Hiện tại, Cao Dương tự nhận thấy điểm yếu lớn nhất của mình chính là sức chống chịu với các loại sát thương tinh thần quá kém.
Đợt tẩy não tinh thần từ hình thái thú của Trang Mai lần trước, e rằng ngoài Long và Kỳ Lân ra, chẳng mấy ai có thể trụ nổi nửa phút.
Hơn nữa, xét đến khả năng sau này có thể vạch mặt, thậm chí đối đầu với Kỳ Lân bất cứ lúc nào, nhu cầu chống lại sát thương tinh thần của Cao Dương đã trở nên cấp bách như lửa cháy đến nơi.
Dù trong tay Cao Dương đang có hơn 2000 điểm may mắn, nhưng với may mắn cấp 4, giới hạn cộng điểm thuộc tính chỉ có 1000. Dùng 1000 điểm mị lực để chống lại [Vạn Tượng] của Kỳ Lân, hay các đòn tấn công tinh thần cấp sinh thú đều là chuyện không tưởng.
Cao Dương suy tư một hồi rồi nhìn về phía các thiên phú hệ tinh thần, con số hiển thị bên dưới là "4".
"Lĩnh ngộ một thiên phú mới cần 960 điểm," hệ thống hóa thân thành Lý Vi Vi nhẹ nhàng nói, "ngài có xác nhận muốn lĩnh ngộ thiên phú hệ tinh thần không?"
Cao Dương kinh ngạc: Không hổ là hệ thống của mình, ta chỉ liếc một cái mà mày đã biết ta nghĩ gì rồi.
"Lĩnh ngộ," Cao Dương nói.
"Vâng, để tôi sắp xếp cho ngài." Lý Vi Vi mỉm cười vung tay.
"Vèo vèo vèo..."
Trên màn hình, con số "4" bắt đầu quay tít, trông như ký hiệu xổ số trên máy chơi game.
"Ting."
Năm giây sau, con số dừng lại, vẫn là "4".
"Thật đáng tiếc, lĩnh ngộ thất bại," Lý Vi Vi nói.
Cao Dương đã lường trước, "Làm lại lần nữa."
"Triển ngay đây." Lý Vi Vi vung tay.
"Vèo vèo vèo..."
Con số "4" lại xoay tròn với tốc độ cao, biến thành một vệt bóng mờ.
"Ting."
Năm giây sau, con số biến thành "3".
"Chúc mừng ngài," Lý Vi Vi cười nói: "Đã lĩnh ngộ Tinh Thần Vũ Trang."
Cao Dương mừng rỡ: Gãi đúng chỗ ngứa, đúng là thiên phú mình cần!
Lý Vi Vi bắt đầu giải thích chi tiết: "Tinh Thần Vũ Trang, ID 82, hệ tinh thần."
"Tạo ra hiệu quả miễn nhiễm nhất định đối với mọi loại sát thương tinh thần, có thể tạm thời cường hóa, điều chỉnh và phong bế trạng thái tinh thần và cảm xúc của bản thân."
"Cấp 1 Tinh Thần Vũ Trang: Miễn nhiễm 5% sát thương tinh thần, có thể vũ trang trạng thái tinh thần, cảm xúc trong mười giây, thời gian hồi chiêu là 120 giây. Thuộc tính cộng thêm: Tinh thần +20, Mị lực +30."
"Cấp 2 Tinh Thần Vũ Trang: Miễn nhiễm 10%, thời gian vũ trang hai mươi giây, thời gian hồi chiêu 90 giây. Thuộc tính cộng thêm: Tinh thần +40, Mị lực +60."
"Cấp 3 Tinh Thần Vũ Trang: Miễn nhiễm 15%, thời gian vũ trang ba mươi giây, thời gian hồi chiêu sáu mươi giây. Thuộc tính cộng thêm: Tinh thần +60, Mị lực +90."
"Cấp 4 Tinh Thần Vũ Trang: Miễn nhiễm 20%, thời gian vũ trang bốn mươi lăm giây, thời gian hồi chiêu bốn mươi giây, đồng thời học được kỹ năng 'Ngớ Ngẩn'. Thuộc tính cộng thêm: Tinh thần +100, Mị lực +150..."
"Khoan đã," Cao Dương nắm được điểm mấu chốt, "Ngớ Ngẩn là kỹ năng gì?"
"Đúng như tên gọi, nó giúp ngài biến thành một kẻ ngớ ngẩn thực thụ trong một khoảng thời gian ngắn."
Cao Dương thầm nghĩ: Còn có cả kỹ năng tự hủy thế này à? Nhưng mà thôi, cái gì tồn tại ắt có lý do của nó, biết đâu lại có lúc cần dùng đến.
Lý Vi Vi tiếp tục giảng giải cơ chế chi tiết của thiên phú, còn Cao Dương thì chìm vào suy tư:
Lần sau rút thiên phú sẽ tốn 1920 điểm, càng lúc càng đắt.
Tuy nhiên, chỉ cần "kho hàng" trong điện thiên phú ngày càng nhiều, xác suất lĩnh ngộ sẽ càng cao, có khi chỉ cần rút một lần là được.
Đối với những kẻ ác không có giới hạn đạo đức, đây quả là một sự cám dỗ cực lớn. Vì sinh tồn, vì thực hiện dã tâm, chúng chắc chắn sẽ bước lên con đường Tu La tương tàn đẫm máu.
"Hệ thống, đưa ta về nhà đi," Cao Dương thở dài.
Nửa đêm, Cao Dương lặng lẽ rời phòng ngủ, đi về phía Phố Sa Đọa.
Gần ba giờ sáng, du khách trên Phố Sa Đọa đã vãn hẳn, đa số cửa hàng và nhà hàng đều đã đóng cửa. Sự náo nhiệt qua đi, chỉ còn lại rác rưởi đầy đất chưa kịp dọn dẹp, trông vừa bẩn thỉu vừa tiêu điều.
Cao Dương mặc chiếc áo nỉ xám, trùm mũ lên đầu, hai tay đút túi quần, đi về phía quán bar của Ngải Man.
Thời gian vẫn còn, Cao Dương tạt vào một cửa hàng tiện lợi 24 giờ, định mua chút đồ uống tăng lực cho mình và các thành viên.
"Kính chào quý khách."
Cao Dương vừa bước vào, cảm biến tự động vang lên.
Cửa hàng sáng trưng, nhân viên thu ngân ngồi sau quầy, uể oải lướt điện thoại.
Cao Dương xách giỏ mua hàng, đi đến kệ đồ uống rồi quăng vài lon vào giỏ.
Theo bản năng, hắn cảm nhận được có người bên cạnh.
Cao Dương nghiêng đầu nhìn sang, là một cô gái trẻ, đội mũ lưỡi trai màu đen, để lộ mái tóc ngắn nhuộm ombre hồng bạc.
Cô mặc một chiếc áo khoác bóng chày cổ điển màu xanh lục, sau lưng thêu số "4" cực lớn, áo dài che đến tận đùi, để lộ đôi chân thon thả bên dưới một đôi giày Converse cổ cao.
Cô đứng quay lưng về phía Cao Dương, hơn nửa khuôn mặt bị vành mũ và mái tóc hồng bạc che khuất, chỉ để lộ chiếc cằm nhỏ nhắn và đôi môi hồng căng mọng.
Trong miệng cô còn ngậm một cây kẹo mút, đang lựa đồ ăn vặt ở khu bán lẻ.
Cô cầm một thanh sô cô la lên, xoay hai vòng trong tay như xoay bút, và trong nháy mắt, thanh sô cô la biến mất.
Nếu không phải thị lực của Cao Dương cực tốt, hắn đã tưởng cô đang làm ảo thuật.
Cô lượn lờ quanh kệ đồ ăn vặt, thỉnh thoảng lại chọn một món, lúc thì một túi cá khô nhỏ, lúc thì một gói ô mai, hay một miếng bánh quy.
Tất cả đồ ăn vặt bán lẻ đều "biến mất" trong tay cô chỉ sau vài giây.
Một lát sau, cô hài lòng rời khỏi khu đồ ăn vặt, ung dung bước ra khỏi cửa hàng.
Cao Dương xách đồ uống, đến quầy quét mã thanh toán, cố ý trả dư mười đồng rồi nhanh chóng ra khỏi cửa hàng.
Trên con phố bẩn thỉu, vắng vẻ, cô gái đội mũ lưỡi trai đi phía trước, hai tay chắp sau lưng, bước chân nhẹ nhàng, ngân nga hát với tâm trạng vui vẻ:
"I couldn't wait for you to come clear the cupboards"
"But now you're going to leave with nothing but a sign"
"Another evening I'll be sitting reading in between your lines"
"Because I miss you all the time"
Tiếng hát ngừng bặt. Cô phát hiện có người đang theo dõi mình, một cái bóng bị đèn đường kéo dài đang dần dần đuổi kịp.
Cô gái quay người, chỉ thấy Cao Dương đang thong thả sải bước đuổi theo.
Cô gái cởi mũ lưỡi trai, đôi mắt xám xanh trong veo linh động khẽ chớp, hình xăm mã vạch dưới mắt trái cũng uốn lượn theo bọng mắt.
"A! Là anh!" Cô gái nhận ra Cao Dương: "Bạn của bà chủ."
"Cao Dương," hắn tự giới thiệu, "sinh viên năm nhất, khoa Khoa học Máy tính."
"Vọng Thư, vừa tốt nghiệp," cô gái cũng hào phóng đáp lại: "Đang làm ca đêm ở Biên Giới Hành Giả."
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch