùng sợ hai người này: "Hai người cứ hễ nói về thế giới sương mù là không dứt được, tai tôi chai hết cả rồi."
Cao Dương thực ra cũng khá hứng thú, lần sau có cơ hội có thể tìm hai người này nói chuyện.
Nhưng trước mắt vẫn còn việc chính phải làm, nếu suy đoán của mình không sai, tối nay là có thể để đám người này thể hiện tài năng, nhân tiện xây dựng uy tín.
Cao Dương xem xét những bức ảnh chụp cận cảnh thi thể, tập trung quan sát một con mắt và ngón tay của họ.
Cao Dương xem kỹ ảnh của sáu nạn nhân xong, ngẩng đầu hỏi đồng đội: "Các người có phát hiện ra điểm chung của các nạn nhân không?"
"Em thấy..." Quán Đầu cắn môi, ra vẻ nghiêm túc đáp: "Bọn họ đều chết rất thảm!"
"Không có gì để nói thì im đi." Hôi Hùng vỗ nhẹ vào đầu Quán Đầu.
"Những người khác thấy sao?" Cao Dương hỏi.
Tây Nhiên lắc đầu, thành thật trả lời: "Giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp đều khác nhau, tôi không tìm thấy điểm chung nào cả."
La Ni cũng gật đầu theo: "Hung thủ. Hẳn là. Giết người. Ngẫu nhiên. Mục đích chính là. Gây sự chú. Ý. Tuyên truyền. Tà giáo của hắn."
Mạn Xà lười biếng trả lời, hắn một tay đút túi, một tay xoay xoay phi đao, hoàn toàn không có hứng thú với những chuyện bên ngoài thế giới của Giác Tỉnh Giả.
"Không, có điểm chung đấy." Cao Dương ra vẻ bí ẩn cười, hắn đứng dậy: "Hôi Hùng, cất những thứ này đi, chúng ta xuất phát."
"Đi đâu?"
"Bắt hung thủ." Cao Dương nói.
"Chúng ta là Giác Tỉnh Giả, việc quái gì phải quản mấy chuyện vớ vẩn của lũ thú này?" Mạn Xà hơi bất mãn, chút cảm tình ban đầu với Cao Dương cũng tan thành mây khói.
"Cậu sẽ thấy hứng thú thôi." Cao Dương phất tay, "Trên đường nói."
Một giờ sáng, sáu người chen chúc trên một chiếc xe, tiến về ngõ Bạch Hạnh.
Hôi Hùng lái xe, Mạn Xà ngồi ghế phụ, Cao Dương, Tây Nhiên, La Ni ngồi hàng sau.
Quán Đầu thân hình nhỏ nhắn, chen vào giữa Tây Nhiên và Cao Dương.
Cô gái cầm điện thoại di động, cực kỳ nhiệt tình giới thiệu với Cao Dương: "Đội trưởng! Chơi một ván đi! Không biết chơi cũng không sao, em gánh anh! Đại Kiều của em thật sự 6 vãi!"
"Quán Đầu, mày mà còn lảm nhảm nữa, tao ném mày vào cốp sau đấy." Hôi Hùng nửa đùa nửa thật nói.
"Hừ." Quán Đầu không cam lòng bỏ cuộc.
"Đội trưởng," Hôi Hùng nói, "Tôi đã gọi Tiểu Lưu dẫn người đi phong tỏa hiện trường rồi."
"Được."
"Đội trưởng, bây giờ anh có thể nói cho chúng tôi biết được chưa?" Tây Nhiên cũng rất tò mò, "Những nạn nhân này có điểm chung gì? Anh làm thế nào để khoanh vùng được hung thủ?"
Cao Dương cũng không có ý định úp mở: "Rất đơn giản, các người thử nhìn từ một góc độ khác, sẽ rất dễ dàng tìm ra điểm chung. Các người có từng nghĩ, hung thủ rất có thể là thú không?"
Trong xe im lặng một giây, Quán Đầu ngây thơ hỏi: "Đội trưởng, hung thủ đương nhiên là thú rồi, không lẽ còn là cái khác sao?"
Hôi Hùng cũng rất thất vọng, vị đội trưởng này làm màu nửa ngày, cuối cùng lại nói ra một câu thừa thãi.
Hắn đang nghĩ xem nên làm thế nào để khéo léo cà khịa đội trưởng một câu, thì trong lòng chợt giật thót, lập tức phản ứng lại.
"A!" Hôi Hùng kêu to một tiếng: "Tôi hiểu rồi, hung thủ là thú!"
"Ể, ể ể ể?" Quán Đầu hoàn toàn ngơ ngác, "Chú Hùng, sao chú cũng bắt đầu nói nhảm vậy?"
"Ồ." Mạn Xà vốn không mấy hứng thú cũng đã phản ứng lại, hai mắt sáng lên: "Thú vị, thế này mới thú vị chứ."
Tây Nhiên và La Ni gần như đồng thanh.
"Thì ra là thế!"
"Nguyên lai. Là vậy!"
"A a a a! Mọi người đừng như vậy mà! Nói rõ ra được không?" Quán Đầu sắp sụp đổ, mặt đỏ bừng: "Mọi người đang bạo lực nơi công sở đấy!"
"Quán Đầu."
Cao Dương cười giải thích: "Ý của tôi là, hung thủ rất có thể không phải gây án với thân phận một "Người", mà là gây án với thân phận một "Thú"."