Virtus's Reader
Dị Thú Mê Thành

Chương 585: CHƯƠNG 570: NHẬP MỘNG HƯƠNG

"A... a..."

Cao Dương bật khóc, âm thanh phát ra tựa như một người câm vừa học được cách bật ra tiếng nói.

Hắn ngồi bên bờ vực sâu đen thẳm, gào khóc thảm thiết, gương mặt đầm đìa nước mắt và máu tươi, bất lực như một đứa trẻ.

"Ta lại không có cha mẹ nữa rồi... không có nữa rồi..."

"Ta đã vất vả lắm mới tìm được cha mẹ..."

"Ta phải làm sao đây? Ai đó giúp tôi với... Ai đó mau cứu tôi với..."

Thanh Linh chỉ còn một tay lảo đảo bước tới, quỳ xuống trước mặt Cao Dương.

Nàng đưa tay phải ra, ôm lấy đầu hắn, mạnh mẽ kéo vào lồng ngực mình, cằm nàng tựa lên đỉnh đầu Cao Dương.

Thanh Linh ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, giọng nàng dịu dàng mà khản đặc, nhuốm vẻ mệt mỏi.

Nàng vừa vuốt ve mái tóc Cao Dương, vừa hát bài đồng dao thuở nhỏ, đây là một trong số ít những ký ức ấm áp của nàng về cha mẹ mình.

"Cái nôi bé xinh, nhè nhẹ đưa"

"Bầu trời đêm nay, đẹp biết bao"

"Mẹ là vì sao, cha là trăng sáng"

"Cùng con vào mộng đẹp say sưa"

"La la la, la la la"

"Cùng con vào mộng đẹp say sưa..."

Không biết đã qua bao lâu, tiếng khóc của Cao Dương dần ngưng bặt. Sau cơn bi thương tột cùng là sự rã rời ập đến như sóng thần, Cao Dương thiếp đi.

Hắn lại mơ.

Trong mơ, hắn vẫn là con bướm trắng ấy, lang thang trong hành lang vũ trụ hùng vĩ và vô tận.

Chẳng mấy chốc, nó lại đến bên dưới cây đại thụ cổ xưa ấy.

Lần này, cả ba thiếu nữ đều khoác lên mình tấm áo choàng trắng thánh khiết, phía sau áo choàng được thêu một đồ đằng hình tròn – một con Bạch Điểu đang sải cánh bay.

Ba thiếu nữ đi chân trần, mỗi người xách một chiếc lồng đèn màu xanh tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, bước đi trên một nhánh cây còn rộng hơn cả đại lộ.

Mái tóc bạc xám quấn quanh cành cây xào xạc rẽ sang hai bên, nhường lối cho ba thiếu nữ.

Cô gái tóc nâu đỏ là người hào hứng nhất, vui vẻ đi ở phía trước, thỉnh thoảng lại quay người thúc giục cô gái tóc đen và cô gái tóc vàng phía sau: "Các cậu nhanh lên nào!"

"Cậu vội đi đầu thai à?" Cô gái tóc vàng dùng một câu tục ngữ của loài người để mỉa mai.

"Ha ha, đầu thai, ví von hay đấy." Cô gái tóc nâu đỏ nghĩ đến điều gì đó: "Đúng rồi, chúng ta đến 'bên kia', phải có tên họ chứ nhỉ?"

Cô gái tóc đen gật đầu: "Họ sẽ tùy thuộc vào gia đình mà chúng ta nương náu."

"Chậc." Cô gái tóc nâu đỏ có hơi thất vọng, rồi mắt chợt sáng lên: "Vậy còn tên thì tự mình đặt được chứ? Chủ nhân sẽ không quản chuyện này đâu nhỉ?"

"Chắc là vậy." Cô gái tóc đen cũng không chắc chắn.

"Chủ nhân chẳng hơi đâu mà để ý đến mấy chuyện vặt vãnh này." Cô gái tóc vàng nói.

"Vậy tớ muốn tên là Mai!" Giọng cô gái tóc nâu đỏ đầy phấn khích: "Tớ thích hoa mai! Ở bên đó, hoa mai tượng trưng cho sự tuyệt thế độc lập, không hùa theo thế tục, ha ha, giống hệt tớ!"

"Ha, cậu vui là được rồi." Cô gái tóc vàng tỏ vẻ thông cảm cho gu thẩm mỹ của cô bạn tóc nâu đỏ.

"Các cậu cũng đặt tên đi chứ!" Cô gái tóc nâu đỏ thúc giục.

Đôi mắt xanh lục của cô gái tóc vàng khẽ đảo, trong lòng nàng đã sớm có đáp án: "Hi."

"Hả?" Cô gái tóc nâu đỏ ngẩn ra.

"Nghĩa là nắng sớm." Cô gái tóc đen nhìn cô gái tóc vàng: "Là chữ 'Hi' này sao?"

"Chính xác!" Cô gái tóc vàng hất cằm: "Ánh dương ban mai, biểu tượng của hy vọng. Tớ nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ của chủ nhân, trở thành hy vọng của tất cả mọi người."

"Khẩu khí lớn ghê, vậy cậu cố lên nhé." Cô gái tóc nâu đỏ nói qua loa vài câu rồi nhìn sang cô gái tóc đen: "Còn cậu?"

Cô gái tóc đen bình tĩnh suy tư vài giây.

"Nguyệt."

"Mặt trăng?" Cô gái tóc nâu đỏ hỏi.

Cô gái tóc đen gật đầu, "Tớ thích mặt trăng."

Ba người vừa đi vừa trò chuyện, bất giác đã đến điểm cuối của nhánh cây.

Nhánh cây khổng lồ này kéo dài đến tận bên trong bức tường trắng vĩ đại. Hiển nhiên, "bên kia" mà ba cô gái muốn đến chính là thế giới phía sau bức tường trắng.

Đứng dưới bức tường trắng, ba người dừng bước, vẻ mặt trở nên khiêm nhường và kính cẩn.

Họ đặt những chiếc lồng đèn xuống, khẽ cúi đầu, chắp tay trước ngực làm động tác cầu nguyện, gương mặt được ánh đèn chiếu rọi trở nên trắng tinh không tì vết.

Mẹ ơi!

Mẹ đừng đi!

Cao Dương cố gắng đập cánh, bay về phía cô gái tóc đen, nhưng làm cách nào cũng không thể đến gần nàng.

Cao Dương nhận ra, đây chẳng phải chính là "biên giới ma pháp" trong thế giới sương mù hay sao, dù có cố gắng thế nào cũng vĩnh viễn không cách nào chạm tới được giới hạn.

Đột nhiên, cô gái tóc đen như cảm ứng được điều gì, nàng chậm rãi xoay người, quay đầu nhìn về hướng của Cao Dương.

"Này, cậu làm gì thế, sắp bắt đầu rồi..." Cô gái tóc nâu đỏ hé một mắt, khẽ nhắc.

Cô gái tóc vàng bên cạnh không để tâm đến họ, đã thành kính nhắm chặt hai mắt.

Cô gái tóc đen sững người hai giây rồi mỉm cười.

"Không có gì."

Cô gái tóc đen quay người lại, chắp tay trước ngực, nhắm mắt.

Rất nhanh, trên bức tường trắng trước mặt ba cô gái xuất hiện một vết nứt, đó là lối đi dẫn đến "bên kia".

Ba thiếu nữ mặc áo choàng trắng đồng thanh cất tiếng cầu nguyện bằng một giọng vô cùng thành kính. Họ vừa cầu nguyện, vừa bước vào khe hở trên tường, và nhanh chóng bị ánh sáng trắng bên trong bao phủ.

Tiếng cầu nguyện của nàng vẫn còn vang vọng trong hành lang đen trắng tịch liêu.

"Vạn vật đều có nơi đến, vạn vật rồi sẽ có chốn về."

"Điều ta không thể biết, ta không cần sợ hãi."

"Vận mệnh đã có an bài."

[Chúc mừng! May mắn đã đột phá cấp 5]

//

[Hết quyển 4]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!