Virtus's Reader
Dị Thú Mê Thành

Chương 533: CHƯƠNG 518: CÓ LẼ CHĂNG

Mười phút sau, Cao Dương bước ra khỏi phòng bệnh mà không thu hoạch được gì, nhẹ nhàng khép cửa lại.

Chu Tước cũng có vẻ rầu rĩ: "Cậu cảm thấy, cô ta mất trí nhớ thật hay giả vờ?"

Cao Dương trả lời: "Cảm giác không giống đang diễn."

"Cái skill 'đo láo' của cậu đâu rồi?" Chu Tước hỏi: "Ta gọi cậu tới, không phải để nghe cảm giác của cậu."

"Nửa đêm qua dùng rồi, vẫn đang trong thời gian hồi chiêu." Cao Dương nói.

Chu Tước thở dài, đưa ngón tay thon dài đang kẹp điếu thuốc lên day nhẹ thái dương: "Thật sự không được thì chỉ có thể giết cô ta, rồi thẩm vấn thi thể thôi."

"Liệu có thành công không?" Cao Dương hỏi.

"Ta cũng không biết, ta chưa từng thẩm vấn một thi thể bị mất ký ức, có thể sẽ chẳng hỏi ra được gì." Chu Tước nói: "Hơn nữa, dường như Amon bảo vệ cô ta rất kỹ, chưa chắc đã để cô ta biết quá nhiều chuyện về Thương Mẫu Hội. Trừ khi bất đắc dĩ, ta sẽ không giết cô ta."

"Chúng ta cùng chung quan điểm." Cao Dương nói.

Cao Dương thầm thở phào nhẹ nhõm, thực ra hắn cũng không muốn giết Keren. Hắn đã hứa với Amon sẽ không làm hại Keren, mặc dù đó chỉ là một sách lược trong tình thế cấp bách.

Một người tỉnh táo như Amon, sao lại không biết lời hứa của Cao Dương chỉ là sách lược chứ.

Nhưng Amon không có lựa chọn nào khác, để bảo vệ Keren, dù chỉ có một phần vạn khả năng, hắn cũng phải thử, hắn đánh cược rằng sâu trong nội tâm Cao Dương vẫn còn một tia lương thiện thuần phác.

Nhân tính là kỳ tích chói lọi nhất, nhưng cũng là mối đe dọa nguy hiểm nhất.

"Cứ đợi tôi dùng kỹ năng 'đo láo' đã." Cao Dương nói: "Cứ quan sát thêm một thời gian, biết đâu cô ta lại khôi phục được ký ức."

Chu Tước gật đầu: "Cứ làm vậy đi."

Sáu giờ chiều, bệnh viện Sơn Thanh, phòng chăm sóc đặc biệt.

Gió đêm thổi lay chiếc rèm voan trắng, ánh hoàng hôn tựa sóng biển vàng óng ùa vào, phủ lên khắp phòng một lớp filter màu đỏ dịu nhẹ.

Tô Hi mặc bộ đồ ngủ mềm mại thoải mái, nửa nằm trên giường.

Mái tóc đen của nàng buông xõa mềm mại, gương mặt không trang điểm, làn da trắng nõn, toát lên vẻ đẹp thanh lịch.

Hai tay nàng đặt trên chiếc bụng đã nhô cao, nhẹ nhàng vuốt ve.

"Chồng ơi." Trong phòng không có người ngoài, giọng Tô Hi có một tia nũng nịu.

"Sao thế em?" Sĩ quan Hoàng ngồi bên giường gọt táo.

"Hình như con lại vừa đạp đấy." Ánh mắt Tô Hi có chút mong chờ.

"Xem ra con mình cũng sốt ruột rồi, muốn mau mau ra ngoài đây mà." Sĩ quan Hoàng cười cười.

"Anh nói xem, sẽ là con trai hay con gái." Giọng Tô Hi dịu dàng, lại bắt đầu chủ đề đã nói không biết bao nhiêu lần này.

"Anh nghĩ là con gái." Giọng Sĩ quan Hoàng chắc nịch.

"Chắc chắn vậy sao?" Ánh mắt Tô Hi lấp lánh ý cười.

"Đương nhiên, anh có bằng chứng." Sĩ quan Hoàng không vội trả lời, gọt quả táo thành từng miếng nhỏ, đặt vào chiếc bát trên tủ đầu giường, rồi dùng tăm xiên một miếng đưa đến bên miệng Tô Hi.

Tô Hi há miệng ăn táo.

Sĩ quan Hoàng vừa nhìn vợ ăn trái cây, vừa nói: "Bằng chứng chính là, vợ anh ngày càng xinh đẹp hơn."

"Là sao ạ?" Tô Hi không hiểu.

"Anh nghe nói, lúc mang thai mà mẹ xấu đi thì là con trai, còn xinh ra thì là con gái."

"Dẻo miệng!" Tô Hi bật cười, đưa tay đánh nhẹ Sĩ quan Hoàng một cái.

Sĩ quan Hoàng còn định nói gì đó thì cửa phòng bị đẩy ra.

Sĩ quan Hoàng quay người lại với vẻ mặt tự nhiên, nhưng trong lòng lập tức dâng lên cảnh giác.

Đứng ngoài cửa là một cô gái lạ mặt, vóc người nhỏ nhắn, đeo một chiếc túi xách màu nâu.

Gương mặt cô có nét trẻ con, nhưng lại trang điểm theo phong cách trưởng thành, mặc bộ sơ mi trắng và vest công sở không vừa người cho lắm, mái tóc ngắn màu nâu sẫm được tết một bím nhỏ, mái tóc rẽ ngôi ba bảy, trên tóc còn cài một chiếc kẹp tóc màu đỏ có chữ "SL".

Cô trông rất trẻ, giống như sinh viên vừa tốt nghiệp mới ra trường đi làm, cả người toát ra vẻ căng thẳng và non nớt của người mới vào đời, hoàn toàn không che giấu được.

"Xin chào." Cô gái cố tỏ ra nhiệt tình: "Cho hỏi, anh có thích ăn mận không ạ?"

Sĩ quan Hoàng thầm đảo mắt trong lòng: Cái kiểu bắt chuyện gì mà cổ lỗ sĩ thế này, đến một ông chú trung niên như mình còn thấy lỗi thời.

"Tôi thì thích C.Rô hơn." Sĩ quan Hoàng cố tình nói.

Cô gái trẻ sững sờ, vẻ tự nhiên giả tạo ban nãy vỡ tan trong nháy mắt, cô chẳng biết gì về C.Rô, chỉ có thể gượng gạo đáp: "Ha ha, C.Rô cũng lợi hại lắm, gần đây em cũng có xem trận bóng của anh ấy..."

"Muốn bán cái gì?" Sĩ quan Hoàng mất kiên nhẫn cắt ngang: Cô gái này chỉ thiếu nước viết mấy chữ "tôi là nhân viên bán hàng mới vào nghề" lên mặt thôi.

"A, vâng." Cô gái trẻ hoàn toàn bị Sĩ quan Hoàng dắt mũi, cô như một tân binh bị huấn luyện viên điểm danh, vội bước lên một bước, lấy từ túi áo ngực ra một tấm danh thiếp, hai tay dâng lên.

Sĩ quan Hoàng nhận lấy, liếc nhanh qua, hóa ra là nhân viên bán hàng của một hãng mỹ phẩm nào đó, tên là "Đồ Hiểu Hiểu".

Đồ Hiểu Hiểu nhìn Sĩ quan Hoàng, thấy anh không lập tức từ chối, vội vàng bắt đầu đọc thuộc lòng kịch bản bán hàng đã chuẩn bị sẵn: "Sản phẩm dưỡng da của bên em sử dụng công nghệ tiên tiến nhất để chiết xuất tinh chất YCA, đã đạt được chứng nhận cấp một của Hiệp hội Thẩm mỹ Quốc tế..."

"Nó có thể ngăn chặn hiệu quả quá trình vận chuyển melanosome từ tế bào sắc tố đến tế bào sừng, từ đó kiểm soát sự lắng đọng sắc tố trên da, đẩy nhanh quá trình tái tạo, thúc đẩy các tế bào sừng chứa sắc tố đen bong ra. Đồng thời, sản phẩm còn có công dụng chống lão hóa, cải thiện hàng rào bảo vệ da, trị mụn và thúc đẩy tuần hoàn máu ở nang tóc!"

"Quan trọng nhất là, nó tuyệt đối an toàn, phụ nữ có thai cũng có thể yên tâm sử dụng, nếu anh không yên tâm, có thể lên trang web chính thức của chúng em để xem xét..."

"Tôi mua." Sĩ quan Hoàng cắt ngang.

"Hả?" Đồ Hiểu Hiểu sững sờ: Cô đã gặp nhiều trường hợp mình chưa nói xong đã bị đuổi đi, nhưng trường hợp mình chưa nói xong đã có người mua thì đây là lần đầu tiên.

Gặp được đại thiện nhân nào đây!

"A a a, vâng ạ." Đồ Hiểu Hiểu vội vàng lấy từ trong túi ra một bộ mỹ phẩm dưỡng da: "Thưa anh, anh mua mấy bộ ạ?"

"Một bộ thôi, dùng thử trước, hiệu quả tốt tôi sẽ tìm cô sau."

"Vâng vâng!" Đồ Hiểu Hiểu vội vàng đưa hộp mỹ phẩm dưỡng da được đóng gói cẩn thận cho Sĩ quan Hoàng.

Sĩ quan Hoàng nhận lấy, cũng không thèm nhìn, để đại lên tủ đầu giường, rồi lấy điện thoại ra quét mã thanh toán.

Tiếp đó, anh nhìn về phía Đồ Hiểu Hiểu, vẻ mặt lạnh nhạt.

Đồ Hiểu Hiểu rất biết ý, "...dùng tốt thì lại tìm em nhé, vậy em không làm phiền nữa, chúc anh chị sống vui vẻ, tạm biệt, hẹn gặp lại..."

Cửa đóng lại, căn phòng một lần nữa trở nên yên tĩnh.

"Lãng phí tiền quá." Tô Hi dịu dàng trách: "Mấy thứ ở nhà em còn chưa dùng hết nữa."

"Chắc là sinh viên mới ra trường, cũng không dễ dàng gì." Sĩ quan Hoàng cười cười: "Với lại nếu không mua, lại phải mất công từ chối, anh không phiền thì em với con cũng phiền."

"Anh này..." Tô Hi chợt giật mình, "A, con lại đạp nữa rồi."

"Thật sao?"

"Vâng, anh mau lại đây nghe này." Tô Hi vẫy vẫy tay.

Sĩ quan Hoàng lập tức ghé sát lại, nhẹ nhàng áp tai lên chiếc bụng đang nhô cao của Tô Hi.

Rất nhanh, Sĩ quan Hoàng mỉm cười, dịu dàng nói: "Nhóc con, ba đây, ngoan nào, đừng quậy nữa nhé, chúng ta sắp được gặp nhau rồi."

"Két."

Cửa bị người đẩy ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!