Virtus's Reader
Dị Thú Mê Thành

Chương 295: CHƯƠNG 276: ĐỪNG NÊN SƯỚNG QUÁ

Gia đình Cao Dương vừa ra khỏi sân bay, dự định đi ca nô đến đảo F.

Đảo F là một trong những hòn đảo có giá cả phải chăng nhất ở Ngưu Nhĩ Đại Phu, mỗi người chỉ tốn 7000 tệ là có thể trọn gói bảy ngày năm đêm, bây giờ lại đang là mùa du lịch thấp điểm nên còn được bao cả ba bữa ăn.

Nếu đi từ bốn người trở lên thì sẽ được miễn phí ăn ở cho một trẻ em dưới 15 tuổi.

Cao Hân Hân vừa tròn 15 tuổi, vừa khéo đủ điều kiện.

Mẹ cậu đã tính toán chi li, chỉ cần không mua đồ lưu niệm, không tiêu xài hoang phí thì cả chuyến đi có thể giải quyết trong vòng 5 vạn tệ, và đây cũng là giới hạn ngân sách của gia đình.

Tương phản rõ rệt với gia đình họ là Vương Tử Khải, cậu ta chọn một khách sạn sáu sao trên biển, phòng view biển 360 độ, một đêm đã ngốn hết 4 vạn tệ, phải nói là giàu đến vô nhân tính.

Không chỉ vậy, cậu ta còn bao nguyên một chiếc thủy phi cơ tám chỗ để đến đón, nhất quyết kéo cả nhà Cao Dương đi cùng.

Gia đình Cao Dương thịnh tình khó từ chối, đành leo lên thủy phi cơ của Vương Tử Khải.

Thủy phi cơ cất cánh từ bến tàu ven biển, nhanh chóng bay lên độ cao mấy trăm mét.

Dưới bầu trời xanh biếc và mặt biển trong vắt, toàn bộ Ngưu Nhĩ Đại Phu thu hết vào tầm mắt, mọi người ghé sát vào cửa sổ, ngắm nhìn những cụm đảo san hô bên dưới, trông như một chuỗi ngọc trai vương trên mặt biển lam ngọc.

Chẳng bao lâu sau, thủy phi cơ đã hạ cánh xuống đảo F.

Gia đình Cao Dương cùng Vương Tử Khải ngồi xe điện du lịch, tiến về một cây cầu gỗ hình con cá ven biển. Hai bên cầu gỗ là những căn biệt thự trên mặt nước nối liền nhau, mái ngói màu nâu sẫm và tường trắng có thiết kế đồng bộ.

Xe điện chạy thẳng đến cuối cây cầu gỗ, đưa tất cả mọi người đến trước một khách sạn có tầm nhìn ra biển đẹp nhất.

Trên đường đi, Cao Hân Hân không ngừng khoe khoang rằng vận may của mình cực tốt, đã giành được khách sạn có vị trí đẹp nhất, dĩ nhiên, chỉ giới hạn trong số những khách sạn bình dân mà thôi.

Sau khi xuống xe, cả nhà vui vẻ chạy vào phòng.

Cao Dương mở chiếc xe lăn gấp lại, bế người cha chân cẳng bất tiện của mình đặt lên xe lăn rồi đẩy ông vào phòng.

Bên trong biệt thự được trang trí theo phong cách khách sạn hiện đại, có rất nhiều cửa ra vào và cửa sổ nên ánh sáng chan hòa, tầm nhìn thoáng đãng. Một bên là bể bơi vô cực nối liền với mặt biển, một bên là ban công ngoài trời có đặt ghế dựa và dù che nắng.

Mẹ đang ngồi xổm trong phòng khách, sắp xếp hành lý cho mọi người.

Bà nội thì đang chọn phòng.

Khách sạn có tổng cộng hai phòng ngủ, bà nội và Cao Hân Hân một phòng, bố mẹ một phòng, còn Cao Dương thì ngủ ở ghế sô pha.

Cao Hân Hân ngồi phịch xuống chiếc ghế sô pha dài: "Ừm, cũng giống trong ảnh đấy, nhưng mà mềm hơn một chút. Anh, anh ngủ có quen không?"

"Không sao, anh ngủ đâu cũng được."

Chỉ có bốn tiếng thôi mà, không kén giường.

Cao Dương thầm bổ sung một câu trong đầu.

Mẹ ôm một chồng quần áo từ trong vali, đi về phía tủ đồ của khách sạn, bà chợt nhớ ra điều gì đó: "Dương Dương, đưa vali đây cho mẹ, mẹ xếp đồ cho con luôn. Chúng ta còn ở đây mấy ngày lận, đừng có vứt lung tung."

Cao Dương nào dám đưa vali cho mẹ, cậu xách vali lên rồi chạy thẳng ra ngoài: "Mẹ, con qua chỗ Vương Tử Khải xem sao, về ngay ạ."

Ngoài cầu gỗ, Vương Tử Khải đang dùng thứ tiếng Anh bồi cà lăm của mình để nói chuyện với bác tài xế xe điện.

“I no ở here!” Vương Tử Khải vừa khoa tay múa chân, vừa đưa điện thoại có hình ảnh khách sạn đã đặt cho bác tài xem, rồi lại chỉ tay về phía biển: “I ở there! Go go go!”

Cao Dương thấy mà ngại dùm, bèn lấy điện thoại ra, nhanh chóng gõ một dòng chữ: "Phòng Cổ Tích đi lối nào ạ?"

Cao Dương bấm dịch sang tiếng Anh rồi đưa cho bác tài.

Bác tài vừa nhìn, khuôn mặt đen sạm liền nở một nụ cười nồng hậu: "Jet ski! Jet ski!"

Năm phút sau, Vương Tử Khải và Cao Dương mỗi người lái một chiếc mô tô nước thuê được, phóng về phía một khách sạn năm sao trên một hòn đảo riêng.

Khách sạn mà Vương Tử Khải đặt cũng nằm trên đảo F, tên là phòng Cổ Tích, là một biệt thự hai tầng độc lập, được xây trên một hòn đảo riêng biệt, bốn bề là biển.

Phong cách của biệt thự vô cùng cổ tích, có cả cầu trượt nước và các công trình vui chơi khác, trông như một công viên nước thu nhỏ.

Thật lòng mà nói, Cao Dương biết trong lòng Vương Tử Khải có một cậu nhóc tự kỷ, nhưng không ngờ còn có cả một thiếu nữ mộng mơ nữa chứ.

Cao Dương và Vương Tử Khải đỗ mô tô nước ở bến tàu nhỏ trước cửa biệt thự, xách hành lý của mình vào phòng, bên trong được trang trí cũng vô cùng ấm cúng và đáng yêu.

Vương Tử Khải tháo kính râm, ném vali và ba lô xuống sàn gỗ.

Cậu ta đá văng giày, lao nhanh đến bên tủ lạnh, lấy ra hai lon coca mát lạnh, ném một lon cho Cao Dương, tự nhiên như ở nhà mình.

Cao Dương nhận lấy lon coca, xách vali của mình lên lầu.

"Ấy, cậu đi đâu đấy?" Vương Tử Khải hỏi.

"Phòng trên lầu cho tôi mượn nhé." Cao Dương nói mà không ngoảnh đầu lại.

"Ha ha, được thôi!" Vương Tử Khải cười toe toét: "Huynh đệ, không phải tôi nói cậu chứ, khách sạn của nhà cậu nhỏ quá, cậu ngủ sô pha thì thảm quá, hay là qua đây ngủ với tôi luôn đi!"

"Tôi cũng nghĩ vậy." Cao Dương chỉ chờ câu này của cậu ta: "Vậy tối nay tôi ngủ ở đây nhé. Tôi là người rất coi trọng sự riêng tư, cậu đừng có tự tiện vào phòng tôi đấy!"

"Rồi rồi, ai thèm quan tâm đến chút riêng tư của cậu chứ." Vương Tử Khải tỏ vẻ ghét bỏ.

Cao Dương vừa lên lầu, cậu ta đã nhanh như chớp mở vali của mình ra, lôi bộ máy chơi game console nặng trịch, cùng hơn chục đĩa game bom tấn AAA mới nhất.

Thử tưởng tượng xem, trong một căn biệt thự thoải mái dễ chịu, bốn bề là biển, cùng với người anh em chí cốt nhất co ro trên sô pha, cùng nhau ăn đồ ăn vặt nhiều calo, cùng nhau cày game tới sáng, cho đến khi vầng dương đỏ rực nhô lên từ mặt biển ngoài cửa sổ, những tia nắng màu vỏ quýt dịu dàng chiếu vào, kèm theo làn gió biển tươi mát nhẹ nhàng mơn trớn gò má.

Thật là một khung cảnh tuyệt đẹp.

Sau đó, hai người họ có thể rửa mặt rồi quẩy tiếp!

Ban ngày đi lặn biển! Đi lướt sóng! Đi làm SPA!

Chiều tối lại ra bãi cát tìm hai cô nàng du khách tóc vàng mặc bikini, cùng nhau ăn một bữa tối dưới ánh nến cho bốn người, để hai mỹ nữ dùng ánh mắt sùng bái nhìn họ, nghe họ chém gió!

Sau đó, lại đưa hai mỹ nữ tóc vàng đến quán bar uống rượu nhảy disco, say quên trời đất!

Cứ thế chơi đến tận rạng sáng, sau đó, hê hê hê… lại có thể cùng Cao Dương về biệt thự chơi game tiếp!

Vãi! Đúng là không thể sướng hơn được nữa!

Vương Tử Khải bất giác nở một nụ cười ngây ngô, cậu ta đã bắt đầu mường tượng về cuộc sống nghỉ dưỡng mấy ngày tới, hoàn toàn không tính đến gia đình và lịch trình của Cao Dương.

"Cạch."

Trong lúc Vương Tử Khải đang mơ mộng ở dưới lầu, Cao Dương đã vào phòng ngủ trên tầng hai, đóng cửa và khóa trái, đồng thời kéo hết rèm cửa lại.

Sau đó cậu mở vali ra.

Trong vali, con mèo trắng không nhảy ra chào đón Cao Dương mà nằm co ro một cục, trông bơ phờ mệt mỏi.

Mũi nó hơi đỏ, đôi mắt xanh biếc long lanh giờ đã vằn lên những tia máu đỏ, miệng hơi hé, hơi thở vừa ngắn vừa dồn dập.

Cao Dương đưa tay sờ thử, nhiệt độ cơ thể nó nóng bỏng đến đáng sợ.

Toang rồi! Chẳng lẽ bị cảm nắng rồi sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!