Lục Sương trầm mặc.
Thực tế, chuyện Trần Hoàng dẫn người đầu quân cho Cửu Tự, cô chỉ biết sau khi trận chiến kết thúc, nhưng cô không hề biện minh cho mình.
"Lục Sương, sao cô nỡ ra tay chứ?" Đáy mắt Vô Sắc lóe lên một tia căm hận: "Cô đúng là kẻ không có trái tim mà, phải không?"
"Tôi đang thi hành nhiệm vụ, và tôi đã hoàn thành nhiệm vụ." Lục Sương mặt không cảm xúc.
Câu nói này hoàn toàn chọc giận Vô Sắc, cô ta không thể kiềm chế mà gầm lên: "Nhiệm vụ chó má!"
Vô Sắc chỉ thẳng vào Lục Sương: "Cô đang giết người! Đồ ngu! Đồ đao phủ! Cô có khác gì lũ dị thú kia không? Không, tôi thấy cô còn không bằng cả cầm thú!"
"Xoạt!" Lục Sương đứng dậy từ trong làn nước ấm, mặt nước mờ hơi sương vừa vặn dâng đến phần bụng dưới phẳng lì của cô.
"Cô không có tư cách phán xét tôi."
Lục Sương cảm nhận được lửa giận trong mắt Vô Sắc, trong nháy mắt, đôi mắt cô biến thành màu xanh lam đậm chói lòa, dòng nước suối nóng xung quanh nhanh chóng lạnh đi.
"Xoạt!"
Vô Sắc cũng đứng lên từ trong hồ, hai mắt lưu chuyển ánh sáng đỏ sẫm, sương trắng trên mặt nước bị một luồng sức mạnh tinh thần vô hình đẩy dạt ra bốn phía.
"Tôi không ngại giúp Đế thẩm phán cô một lần đâu."
"Cô thử xem..."
"Hắt xì!"
Một tiếng hắt hơi khoa trương đột ngột vang lên, Lục Sương và Vô Sắc lập tức thu hồi sát ý, đồng loạt liếc mắt nhìn sang.
Chẳng biết từ lúc nào đã có một người xuất hiện ở mép hồ nước nóng, tóc cô nàng túm gọn lại, để lộ chiếc cổ và đầu, đang vụng về bơi về phía hai người.
"Ủa, sao suối nước nóng này hơi lạnh vậy, đểu thật chứ. A, thật trùng hợp, hai người cũng ở đây à!" Cô nàng tỏ vẻ nhiệt tình bơi tới.
Đầu tiên, cô nàng nhìn Vô Sắc với ánh mắt dê xồm: "Ái chà, chị Vô Sắc, dáng người của chị đỉnh quá đi, thật đáng ngưỡng mộ ghen tị mà."
"Thôi đi, cô cũng có kém đâu." Vô Sắc che giấu sự ngượng ngùng, vớt một chiếc khăn ướt từ dưới nước lên che thân trên rồi từ từ chìm xuống làn nước ấm.
"Sao so được với chị chứ, đúng là tiểu vu gặp đại vu." Cô nàng cười như một nữ lưu manh, rồi lại nhìn sang Lục Sương vẫn đang đứng: "Em gái Lục Sương, da dẻ của cô đúng là trắng phát sáng luôn, người lại mỏng, tay chân thon dài, chậc chậc, quá đáng thật, đây quả thực là thiếu nữ bước ra từ thế giới 2D mà..."
Lục Sương mặt lạnh như tiền, cô ngồi xuống lại trong làn nước nóng: "Dáng tôi không đẹp."
"Không không không, hai người là hai vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt, đều là con cưng của ông trời." Cô nàng tiếp tục nịnh nọt, "đâu như tôi, vừa không có da có thịt, lại chẳng đủ gầy, tầm thường nhạt nhòa, chìm nghỉm giữa chúng sinh."
Lục Sương và Vô Sắc đều im lặng.
Cái miệng như súng máy của cô nàng lại tiếp tục không ngừng: "Chị Vô Sắc, gần đây có gì vui, có gì đẹp, có gì ngon không, giới thiệu đi! Em thấy chắc còn phải ở đây thêm mấy ngày nữa, đã đến rồi thì không thể lãng phí được."
Vô Sắc nghĩ ngợi: "Thật ra chẳng có gì vui, chỗ nào cũng như nhau, lạnh thấu xương, âm u chết chóc, nhưng có một nhà hàng bán súp tôm hùm và đầu dê hun khói thì quả thật không tệ..."
"Ài, em gái Lục Sương, cô ăn được hải sản chứ, da dẻ như cô tôi thấy dễ bị dị ứng lắm đó."
"Tôi chưa bao giờ bị dị ứng." Lục Sương đáp.
"Vậy thì tốt quá, đến lúc đó chúng ta cùng đi ăn nhé..."
Cô nàng thao thao bất tuyệt, quả thực đã hâm nóng lại bầu không khí băng giá và nguy hiểm, mặc dù sự náo nhiệt này có phần gượng gạo, nhưng ít nhất cũng an toàn.
Hắn thầm thở phào nhẹ nhõm: Tốt lắm, đã thành công ngăn cản hai mỹ nữ trình diễn đại chiến suối nước nóng, ha, mình đúng là công đức vô lượng!
Tắm suối nước nóng xong, Vô Sắc và Lục Sương, vốn định ngủ chung một phòng, hiển nhiên không thể ở cùng nhau được nữa, nếu không rất có thể nửa đêm đang ngủ lại phá sập cả nhà trọ.
Nhưng Vô Sắc cũng không muốn ở cùng gã họ Lý, mà tạm thời đi tìm ông chủ đặt thêm phòng cũng hơi gây chú ý.
Cuối cùng, dưới sự sắp xếp của người hòa giải này, mọi chuyện được đổi thành Lục Sương ở cùng phòng với Thanh Long, Vô Sắc ở cùng Liễu Khinh Khinh, còn Tử Trư ở cùng Chung Hách.
Tất cả mọi người đều không có ý kiến.
Trong căn phòng hai giường đơn, Thanh Long chỉ cởi áo khoác, trải chăn xuống sàn nhà cạnh giường rồi nằm thẳng xuống.
Trước khi thức tỉnh, Thanh Long là lính đặc chủng, cuộc sống quân ngũ lâu dài đã khiến anh quen với việc ngủ chập chờn và giường cứng, sau khi xuất ngũ, thói quen này vẫn không thay đổi.
Tất cả những thứ quá thoải mái, dễ chịu, khiến người ta thả lỏng, đều làm anh cảm thấy nguy hiểm theo bản năng.
Phòng tắt đèn, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo mờ ảo phác họa ra hình dáng đồ đạc trong phòng.
Khoảng năm phút trôi qua, Thanh Long đang nằm thẳng trên sàn nhà khẽ lên tiếng: "Tại sao còn chưa ngủ?"
Thanh Long và Lục Sương đã nhiều lần cùng nhau chấp hành nhiệm vụ, chuyện phải ngủ chung phòng vì điều kiện hạn chế cũng không hiếm, hai người hoàn toàn không có gì phải e ngại.
Thanh Long còn từng dạy Lục Sương "phương pháp chìm vào giấc ngủ trong 300 giây", qua quá trình huấn luyện dài hạn, Lục Sương có thể làm được như Thanh Long, đặt lưng là ngủ bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, và mở mắt là tỉnh bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
Lục Sương không ngủ, không thể có chuyện mất ngủ, chỉ có thể chứng tỏ cô đang có tâm sự, không muốn ngủ.
Căn phòng mờ tối im lặng nửa phút, rồi đột nhiên vang lên giọng nói lạnh như băng của Lục Sương: "Trưởng lão Thanh Long, Vô Sắc nói tôi là đồ ngu, là đao phủ, còn không bằng cả cầm thú."
Thanh Long im lặng.
"Tôi có phải không?" Lục Sương hỏi.
Thanh Long nhìn lên trần nhà, khẽ thở dài: "Đứng trên lập trường của Vô Sắc, lời trách cứ của cô ấy không sai. Trong chiến dịch Trích Tinh Các, tay chúng ta đã nhuốm quá nhiều máu của người vô tội, cho dù chúng ta đứng về phía chính nghĩa, cũng không thể thay đổi được điều này."
"Chúng ta đã sai sao?" Lục Sương lại hỏi.
"Tôi phục tùng mệnh lệnh của Kỳ Lân, cô phục tùng mệnh lệnh của tôi, chỉ vậy thôi." Thanh Long trả lời.
"Nếu như..." Lục Sương hơi ngập ngừng: "Nếu như hội trưởng Kỳ Lân sai thì sao?"
"Tôi tin tưởng Kỳ Lân." Thanh Long nói.
Lục Sương suy nghĩ một lát: "Tôi cũng tin tưởng ngài."
"Chúng ta có tội, nhưng không sai. Chúng ta là chiến sĩ, thiên chức của chiến sĩ chính là quán triệt tín niệm, phục tùng mệnh lệnh."
"Vâng."
Trong bóng tối, đôi mắt sắc bén của Thanh Long dịu đi một chút: "Lục Sương, cô theo tôi nhiều năm như vậy, tôi đã bao giờ kể cho cô nghe chuyện của tôi chưa?"
"Chưa ạ."
"Muốn nghe không?" Thanh Long hỏi.
Lục Sương đang nằm trên giường khẽ chớp mắt, tỏ ý muốn nghe, rồi lập tức nhận ra Thanh Long không thể nhìn thấy, bèn mở miệng nói: "Muốn ạ."
Thanh Long đan hai tay gối sau đầu, khẽ nheo mắt lại: "Trước khi thức tỉnh, tôi là lính đặc chủng. Năm đó bên phía Tán Giác chiến loạn khắp nơi, tiểu đội của tôi đến đó để giải cứu một nhóm kiều bào, nhưng chúng tôi đã đánh giá thấp sự nguy hiểm và tàn bạo của lực lượng vũ trang bản địa, cuối cùng nhiệm vụ thất bại, những kiều bào đó, cùng với toàn bộ tiểu đội của chúng tôi, toàn quân bị diệt."
Căn phòng chìm vào im lặng ngắn ngủi.
Lục Sương nghĩ mình nên nói gì đó, nhưng cô không biết phải nói gì.
Thanh Long lại lên tiếng: "Trong người tôi toàn là mảnh đạn pháo, vốn không thể cứu sống, nhưng cuối cùng lại sống sót một cách kỳ diệu."
"Sau này tôi mới biết, tôi không chết là vì tôi đã thức tỉnh. Vào thời khắc hấp hối, tôi nghe thấy tên thiên phú và số ID, tôi cứ ngỡ đó là ảo giác do thần trí không minh mẫn sinh ra. Hơn nữa, thiên phú của tôi lúc mới thức tỉnh rất mờ nhạt, mặc dù sau khi bình phục, cơ thể tôi dường như khỏe mạnh hơn trước, nhưng tôi cũng không nghĩ nhiều."
"Sau khi bình phục, tôi giải ngũ và mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng. Tôi cho rằng mình không có tư cách sống sót, suy nghĩ tự hủy hoại bản thân như một con rắn độc, không lúc nào không chiếm cứ trong lòng tôi. Nhưng với tư cách là một quân nhân, tôi cho rằng tự hủy hoại bản thân là biểu hiện của sự yếu đuối, đáng xấu hổ, điều này khiến tôi không biến nó thành hành động, cuối cùng dẫn đến nội tâm phân liệt."
"Sau này tôi gặp Kỳ Lân, anh ấy là bác sĩ tâm lý, cũng là một Giác Tỉnh Giả." Thanh Long khẽ cười.
"Anh ấy đoán được tôi cũng đã thức tỉnh, nhưng không vạch trần, chỉ coi tôi là một bệnh nhân bình thường. Anh ấy từng chút một giúp tôi bước ra khỏi bóng tối, cho đến khi tôi gần như hồi phục hoàn toàn, anh ấy mới thẳng thắn thân phận của mình, dẫn tôi vào một thế giới khác."
"Kỳ Lân từng nói với tôi, đa số mọi người chỉ quan tâm đến tiếng khóc trước mắt, điều này không có gì đáng trách, nhưng phải có người quan tâm đến tiếng khóc ở phương xa, bởi vì tiếng khóc ở phương xa mới chính là tương lai."
"Tất cả những gì Kỳ Lân làm, đều là vì tương lai của nhân loại. Nhân loại không thể diệt vong, bất kể phải trả cái giá lớn đến đâu, nhân loại cũng phải tiếp tục tồn tại."
"Phải có người sống sót, phải có người ghi nhớ những người đã khuất và lịch sử đã qua, ghi nhớ nền văn minh này từ đâu đến, ghi nhớ những thăng trầm và tỏa sáng trên con đường của nền văn minh này."
"Đây là trách nhiệm của người sống, là trách nhiệm mà chúng ta phải gánh vác chừng nào còn sống."
"Đây chính là ý nghĩa cuộc sống của tôi, cũng là tín niệm mà tôi muốn quán triệt đến cùng."
Đây là lần đầu tiên Thanh Long nói những lời này với một người ngoài Kỳ Lân. Mặc dù điều này không thể làm giảm bớt cảm giác tội lỗi của anh khi tham gia chiến dịch Trích Tinh Các, nhưng cảm giác nặng nề trong lòng anh lại vơi đi một chút.
"Lục Sương, tín niệm của cô là gì?"
Giờ phút này, Lục Sương vẫn đang nằm thẳng, cô chỉ cảm thấy dạ dày trĩu nặng, dường như còn có chút ấm áp, một cảm giác rất kỳ lạ mà trước đây cô chưa từng có.
"Tín niệm của ngài, chính là tín niệm của tôi." Lục Sương trung thành trả lời.
"Đứa trẻ ngốc, cô đang trốn tránh đấy." Thanh Long nói với giọng thấm thía: "Nhưng không sao cả, cô còn trẻ, sau này rồi sẽ tìm được tín niệm của riêng mình."
"Có lẽ tôi sẽ không bao giờ tìm thấy." Lục Sương nói.
"Tại sao?"
"Vô Sắc nói đúng, có lẽ tôi không có trái tim." Đáy mắt Lục Sương thoáng hiện một tia hoang mang: "Niềm vui, nỗi buồn, sự đau khổ, cảm giác tội lỗi, lòng trắc ẩn... những thứ này, hình như tôi đều không có."
"Cô rất để tâm đến chuyện mình không có trái tim à?" Thanh Long hỏi.
"Tôi không biết." Lục Sương khẽ cúi đầu.
"Cô đang bối rối." Thanh Long nói.
"Vâng." Lục Sương thừa nhận, "thỉnh thoảng, tôi sẽ cảm thấy bối rối."
"Vậy thì chứng tỏ cô có trái tim." Thanh Long nói rất chắc chắn, "người không có trái tim sẽ không cảm thấy bối rối. Cô chỉ đang phong bế nội tâm của mình thôi, cô thức tỉnh khi còn quá nhỏ, trái tim của cô đã chọn cách này để tự bảo vệ mình."
Trong bóng tối, thân thể Lục Sương khẽ run lên, cô nhìn chằm chằm vào vệt sáng mờ ảo của ánh trăng trên trần nhà, cảm giác kỳ lạ trong dạ dày lại xuất hiện.
Thì ra, mình có trái tim.