Cao Dương nắm rõ trong lòng bàn tay thông tin cơ bản của tất cả thành viên Hội Kỳ Lân. Hắn biết thiên phú của Quạ Cá Mập là [Hải Vương], ID 48, thuộc hệ triệu hồi.
Quạ Cá Mập tính cách cổ quái, hiếm khi tham gia nhiệm vụ đội nhóm. Ngay cả các thành viên của Tổ chức Cửu Tự, những người trước đây từng ở Hội Kỳ Lân, cũng chưa ai từng thấy qua thiên phú của hắn, nên dĩ nhiên không rõ năng lực cụ thể của [Hải Vương] là gì. Huống chi, thiên phú sẽ liên tục được nâng cấp, cơ chế của nó cũng sẽ biến đổi và mạnh lên theo thời gian.
Tuy nhiên, chỉ cần nghe tên thiên phú là Cao Dương cũng đoán được sơ sơ, hẳn là kẻ này chuyên tác chiến dưới nước và có thể điều khiển các sinh vật thủy sinh.
Dựa vào tình hình vừa rồi, [Hải Vương] cấp 6 dường như còn có thể giao tiếp với sinh vật dưới nước, ban cho chúng một mức độ năng lực điều tra và tác chiến nhất định.
Những suy đoán trên đều được chứng thực bởi cảnh báo của hệ thống.
Những cảnh báo hệ thống ban đầu với 5, 7, rồi 12 điểm may mắn, hẳn là do đám cá tôm sinh ra địch ý với Cao Dương.
Khi bầy cá tụ tập ngày càng đông, cộng thêm việc Quạ Cá Mập nhận được thông báo từ chúng và mò tới từ dưới đáy nước, mới hội tụ thành con số cuối cùng là "3500 điểm may mắn".
Dĩ nhiên, đây chắc chắn không phải thực lực thật sự của Quạ Cá Mập. Hắn cũng không có ý định giết mình, chỉ "chào hỏi" một tiếng rồi chuồn.
Nhưng hành động này rõ ràng là trước sau bất nhất. Nếu Quạ Cá Mập không định giết Cao Dương, thì cũng chẳng cần phải tự bại lộ thân phận, đây chẳng phải là đánh cỏ động rắn sao?
Quạ Cá Mập chỉ có tính cách cổ quái chứ không phải bị tâm thần. Nghe nói hắn từng mắc chứng tự kỷ, nhưng đã được Chu Tước chữa khỏi.
Cao Dương xâu chuỗi lại các manh mối, nhanh chóng nghĩ thông suốt toàn bộ sự việc.
Đầu tiên, có thể khẳng định rằng thiên phú [Hải Vương] của Quạ Cá Mập cho phép hắn giao tiếp với sinh vật dưới nước, ban cho chúng một trí tuệ nhất định để chúng làm việc cho hắn, chuyên điều tra người của Tổ chức Cửu Tự. Đương nhiên, phạm vi điều tra của chúng chỉ giới hạn trong các con sông ngoài thành phố, nhiều nhất là lan ra hai bên bờ.
Hôm nay, Cao Dương đến bến tàu Lão Ngư để gặp Trần Huỳnh. Hắn đã cải trang nên bầy cá không nhận ra.
Lúc liên lạc với Trần Huỳnh, Cao Dương mới gỡ bỏ lớp ngụy trang. Chính trong phút ngắn ngủi đó, khuôn mặt của hắn đã bị bầy cá do thám được. Chúng nhận ra đây là lãnh tụ của Tổ chức Cửu Tự, Cao Dương, và lập tức truyền tin cho Quạ Cá Mập đang ở gần đó.
Thế là Quạ Cá Mập từ dưới đáy sông bơi tới.
Quạ Cá Mập hẳn là biết rõ, mình không thể nào là đối thủ của Cao Dương.
Hơn nữa, với sự hiểu biết của Cao Dương về Chu Tước, cô ta chắc chắn sẽ không để thuộc hạ tùy tiện tấn công người của Tổ chức Cửu Tự, nhiều nhất cũng chỉ là giám sát.
Vì vậy, mục đích ban đầu của Quạ Cá Mập chỉ là giám sát Cao Dương, xem hắn đang làm trò quỷ gì ở đây để về báo cáo lại cho Chu Tước.
Quạ Cá Mập ẩn nấp rất kỹ, không hề đến gần Cao Dương mà chỉ để bầy cá giám sát, và Cao Dương quả thật không hề phát hiện ra chút nào.
Nhưng trớ trêu thay, Cao Dương lại đang đóng vai một người đi câu, và còn câu cá thật. Dù chỉ là một tay mơ, nhưng vận may của hắn khá tốt, thật sự câu được một con cá lớn.
Con cá lớn này lại trùng hợp chính là một thành viên trong bầy cá đang giúp Quạ Cá Mập điều tra Tổ chức Cửu Tự.
Thế là, những con cá khác cũng sở hữu trí thông minh nhất định đã nảy sinh địch ý với Cao Dương. Chính địch ý này đã kích hoạt cảnh báo hệ thống, giúp Cao Dương phát hiện mình đang bị giám sát, kịp thời kết thúc cuộc gặp mặt với Trần Huỳnh, tránh được nguy cơ bị bại lộ.
Những chuyện xảy ra sau đó, Cao Dương cũng cơ bản nghĩ thông.
Quạ Cá Mập không phải muốn tấn công Cao Dương, cũng chẳng phải chào hỏi, mà là đang cứu "người bạn" của hắn – con cá chép vàng khổng lồ bị Cao Dương câu lên.
Quạ Cá Mập triệu hồi "cá voi khổng lồ màu lam" không phải để nuốt chửng Cao Dương, mà là để kéo cả con tàu cũ chìm xuống đáy sông. Như vậy, con cá chép vàng kia sẽ được cứu.
Sau khi đạt được mục đích, Quạ Cá Mập liền rời đi.
Nếu là người khác, chắc chắn sẽ cho rằng việc tự bại lộ chỉ vì một con cá là một hành động cực kỳ ngu xuẩn.
Nhưng Quạ Cá Mập là một thiếu niên mắc chứng tự kỷ, lại sở hữu thiên phú [Hải Vương]. Trong mắt hắn, con cá chép lớn kia chính là bạn bè thực sự, mức độ ưu tiên thậm chí còn cao hơn cả những đồng nghiệp không thân thiết.
Suy đoán xong, Cao Dương thầm toát mồ hôi lạnh.
Vận may vãi! May mà câu được con cá, nếu không chuyện Tổ chức Cửu Tự ngấm ngầm cấu kết với Hội Bách Xuyên đã bại lộ rồi.
Sau này, tuyệt đối không thể gặp mặt ở gần bất kỳ con sông nào nữa. Suy rộng ra, cũng nên cố gắng tránh gặp mặt ở những nơi có chim chóc, côn trùng hay động vật có vú, vì đều có nguy cơ bị "bạn bè" của những kẻ có thiên phú tương ứng do thám.
Xem ra trước mắt, chỉ có hai phương thức liên lạc là an toàn nhất: một là [Truyền Âm] của Cửu Lãnh, hai là [Mộng Đẹp] của Liễu Khinh Khinh.
Ban ngày mùa đông rất ngắn, lúc Cao Dương lên bờ thì trời đã nhá nhem tối.
Cao Dương bị "cá voi khổng lồ màu lam" cuốn xuống đáy sông, mũ câu và kính râm đều bị cuốn trôi, bộ râu giả ướt sũng, lớp phấn nền sẫm màu trên mặt cũng bị trôi sạch. Thêm vào đó là cả người ướt như chuột lột, bộ dạng này thực sự quá thu hút sự chú ý.
May mà gần đó có một trung tâm thương mại, Cao Dương quyết định vào đổi một bộ quần áo khác. Bộ đồ đi câu trước đó cũng là do hắn tiện tay mua tạm ở đây.
Cao Dương vòng ra phía sau trung tâm thương mại, đến một nơi đã do thám từ trước, rồi kích hoạt [Thuấn Di], xuyên tường tiến vào phòng thay đồ của một cửa hàng thời trang.
Vận may lại mỉm cười, trong phòng thay đồ có treo sẵn mấy chiếc áo hoodie và quần jean khách đã thử qua. Cao Dương khóa trái cửa, nhanh chóng thay sang bộ đồ khô ráo.
Bộ đồ không vừa người lắm, có vẻ hơi rộng.
Cao Dương kéo mũ áo hoodie lên, che đi nửa khuôn mặt.
Hắn bước ra khỏi phòng thay đồ, đi đến quầy thu ngân. Sau khi lên bờ, hắn đã dùng lửa hong khô dúm tiền mặt ướt sũng để trả tiền.
Cao Dương đút hai tay vào túi, lẳng lặng rời khỏi cửa hàng quần áo, tiến về lối ra ở phía bên kia trung tâm thương mại, đó là hướng về nhà.
Đúng lúc đi đến một khúc cua, một cô gái từ hướng ngược lại bước tới. Vì vướng điểm mù, Cao Dương không kịp né tránh, vô tình va vào vai đối phương.
"Ui." Giọng cô gái nghe rất mềm mại.
"Xin lỗi." Cao Dương đang trùm mũ nên cũng không nhìn đối phương, chỉ lí nhí xin lỗi rồi tiếp tục bước đi.
"Cao Dương!" Cô gái nhận ra hắn, vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc kêu lên.