Kỳ Lân và gã họ Lý càng thêm hoang mang.
Tửu Quỷ kích động nhìn về phía Kỳ Lân: "Kỳ Lân, công hội của các ngươi có phải có một thằng nhóc, mười tám mười chín tuổi, nhiều nhất không quá hai mươi, tên là Tề Dĩnh không?"
"Tề Dĩnh?" Kỳ Lân sửng sốt, một lúc sau, hắn cười đầy ẩn ý: "Đúng là có người như vậy, nhưng Tề Dĩnh là tên giả của hắn, hắn là trưởng lão của công hội chúng ta, biệt danh Thất Ảnh."
"Cái gì!" Tửu Quỷ đột nhiên nổi giận: "Hắn dám lừa ta! Hắn thế mà, ngay cả tên thật cũng không chịu nói cho ta biết, vậy mà ta, vậy mà năm đó ta lại sùng bái hắn như thế!"
"Khoan đã," gã họ Lý càng thêm mơ hồ, "Ông... sùng bái Thất Ảnh trưởng lão?"
"Đúng vậy, thằng nhóc Tề Dĩnh đó là ân nhân cứu mạng của ta đấy!" Tửu Quỷ nói.
"Hắn cứu ông? Lúc nào?" Kỳ Lân cũng vô cùng kinh ngạc.
"Chính là lúc này, chính vào giờ khắc này." Tửu Quỷ nói xong thì cười ha hả: "Duyên phận, quả thật là vi diệu không thể tả a!"
*
Châu Urfa, đảo F, 11 giờ đêm.
"Nghi Vị, tỉnh lại đi." Cao Dương nhẹ nhàng vỗ vỗ vào má cô gái.
Nghi Vị chậm rãi mở mắt ra.
"Vừa rồi em đột nhiên ngất đi, khoảng chừng ba mươi giây." Cao Dương nói, "Em không sao chứ?"
Nghi Vị ngồi dậy, có chút hoảng hốt: "Lúc nãy... em đột nhiên cảm giác như mình bay lên vậy, một cảm giác rất, rất kỳ lạ..."
Chẳng lẽ là thiên phú thăng cấp?
Không thể nào? Chạm một cái là thăng cấp được á?
Cao Dương không rảnh nghĩ nhiều, đỡ Nghi Vị dậy, nhặt túi đồ ăn vặt và nước uống trên đất lên.
"Đi theo anh."
Cao Dương dẫn Nghi Vị chạy về phía một bến tàu của khu giải trí cách đó không xa.
Cao Dương thừa lúc không có ai, nhanh chóng "mượn tạm" một chiếc thuyền máy, đưa Nghi Vị lái về phía lãnh địa tư nhân X, hòn đảo tư nhân có xây sân bóng chuyền bãi biển.
Nghi Vị chưa từng ngồi loại phương tiện giao thông tương tự, trên đường đi cứ ôm chặt eo Cao Dương, không ngừng kinh ngạc thốt lên: "Trời ạ, lợi hại thật, lợi hại thật, thứ này lại có thể chạy trên mặt nước!"
"Đây là biển cả sao, em mới được thấy biển lần đầu tiên, lớn quá đi!"
Chưa đến mười phút sau, hai người đã đến hòn đảo tư nhân X.
Cao Dương đậu thuyền máy xong, cùng Nghi Vị ngồi xuống chiếc ghế lười dưới ô che nắng.
Cao Dương lấy một gói khoai tây chiên từ trong túi mua sắm ra, xé mở, "Đây, em ăn chút gì đi."
"Đây là... cái gì vậy ạ?" Nghi Vị liếc nhìn, hoàn toàn xa lạ với khoai tây chiên.
"Đừng quan tâm, ăn được là được."
Nghi Vị gật đầu, thò tay vào túi đồ ăn vặt, lấy một miếng khoai tây chiên bỏ vào miệng, cắn thử một miếng.
Vài giây sau, mắt cô sáng lên: "Ừm, ngon quá, ngon, ngon..." Nghi Vị cố tìm từ để miêu tả: "Mùi vị thật thần kỳ, vừa ngọt, lại còn giòn rụm, còn có cả những hương vị chưa từng nếm qua, nó tên là gì vậy?"
"Khoai tây chiên." Cao Dương cười nói.
"Khoai tây chiên?"
"Nó được làm từ khoai tây."
"Không thể nào, thế này thì còn vị khoai tây đâu nữa, thần kỳ quá!" Nghi Vị vô cùng kinh ngạc, lại cắn một miếng, "Là dùng pháp thuật làm ra sao?"
Cao Dương không nói gì thêm, lại lấy ra một hộp bánh quy nhân sô-cô-la, xé túi ra.
"Đây là bánh quy, em biết!" Nghi Vị cầm lấy một miếng, ăn một miếng nhỏ: "A, vị sô-cô-la!"
"Ra là em từng ăn sô-cô-la rồi."
"Đương nhiên!" Nghi Vị có chút tự hào, "Cha đã mua cho em, vào sinh nhật mười bốn tuổi của em..."
Nhắc đến cha, nụ cười của Nghi Vị biến mất, trong mắt lại nhuốm màu bi thương.
"Đừng nghĩ nữa, mau ăn đi, ăn no rồi anh còn nhiều chuyện muốn hỏi em."
Nghi Vị gật đầu, hóa đau buồn thành sức ăn, tiếp tục ăn.
Cao Dương cũng hơi khát, hắn lấy một chai nước ra uống một ngụm, bắt đầu suy tính xem tiếp theo phải làm thế nào.
Kế hoạch bước đầu của Cao Dương là: Trước tiên tìm hiểu rõ ngọn ngành của Nghi Vị.
Biệt thự Chu Tước ở trên đảo, cách nơi này một khoảng, vừa rồi bọn họ đã bị một Kẻ Thôn Phệ phát hiện.
Để cho an toàn, vẫn nên đợi mùi Dược Tề C trên người Nghi Vị tan hết hoàn toàn rồi mới đưa cô về biệt thự Chu Tước, sau đó bàn bạc kỹ hơn.
Nghi Vị thực ra rất đói, nhưng cô vẫn ăn từng miếng nhỏ, nhai nuốt từ tốn, không phát ra tiếng động, vô cùng điềm đạm và thanh lịch.
Ăn nửa hộp bánh quy và một gói khoai tây chiên, cô đã no căng.
Cô nhìn chai nước trong tay Cao Dương: "Đây là nước ạ?"
"Cũng gần như vậy, nhưng là nước có vị."
Cao Dương tiện tay lấy một lon nước trong túi ra, ném cho Nghi Vị.
Nghi Vị nhìn lon nước màu xanh trong tay, "Cái này... mở ra thế nào vậy?"
"Trên đó có cái khoen kéo, thấy không?" Cao Dương chỉ, "Kéo ra là được."
"Tách..."
Nghi Vị rất nhẹ nhàng kéo ra, vô cùng phấn khích: "Thành công rồi, lon nước này thú vị thật!"
Nghi Vị học theo Cao Dương, đưa miệng lon lên miệng, ngửa đầu uống một ngụm.
"Khụ khụ..." Cô ho sặc sụa, mày nhíu lại: "Mùi vị... lạ quá!"
Cao Dương có chút bất ngờ, nước ngọt không phải có vị ngọt sao? Cho dù trước đây chưa từng uống, vị ngọt cũng không đến mức cảm thấy kỳ lạ chứ?
"A, tuy kỳ lạ nhưng cũng không tệ lắm." Nghi Vị liếm môi, có chút dư vị, "Ừm, thử một ngụm nữa xem."
Nghi Vị lại ngửa đầu uống một ngụm nữa, lần này không ho: "Ừm! Ngon thật!"
Cao Dương có chút tò mò, hắn lại lấy một lon giống hệt lon trên tay Nghi Vị ra nhìn kỹ, lập tức tròn mắt: "À, xin lỗi, lúc nãy anh không nhìn kỹ, đây không phải nước ngọt, là bia!"
"Bia?" Nghi Vị hơi sững sờ, nhìn chằm chằm vào lon nước trong tay, vui vẻ cười: "Ra đây là vị của bia!"
Nghi Vị lại ngửa đầu uống một hớp lớn, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh, như thể vừa mở ra cánh cổng đến một thế giới mới.
Cao Dương dè dặt hỏi: "À này, em đủ mười tám tuổi chưa đấy?"
"Năm nay vừa tròn mười tám ạ." Nghi Vị hỏi lại Cao Dương: "Anh Tề Dĩnh, còn anh?"
"Cũng sàn sàn em thôi." Cao Dương nói mập mờ.
"Em đoán cũng vậy." Nghi Vị mỉm cười.
Gió biển ban đêm thổi nhẹ, hai bím tóc của cô hơi lỏng ra, vài sợi tóc khẽ phất trên gò má sạch sẽ xinh đẹp, trên mặt cô lộ ra một vẻ mộc mạc và ngây thơ.
Quả thực, cô không giống người của thời đại này.
"Nghi Vị, em có biết bây giờ là năm bao nhiêu không?" Cao Dương hỏi.
"Biết ạ."
Nghi Vị không hiểu vì sao hắn lại hỏi vậy: "Năm thứ hai mươi chín mà."
Cao Dương thầm giật mình: Năm thứ hai mươi chín! Cách nói này đúng là của người từ thời đại trước rồi.
Cao Dương nhớ lại lịch sử của thế giới song song này: Năm thứ hai mươi chín của thời đại trước chính là năm 1940.
Xem ra, thiên phú của Nghi Vị này không chỉ có thể dịch chuyển không gian, mà còn có thể xuyên qua thời gian, chính là cái gọi là du hành thời không!
Nghi Vị thức tỉnh vào năm 1940, bị cha mình phát hiện và tấn công, trong lúc nguy cấp đã kích hoạt thiên phú để du hành thời không, đến Châu Urfa năm 2018.
"Sao vậy? Có vấn đề gì sao ạ?" Nghi Vị nhận ra sắc mặt Cao Dương không đúng, "Đúng rồi, đây là đâu vậy, trước đây em chưa từng đến nơi này, em cũng chưa từng thấy biển."
"Nghi Vị, chuyện tiếp theo anh sắp nói, em đừng hoảng sợ." Cao Dương cười bất đắc dĩ: "Thế giới em đang ở là năm 2018."
"2018?" Nghi Vị không có khái niệm về loại thời gian này.
"Nói đơn giản là, em đã đến tương lai 78 năm sau."
"Cái gì!" Nghi Vị kích động đứng bật dậy, hoảng loạn nhìn quanh: "Chuyện này... không thể nào! Em đang yên đang lành, sao lại chạy đến 78 năm sau được chứ, em nhất định, nhất định là đang mơ..."
Cô chán nản ngồi lại xuống ghế trên bãi cát, rồi nhìn sang lon bia bên cạnh, cô cầm lon bia lên, ừng ực ừng ực uống một hơi cạn sạch.
Cuối cùng, cô cũng bình tĩnh lại một chút, chậm rãi ngẩng đầu lên, "Bây giờ... thật sự là 78 năm sau sao?"
Cao Dương gật đầu.
Nghi Vị không nói gì thêm, cô đã chấp nhận sự thật.
"Nghi Vị, những gì anh nói tiếp theo, em hãy nghe cho kỹ."
Cao Dương kiên nhẫn giải thích: "Anh cũng giống em, đều là Giác Tỉnh Giả. Còn những kẻ muốn giết em, bất kể là cha em, hay là gã đàn ông vừa rồi, đều không phải yêu quái, mà là một loại sinh vật gọi là Thú Sinh Vật."
"Về phần tại sao em lại đến đây, và tại sao lúc nãy anh có thể dùng lửa, đó không phải là pháp thuật gì cả, mà là thiên phú của chúng ta với tư cách là Giác Tỉnh Giả."