Trong rạp bày biện hơn mười chiếc bàn tròn bằng gỗ đen, mỗi bàn đi kèm bốn băng ghế dài, trên bàn bày sẵn bát đũa trống không. Bàn ghế được dạt sang hai bên, chừa ra một lối đi nhỏ ở giữa, nối thẳng đến linh đường.
Linh đường được dựng lên tạm bợ, ngăn cách bằng những tấm vải trắng và vài lá bùa màu vàng. Chính giữa đặt một chiếc bàn dài, phía trên là di ảnh người đã khuất cùng hương nến. Phía sau di ảnh, có thể lờ mờ trông thấy một cỗ quan tài lớn, mấy người phụ nữ và trẻ em đang quỳ hai bên cỗ quan tài đốt vàng mã, thỉnh thoảng lại ghé tai thì thầm.
Cảnh sát Hoàng đi tới trước linh đường, nhận lấy nén hương từ một người đàn ông, nghiêm túc cúi đầu ba lần trước di ảnh trên bàn, sau đó quỳ xuống tấm chiếu, dập đầu ba cái lấy lệ. Cao Dương và mấy người trẻ tuổi không quen với những phong tục này, nhưng vẫn làm theo.
Một phường bát âm nghiệp dư bên cạnh bắt đầu khua chiêng gõ trống, kèn sáo inh ỏi, bên ngoài có người đốt pháo. Trong linh đường, mấy người phụ nữ và trẻ em như thể bị ai đó bật công tắc tuyến lệ, tiếng khóc than ai oán, gào thét như ma kêu sói tru, miệng thì lẩm bẩm tiếng địa phương, đại khái là: "Sao ông chết thảm thế... Ông bỏ lại tôi thì biết sống sao... Tôi cũng không sống nổi nữa đâu...".
Sau khi viếng người đã khuất, cảnh sát Hoàng tìm một bàn ở góc khuất ngồi xuống. Lúc này, một người phụ nữ trung niên cao to, thô kệch bưng năm chén trà nóng tới: "Đây, mời các vị dùng trà."
Năm người khách sáo nhận lấy bát trà, cầm trong tay nhưng không ai uống.
Cảnh sát Hoàng ngửi mùi trà, làm bộ muốn uống nhưng lại thôi: "Những người ở sau linh đường là họ hàng của người đã khuất à?"
"Haizz, thân thích cái nỗi gì. Nhà thằng Hoa vốn ít giao du, chẳng có mấy họ hàng, giờ lại xảy ra chuyện này, bạn bè thân thích nào dám đến thắp hương chứ. Mấy người đằng sau đều là hàng xóm láng giềng nhiệt tình đến giúp một tay thôi. Đám tang của thằng Hoa cũng là do dân làng cùng nhau lo liệu đấy."
"Mọi người thật có lòng." Cảnh sát Hoàng nói.
"Ai, thằng Hoa lúc còn sống hiền lành chất phác, là người tốt, rơi vào kết cục này, bà con lối xóm trong lòng cũng không đành, coi như góp chút lòng thành để họ ra đi được tươm tất, sớm đầu thai chuyển thế."
Cảnh sát Hoàng gật đầu, "Chị tên là gì?"
"Cứ gọi tôi là chị Phiền được rồi."
"Được, cảm ơn chị Phiền, chị cứ đi lo việc của mình đi."
"Khách sáo làm gì, sắp dọn cơm rồi, cảnh sát Hoàng và mọi người cứ ở lại ăn bữa cơm rồi hẵng đi. Có vấn đề gì cứ hỏi tôi, tôi là hàng xóm của thằng Hoa, chuyện nhà nó tôi ít nhiều cũng biết."
Sau khi chị Phiền đi, năm người bắt đầu thì thầm.
"Các người có thấy di ảnh trên linh đài không?" Bàn Tuấn trông có vẻ bồn chồn không yên.
"Thấy rồi." Vương Tử Khải tỏ vẻ xem thường, "Sao thế?"
"Không đúng lắm, sao chỉ có bốn người thôi?" Giọng Bàn Tuấn run rẩy, "Không phải là một nhà năm người sao?"
Cao Dương cũng nhận ra, trên di ảnh chỉ có bốn người đàn ông, lại còn là ảnh chụp chung. Đứng giữa là một người đàn ông khoảng 50 tuổi, da ngăm đen, ánh mắt thật thà. Một thanh niên trẻ tuổi ngồi ở trung tâm, hai bên là hai thiếu niên khoảng mười mấy tuổi. Bốn người họ chụp một tấm ảnh đen trắng ở tiệm ảnh, phía sau là tấm phông nền rẻ tiền và xiêu vẹo vẽ hình Vạn Lý Trường Thành.
Cảnh sát Hoàng lên tiếng: "Trước khi đến thôn Cổ Gia, tôi đã cố ý lật lại hồ sơ vụ án treo này. Chủ gia đình tên là Cổ Huy Hoa, năm mươi bốn tuổi, nông dân. Vợ ông ta cũng là nông dân, mấy năm trước chết vì ung thư vú. Con trai cả là Cổ Xuân Tú, hai mươi bảy tuổi. Hai người em trai, một đứa bỏ học ở nhà làm nông, một đứa vẫn đang học cấp hai."
"Vậy người còn lại là ai?" Cao Dương hỏi.
"Là vợ của Cổ Xuân Tú, mới cưới về, còn chưa kịp chụp ảnh chung thì cả nhà đã bị phanh thây ngay trong đêm tân hôn."
"Đêm tân hôn?" Vương Tử Khải hứng thú: "Gay cấn thế!"
"Cô vợ tên gì? Người nhà cô ta đâu?" Cao Dương hỏi.
"Vấn đề nằm ở chỗ đó, thông tin về thân phận cô vợ hoàn toàn không tra ra được." Cảnh sát Hoàng rút ra một điếu thuốc.
Cao Dương im lặng.
"Thi thể của cả nhà bị chặt thành hơn trăm mảnh, vứt rải rác khắp thôn. Pháp y phải mất hai ngày mới ráp lại được, đúng là bốn thi thể nam, một thi thể nữ. Thi thể nữ chỉ thiếu mất cái đầu, tìm mãi không thấy." Cảnh sát Hoàng châm điếu thuốc.
"Choang!" Có người gõ chiêng, một người đàn ông cất cao giọng hô: "Ăn cơm thôi!"
Những người dân làng đang bận rộn dưới sân đều dừng tay, ùa vào trong rạp, chẳng mấy chốc mười chiếc bàn đã chật kín người. Mấy người phụ nữ phụ trách nấu nướng bưng đồ ăn nóng hổi lên, chẳng mấy chốc đã bày đầy một bàn thịt cá. Mấy người đưa mắt nhìn nhau, không ai dám động đũa.
Cao Dương thầm gọi hệ thống trong đầu, muốn quan sát đống thức ăn trên bàn, nhưng chợt nhớ ra ở đây không thể dùng chức năng đó. Cao Dương âm thầm thở dài, hắn quay đầu lại thì giật mình, chỉ thấy Vương Tử Khải bên cạnh đã gắp một miếng thịt kho tàu cho vào miệng.
"Vương Tử Khải, cậu..."
"Tôi làm sao?" Vương Tử Khải đã ăn đến miệng đầy mỡ, "Ấy, thơm thật! Mọi người cũng ăn đi chứ."
"Tôi không đói." Bàn Tuấn nuốt nước bọt, miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.
Mặc dù không biết chính xác thời gian đã trôi qua bao lâu, nhưng từ lúc họ vào thôn Cổ Gia cho đến khi trải qua một loạt sự việc, ai nấy đều đã vừa đói vừa khát vừa mệt. Tuy nhiên, ở một nơi hoàn toàn xa lạ và nguy hiểm, tuyệt đối không thể ăn uống bừa bãi, đây là kiến thức thường thức mà ai cũng biết.
Tiếc là Vương Tử Khải không phải người bình thường, hắn là một thằng ngốc.
Bữa cơm này, có thể nói Vương Tử Khải đã ăn uống no say. Không chỉ vậy, hắn còn trò chuyện với một gã dân làng say xỉn ngồi bên cạnh. Dù hai người nói chuyện ông chẳng bà chuộc, nhưng lại trò chuyện cực kỳ vui vẻ, kề vai bá cổ, xưng huynh gọi đệ, nốc cạn hai bình rượu đế.
Sau khi tiệc rượu kết thúc, năm người chuẩn bị rời đi.
Cao Dương và Bàn Tuấn dìu Vương Tử Khải đã hơi say, đi về phía đầu thôn.
Cảnh sát Hoàng nói trong bất lực: "Dựa vào tình hình hiện tại để phán đoán, thời gian ở thôn Cổ Gia này hẳn là mười ngày sau khi vụ án xảy ra ba mươi năm trước. Cảnh sát mãi không phá được án, dân làng quyết định làm đám tang cho gia đình người đã khuất, trong hồ sơ có ghi chép lại."
"Thật sự là quay ngược thời gian sao?" Bàn Tuấn có chút thất thần, hắn nghĩ đến điều gì đó: "Vậy... dân làng biến mất tập thể vào lúc nào?"
"Ngày thứ hai sau khi hạ táng. Khi tổ trưởng của tôi quay lại thôn để điều tra, trong thôn không còn một bóng người." Cảnh sát Hoàng nói.
"Vậy thì chính là ngày mai." Cao Dương nói.
"Vãi! Thế này không phải là còn phải chờ thêm một ngày nữa à?" Vương Tử Khải sặc mùi rượu, hắn còn định nói gì đó thì đột nhiên "ọe" một tiếng rồi nôn thốc nôn tháo. Vương Tử Khải loạng choạng đi ra ven đường, quỳ xuống đất ói không ngừng.
Thanh Linh nhìn Vương Tử Khải, vẻ mặt đầy ghê tởm: "Uống nhiều quá, hay là trúng độc rồi?"
Cảnh sát Hoàng lắc đầu, đi tới vỗ lưng cho Vương Tử Khải. Vỗ được hai cái, sắc mặt ông ta sầm lại, quay người vẫy tay với những người khác, "Lại đây xem này."
Cao Dương có dự cảm không lành, hắn là người đầu tiên bước tới, chỉ cảm thấy da đầu tê rần.
Thứ Vương Tử Khải nôn ra dưới chân không phải là thức ăn chưa kịp tiêu hóa, mà là một đống giun đất và các loại trùng sình lầy vẫn còn đang ngọ nguậy.