"Chính là hội trưởng."
Hạ Ly gật đầu, hơi nghiêng người đổi sang một tư thế thoải mái hơn, hai chân vắt chéo đặt trên ghế dài.
Hôm nay, bên dưới chiếc áo blouse trắng của nàng là một chiếc quần short bò, để lộ cặp đùi và bắp chân thon dài, trắng nõn.
"Thật không vậy?"
Cao Dương vờ tỏ ra mừng rỡ nhưng cũng lo sợ, nhưng thực chất trong lòng lại kinh ngạc nhiều hơn: Rõ ràng trước giờ mình luôn kín tiếng mà, sao lại bị Kỳ Lân để mắt tới được nhỉ?
"Chuyện là thế này." Hạ Ly khẽ chớp mắt, "Không phải Mười Hai Con Giáp liên tiếp tìm được hai khối phù văn sao, dù một khối là tìm chung với đoàn Bách Xuyên. Lúc đó, nội bộ cấp cao chúng tôi đã tổ chức một cuộc họp để bàn về việc này."
Cao Dương khẽ gật đầu, lắng nghe Hạ Ly nói tiếp.
"Lúc đó có người nhắc đến Hắc Mã, Thanh Xà và Hoàng Ngưu." Hạ Ly mỉm cười, "Cũng chính là cậu và hai người bạn của cậu đó."
"Tại sao lại nhắc đến chúng tôi?"
"Đơn giản thôi, ba người các cậu vừa mới gia nhập thế giới giác tỉnh giả thì Mười Hai Con Giáp đã tìm được hai khối phù văn." Hạ Ly nói.
"Đây chỉ là trùng hợp thôi mà." Cao Dương đáp.
"Có thể là trùng hợp, mà cũng có thể không phải." Hạ Ly nhún vai, "Ai mà biết được. Lúc đó, hội trưởng Kỳ Lân đã đưa ra một giả thuyết."
Hạ Ly giơ một ngón tay lên: "Rất có thể, trong ba người các cậu, có một người sở hữu một loại thiên phú nào đó. Thiên phú này, dù tác động trực tiếp hay gián tiếp, đều có thể làm tăng xác suất phát hiện ra mạch kín phù văn."
Cao Dương giật thót trong lòng, nhưng mặt vẫn không biến sắc.
Hạ Ly nói tiếp: "Sau đó trưởng lão Huyền Vũ liền nói, vì hội trưởng Kỳ Lân đã có hứng thú, vậy thì cứ thử lôi kéo xem sao. Lôi kéo được một người cũng tốt, mà lôi kéo được cả ba thì càng tuyệt."
"Thì ra là vậy." Cao Dương tỏ vẻ đã hiểu: "Vậy nên ngay từ đầu các người đã định lôi kéo cả ba chúng tôi, trưởng lão Huyền Vũ tìm tôi trước chỉ vì tôi dễ liên lạc hơn."
"Không hẳn đâu." Hạ Ly cười lắc đầu: "Hội trưởng Kỳ Lân đã chỉ đích danh muốn lôi kéo cậu, hai người kia chỉ là tiện thể thôi."
"Tại sao?" Cao Dương hỏi.
"Đầu tiên, cậu có thiên phú Kẻ Dối Trá, mà trong nội bộ có khả năng tồn tại nội gián."
"Trưởng lão Huyền Vũ đã nói với tôi điểm này." Cao Dương không hề bất ngờ.
"Còn một điểm nữa, hội trưởng cho rằng, nếu trong ba người các cậu thực sự có người sở hữu thiên phú tìm kiếm mạch kín phù văn, thì người đó khả năng cao nhất chính là cậu."
Cao Dương im lặng.
"Dựa trên thông tin chúng tôi nắm được, cậu sở hữu ba loại thiên phú: Sao Chép, Hỏa Diễm và Kẻ Dối Trá. Cậu phải biết, giác tỉnh giả có ba thiên phú là cực kỳ hiếm, riêng điểm này thôi đã đủ khiến cậu trở nên đặc biệt rồi."
"Trong số những thiên phú mà chúng ta biết, có rất nhiều năng lực kỳ quái. Ví dụ như thiên phú hệ tri thức [Tuệ Căn] có ID 150 có thể làm tăng xác suất lĩnh ngộ thiên phú."
"Hay như thiên phú hệ phụ trợ [Nhà Cái] có ID 12, dưới quy tắc của năng lực đó, tỷ lệ thắng của chủ nhân thiên phú sẽ luôn ở mức 51%."
"À, còn có cái thiên phú [May Mắn] với số ID bét bảng kia nữa, tuy không biết nó dùng để làm gì, nhưng nghe tên thôi đã thấy hên rồi, biết đâu mỗi ngày đi đường lại nhặt được tiền cũng nên."
Nghe nhắc đến [May Mắn], tim Cao Dương bỗng thắt lại.
"Dù sao đi nữa, hội trưởng cho rằng nên cố gắng hết sức để có được cậu. Kể cả khi cậu không có thiên phú ẩn tìm kiếm mạch kín phù văn, cậu vẫn đã quá đủ ưu tú rồi, công hội lôi kéo được cậu thế nào cũng không lỗ."
"Không sợ làm mất lòng sếp cũ của tôi à?" Cao Dương hỏi khẽ.
"Không sợ." Hạ Ly cười tự tin: "Vì chúng tôi mạnh hơn mà. Nói cho cùng, thế giới này vẫn dùng nắm đấm để nói chuyện. Hơn nữa, chuyện nhảy việc này là thuận mua vừa bán, chúng tôi cũng đâu có ép người."
Cao Dương lại không biết nói gì để đáp lại.
Hạ Ly cảm thán một tiếng: "Sự thật đã chứng minh, mắt nhìn của hội trưởng chuẩn thật. Cậu vừa mới qua đây đã kiếm được hẳn hai khối phù văn, lúc tôi mới nghe tin còn sốc nặng, cứ tưởng trưởng lão Huyền Vũ đang đùa mình!"
"Trong mắt mọi người, có lẽ vận may của tôi tốt thật." Cao Dương nửa thật nửa giả tự giễu: "Nhưng với tôi, tôi lại thấy mình xui tận mạng. Mỗi lần lạc vào phù động đều là cửu tử nhất sinh."
"Nhưng cậu vẫn sống sót đó thôi?"
Hạ Ly nhớ đến những đồng đội đã hy sinh, khẽ thở dài: "Nhưng cái giá phải trả là sáu mạng người, đúng là quá nặng nề."
Cả hai cùng im lặng một lúc.
Không còn gì để nói, Cao Dương đứng dậy cảm ơn: "Chị Hạ, cảm ơn chị, tôi về trước đây."
"Được. Đi đường cẩn thận."
Hạ Ly cũng đứng dậy, tiễn Cao Dương ra cửa phòng, "Thất Ảnh, chuyện tối nay cậu đến tìm tôi, tôi vẫn phải báo cáo lại với Thanh Long và hội trưởng, đây là quy định."
"Tôi hiểu." Cao Dương gật đầu.
Vì lý do an toàn, Cao Dương không dám ở ngoài một mình quá lâu. Hắn bắt một chiếc xe đi thẳng đến khách sạn của phân bộ Bạch Hổ, quyết định tối nay sẽ nghỉ lại đó, sáng mai đi học cho tiện.
Vào sảnh khách sạn, hắn đi vòng ra thang máy nội bộ phía sau, nhập mật mã rồi đi thẳng lên tầng 50.
Cao Dương bước ra khỏi thang máy, đi về phía phòng mình. Hắn đi ngang qua một phòng khách đang mở toang cửa, một giác tỉnh giả mặc đồ ngủ đang gầm lên với một nhân viên phục vụ là mê thất giả.
"Cái quái gì vậy! Điều hòa lại hỏng rồi à! Muốn nóng chết tôi hay gì?"
"Rất xin lỗi ngài." Nhân viên phục vụ là mê thất giả cúi đầu xin lỗi, "Tôi đã liên hệ nhân viên sửa chữa cho ngài rồi ạ..."
Cao Dương đột ngột dừng bước, một tia sáng lóe lên trong đầu.
Hai giây sau, hắn rảo bước nhanh hơn, trở về phòng 5007 rồi khóa trái cửa.
Hắn mở két sắt nhỏ, lấy ra cuốn nhật ký của đội trưởng đội 5 Tam Không, đặt lên bàn.
Cao Dương đứng dậy pha cho mình một ly cà phê, tìm giấy bút rồi ngồi xuống bàn, bắt đầu nghiêm túc đọc lại cuốn nhật ký.
Hắn đọc đi đọc lại mười trang nhật ký cuối cùng, nghiền ngẫm từng chữ một, phân tích và phản biện một cách nghiêm túc như đang giải một bài toán khó, liên tục lật đổ rồi lại xây dựng lại giả thuyết của mình.
Chẳng biết từ lúc nào, trời đã hửng sáng.
Đôi mắt Cao Dương đỏ ngầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Hắn cất kỹ cuốn nhật ký, đặt lại vào két sắt.
Hắn quay người lại bàn, cầm lấy mấy tờ giấy nháp chi chít chữ.
"Vụt."
Mớ giấy nháp nhanh chóng cháy rụi, chỉ còn lại một đống tro tàn.
Cao Dương đã phát hiện ra một vài manh mối kinh người trong cuốn nhật ký, nhưng hắn vẫn chưa thể xác thực chúng, nên không thể hành động tùy tiện.
Trước khi làm điều đó, hắn phải hoàn thành một việc quan trọng hơn.
Buổi sáng, Cao Dương đến trường đi học.
Trên tấm bảng đen đếm ngược ngày thi đại học, một con số "5 ngày" thật lớn được viết ở đó.
Cao Dương dành một nửa thời gian để ôn bài, nửa còn lại thì âm thầm vạch ra kế hoạch trong đầu.
Buổi trưa, Cao Dương gọi một cuộc điện thoại cho Vương Tử Khải, giao cho cậu ta một nhiệm vụ khẩn cấp.
Vương Tử Khải vẫn còn ngái ngủ nên tỏ ra không mấy vui vẻ, Cao Dương đành phải khích tướng: "Đây là nhiệm vụ của tổ 94 chúng ta đấy, phát súng đầu tiên này phải nổ cho thật vang dội vào!"
Vương Tử Khải lập tức hăng máu như được hồi sinh, hét lớn: "Không thành vấn đề! Cứ giao cho bố mày!"
Tan buổi tự học tối, Cao Dương bước ra khỏi cổng trường.
Bên kia đường, chiếc xe thể thao bóng lộn của Vương Tử Khải đã chờ sẵn.
Hắn tháo kính râm, vẫy tay: "Lên xe, anh em, về nhà!"