Lần này, không ai nổi đóa nữa.
Chu Thiến đấm thùm thụp vào lưng Ngưu Huyền: "Cậu nghiện lừa người khác rồi đúng không!"
Nói xong vẫn chưa hả giận, cô nàng bồi thêm một cú vào bắp chân hắn: "Cho chừa cái tội lừa người này! Cho chừa này!"
"Ha ha, tôi sai rồi, sai rồi, Chu tỷ tha mạng." Ngưu Huyền cười hì hì rồi đi vào phòng học.
Phòng học trống huơ trống hoác, bàn ghế bị dồn đống lộn xộn ở cuối phòng. Chính giữa là bốn chiếc bàn học ghép lại thành một cái bàn vuông, xung quanh kê mấy cái ghế, dưới đất vương vãi toàn vỏ lon nước ngọt và tàn thuốc.
Căn phòng này cũng được coi là một "địa điểm tham quan" nổi tiếng, chỉ tiếc là chẳng có nhân viên vệ sinh nào đến dọn dẹp.
Cao Dương đảo mắt nhìn quanh, trên bảng đen, trên tường, trên cửa sổ chi chít những hình vẽ nguệch ngoạc và những dòng nhắn lại nhảm nhí.
"XXX anh yêu em một vạn năm!"
"XXX chúc mày liệt dương cả đời!"
"Chạy mau! Chạy mau! Chạy mau!"
"Tao là bố của XX!"
"Lão tử từng đái bậy ở đây!"
Toàn những lời nhắn vớ vẩn, Cao Dương lười chẳng buồn nhìn nữa.
Mấy người vây quanh bàn ngồi xuống, cửa sổ vỡ hết cả, gió đêm lạnh buốt lùa vào, chiếc quạt trần kêu kẽo kẹt rồi lắc lư.
"Cái phòng học này cũng bình thường chán, quỷ ở đâu sao tôi chả thấy?" Ngưu Huyền cười khẩy.
"Chỉ là lời đồn thôi mà." Chu Thiến cầm đèn pin rọi xung quanh: "Nhưng mà tớ nghe nói, phải chủ động tìm nó thì nó mới xuất hiện."
Chu Thiến nhướn mày: "Dám chơi một trò không?"
"Cậu không định chơi Bút Tiên đấy chứ?" Hoàng Qua nuốt nước bọt. "Hay là Đĩa Tiên?"
Cao Dương cũng hơi sững sờ: *Gan to thật! Dù mình không mê tín nhưng mấy trò này vẫn rén lắm chứ đùa.*
"Không chơi mấy trò đó, chúng ta chơi Bản Tiên!"
"Bản Tiên là cái gì?" Ngưu Huyền ngơ ngác, những người khác cũng chẳng khá hơn.
Chu Thiến đứng dậy, đi tới bục giảng, tìm một cái giẻ lau bảng rồi vẫy vẫy tay: "Chúng ta dùng cái này chơi, thế nào?"
"Tại sao?" Cao Dương chỉ đơn thuần tò mò.
"Chơi game thì phải dùng đồ vật trong chính căn phòng này, như vậy mới linh nghiệm, hiểu chưa?"
"Chu tỷ, gan chị đúng là to thật đấy!" Ngưu Huyền cũng không nhịn được phải thán phục.
"Chu Thiến! Cậu điên rồi à!" Hoan Hoan lo lắng ra mặt: "Lỡ như có thứ không sạch sẽ thật thì sao?"
"Đã đến rồi thì phải chơi trò gì đó kích thích một chút chứ!" Chu Thiến cười. "Này, mấy cậu con trai, không phải là sợ rồi đấy chứ? Lát nữa bọn tớ chỉ trông cậy vào các cậu bảo vệ thôi đấy."
"Yên tâm!" Ngưu Huyền lập tức lên tinh thần. "Tôi dương khí cực thịnh, từ nhỏ đến lớn chưa từng sợ mấy thứ này!"
Ngưu Huyền nháy mắt với Hoàng Qua và Hồ Bàn Tử, hai người này tuy có hơi chột dạ nhưng trước mặt người đẹp thì cũng chẳng nghĩ được nhiều, vội vàng gật đầu nói không thành vấn đề.
Chu Thiến lôi từ trong túi ra một tập giấy ghi chú và một cây bút lông, rồi cúi xuống bàn hí hoáy viết.
"Ai soi đèn cho tớ với."
Cao Dương chiếu đèn pin lên bàn.
Chẳng mấy chốc, Chu Thiến đã viết xong hơn mười mẩu giấy nhớ rồi dán thành một vòng tròn trên mặt bàn. Mỗi mẩu giấy là một từ đơn giản khác nhau.
"Phải."
"Không phải."
"Không biết."
"Tức giận."
"Vui vẻ."
"Đau lòng."
"Cảnh cáo."
"Thân thiện."
"Thù địch."
"Nào, tất cả ngồi xuống đi."
Chu Thiến ngồi xuống đầu tiên, đặt cái giẻ lau bảng vào giữa bàn rồi chìa hai tay ra hai bên.
Hoan Hoan và Chanh Tử do dự một lát rồi cũng nắm lấy tay Chu Thiến.
Cao Dương ngồi xuống cạnh Chanh Tử, cũng nắm lấy tay cô. Cứ thế, cả nhóm tay trong tay tạo thành một vòng tròn.
"Bản Tiên hỡi Bản Tiên! Chúng con thành tâm kính sợ ngài! Chúng con khiêm tốn cầu xin ngài! Nếu ngài nghe thấy lời triệu hồi của chúng con, xin hãy hiển linh!"
Chu Thiến niệm xong, nhìn về phía mọi người: "Nào, đọc theo tớ."
Mọi người lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu rồi đồng thanh hô:
"Bản Tiên hỡi Bản Tiên! Chúng con thành tâm kính sợ ngài! Chúng con khiêm tốn cầu xin ngài! Nếu ngài nghe thấy lời triệu hồi của chúng con, xin hãy hiển linh!"
Niệm xong, Chu Thiến đưa một tay ra, nắm lấy cái giẻ lau bảng trên bàn rồi xoay mạnh một cái.
"Vù vù vù..."
Cái giẻ lau bảng quay tít, mọi người đều tập trung nhìn chằm chằm vào nó.
Hơn mười giây sau, đầu của cái giẻ lau bảng chỉ về phía mẩu giấy ghi "Thân thiện".
"Nhìn kìa! Bản Tiên hiển linh rồi!"
Chu Thiến tỏ ra phấn khích.
Cao Dương thầm bĩu môi: *Nếu nó chỉ vào tờ giấy khác thì bà cũng chém gió được thôi.*
"Bản Tiên hỡi Bản Tiên, chúng con muốn hỏi ngài vài vấn đề, ngài có bằng lòng trả lời chúng con không ạ?" Chu Thiến tiếp tục nói rồi lại xoay mạnh cái giẻ lau bảng.
"Vù vù vù..."
Rất nhanh, cái giẻ lau bảng từ từ dừng lại, chỉ vào chữ "Phải".
"A!"
Chu Thiến vui vẻ reo lên. "Cảm ơn Bản Tiên đại nhân!"
Cao Dương chỉ cười không nói.
Những người khác cũng nhìn nhau cười, chỉ cảm thấy Chu Thiến đang diễn sâu, thôi thì cứ hùa theo cho vui.
"Bản Tiên hỡi Bản Tiên, trong phòng học này, có phải có thứ gì đó không sạch sẽ không ạ?"
Chu Thiến hỏi xong, liền xoay cái giẻ lau bảng.
"Vù vù vù..."
Cái giẻ lau bảng từ từ dừng lại, chỉ vào chữ "Phải".
"Cái... cái này... đây đều là trùng hợp thôi phải không?" Hoan Hoan vốn nhát gan, là người sợ hãi đầu tiên, cô nàng vội ôm chặt lấy mình.
Cao Dương cũng hơi kinh ngạc: *Trùng hợp đến thế ư, đừng nói với mình là bà cũng có thiên phú may mắn nhé.*
Sắc mặt những người khác cũng có sự thay đổi tinh vi.
Hoàng Qua và Hồ Bàn Tử nhìn nhau, hơi thở có phần nặng nề, nhưng trên mặt vẫn cố tỏ ra thoải mái.
"Linh thế cơ à?"
Ngưu Huyền không tin, hắn giật lấy cái giẻ lau bảng. "Để tôi thử xem."
"Bản Tiên hỡi Bản Tiên, mười tám năm trước, có phải trong phòng học này từng có người chết không?"
Ngưu Huyền hỏi xong, liền xoay một vòng thật mạnh.
"Vù vù vù vù vù vù..."
Cái giẻ lau bảng quay một lúc lâu rồi từ từ chỉ vào chữ "Phải".
"Á á á!"
Hoan Hoan hét toáng lên, cô sợ hãi ôm chầm lấy Chu Thiến: "Đừng chơi nữa! Chúng ta đừng chơi nữa!"
Sắc mặt mọi người đều trở nên nặng nề, Ngưu Huyền thì đần cả người, không nói nên lời.
Cao Dương cũng không khỏi có chút hoài nghi: *Thế lực ma quỷ gì đây?*
Hắn thầm nghĩ, lập tức truy cập vào hệ thống. Giá trị may mắn không tự động nhân đôi, điều này ít nhất cho thấy nơi đây không có nguy hiểm.
"Không được, mời thần dễ tiễn thần khó, đã mời Bản Tiên đến rồi thì dù không muốn chơi nữa cũng phải tiễn ngài đi cho đàng hoàng." Chu Thiến nói rất nghiêm túc.
"Vậy... vậy chúng ta tiễn Bản Tiên đi đi." Hoan Hoan khẩn khoản.
"Để tớ thử xem." Chu Thiến dường như cũng không ngờ tình hình lại phát triển đến bước này.
Cô hít một hơi thật sâu: "Bản Tiên hỡi Bản Tiên, cảm tạ ngài đã hiển linh, chúng con không còn câu hỏi nào nữa, ngài có thể đi được rồi ạ."
Chu Thiến xoay cái giẻ lau bảng.
"Vù vù vù..."
Cái giẻ lau bảng dừng lại, chỉ vào chữ "Tức giận".
"Bản... Bản Tiên tức giận rồi? Tại sao vậy?" Hoan Hoan sắp khóc đến nơi: "Chúng ta có đắc tội với ngài ấy đâu."
"Đội... đội trưởng..." Chanh Tử cũng sợ chết khiếp, hai tay ôm chặt lấy cánh tay Cao Dương: "Cứu em với, em... em chưa muốn chết đâu!"
"Này, Chu tỷ, có phải chị đang giở trò không đấy?" Sắc mặt Ngưu Huyền cũng sa sầm, giọng hắn run run: "Đừng... đừng tưởng tôi không biết nhé."
Mặt Hoàng Qua và Hồ Bàn Tử đã trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy, họ phải cố gắng lắm mới không co cẳng bỏ chạy.
"Tớ... tớ cũng không ngờ lại thành ra thế này..." Chu Thiến cũng bắt đầu sợ hãi, cô ngẩng đầu nhìn lên trần nhà: "Bản Tiên, xin lỗi... Chúng con không nên tùy tiện triệu hồi ngài, ngài đại nhân đại lượng, xin hãy tha thứ cho chúng con! Chúng con đi ngay đây, sau này chúng con không dám nữa..."
Miệng Chu Thiến run rẩy, đưa tay định cầm lấy cái giẻ lau bảng.
"Để tôi."
Cao Dương giật lấy cái giẻ lau bảng, hít một hơi thật sâu: *Dù gì mình cũng có thiên phú [May Mắn], chắc là sẽ hên hơn một chút chứ nhỉ.*
Cao Dương nhẹ nhàng xoay một cái.
"Vù vù vù..."
Tất cả mọi người đều nín thở nhìn chằm chằm vào cái giẻ lau bảng đang xoay tròn, chưa đầy mười giây ngắn ngủi mà dài đằng đẵng và giày vò như cả thế kỷ.
"Vù... vù vù."
Cái giẻ lau bảng từ từ dừng lại, đầu giẻ chỉ về phía...
"Thù địch."