Virtus's Reader
Dị Thú Mê Thành

Chương 97: CHƯƠNG 78: GIAO DỊCH ĐẦU TIÊN VÀ LỜI CẢNH BÁO

Cao Dương mở mắt ra, phát hiện mình đang ngủ trên một chiếc ghế dài. Phía trên là một cây dừa xanh um tùm, tán lá rậm rạp che đi phần lớn ánh nắng. Dưới chân là bãi cát trắng mịn màng, sạch sẽ. Nắng vàng rực rỡ, gió biển mát rượi, trước mắt là đại dương xanh biếc một màu, mặt nước và bầu trời như hòa làm một. Vài con hải âu đang sải cánh bay lượn trên nền trời trong xanh.

Cao Dương biết đây là mộng, nhưng vẫn không khỏi ngẩn ngơ ngắm nhìn.

Đây là lần đầu tiên hắn được thấy biển, trông khác hẳn so với trên TV. Cảm nhận trực quan nhất chính là, biển trên TV không tài nào lột tả được sự hùng vĩ, bao la khi tận mắt chứng kiến.

"Cảnh này có thích không?" Một giọng nữ dịu dàng vang lên bên tai.

Cao Dương nghiêng đầu nhìn, Liễu Khinh Doanh đang nửa nằm trên một chiếc ghế dài khác, mặc một bộ bikini mát mẻ, khoe trọn thân hình nóng bỏng với những đường cong quyến rũ. Cô đeo kính râm, mái tóc búi cao một cách lười biếng, đôi tay thon dài đang thoa kem chống nắng lên vùng bụng săn chắc của mình.

Hôm nay, Cao Dương đã dẫn Vương Tử Khải đến ủng hộ tiệm thịt nướng ở Thập Long Trại, uống một ly nước ô mai miễn phí. Tối đến, Liễu Khinh Doanh liền tìm tới hắn.

"Rất đẹp." Cao Dương gật đầu, tò mò hỏi: "Cô có thể tạo ra bất kỳ khung cảnh nào trong mơ sao?"

"Đúng vậy," Liễu Khinh Doanh khẽ cười, "Nhưng nếu là nơi tôi đã từng đến ngoài đời thực, tôi sẽ nhớ được nhiều chi tiết hơn, cảm giác trong mơ cũng sẽ chân thật hơn. Phòng ngủ của anh lần trước, vì tôi chưa từng đến nên chỉ có thể dựa vào ký ức trong tiềm thức của anh để tạo ra, thực ra có rất nhiều sơ hở. Vì vậy tôi đã chọn tắt đèn, bóng tối có thể che đi những chi tiết thô ráp."

"Thì ra là vậy." Cao Dương cầm ly nước chanh ướp lạnh trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh lên uống một hơi, hương vị cực kỳ chân thực.

Hắn vươn vai, ngả người nằm xuống, tận hưởng ánh nắng và gió biển. Một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Bắt đầu giao dịch chứ?"

"Được thôi," Liễu Khinh Doanh cũng đã thoa xong kem chống nắng. Cô nghiêng người nằm hướng về phía Cao Dương, dáng vẻ đầy mê hoặc, ánh mắt lúng liếng, "Tôi nói trước nhé?"

"Được."

"Sau khi gia nhập Thập Nhị Chi, anh đã gặp Long chưa?" Liễu Khinh Doanh hỏi.

"Vẫn chưa."

Liễu Khinh Doanh ra vẻ đăm chiêu, chớp mắt nói: "Trong Thập Nhị Chi, chỉ có thiên phú của Long là được giữ bí mật."

Cao Dương sáng mắt lên, "Cô muốn biết thiên phú của Long?"

"Đúng vậy, thiên phú của mười người có ID đầu tiên không ai biết cả, mà thiên phú của Long chắc chắn nằm trong top 10." Liễu Khinh Doanh nói, "Nếu anh biết, có thể dùng làm tình báo để giao dịch với tôi."

"Kể cả tôi có biết, chắc cũng sẽ không giao dịch với cô đâu." Loại thông tin này trong tổ chức chắc chắn thuộc hàng tuyệt mật, là át chủ bài của người lãnh đạo, có thể liên quan đến sự sống còn của cả tổ chức. Dù Cao Dương có biết cũng không ngu đến mức bán cho Liễu Khinh Doanh.

"Không sao, lúc nào đổi ý cứ tìm tôi." Liễu Khinh Doanh bưng một ly trà chanh đá lên, cắn ống hút nhấp một ngụm nhỏ, "Tôi nghe nói, tổ chức của các anh lại tìm được một khối phù văn mạch kín hệ tinh thần, có thật không?"

"Tôi giúp cô xác nhận cũng tính là một tình báo à?"

"Tính chứ, nhưng cấp bậc khá thấp. Trong bốn cấp C, B, A, S thì nó chỉ tính là cấp B." Liễu Khinh Doanh nói, "Là khách hàng khác nhờ tôi xác nhận, họ hình như đang có ý định trao đổi phù văn mạch kín với tổ chức các anh, nhưng lại sợ các anh giở trò."

"Ồ, có thể xác định, là phù văn mạch kín thật trăm phần trăm, hệ tinh thần." Cao Dương thấy cũng chẳng có gì phải giấu, dù sao sau này giao dịch thì sớm muộn gì cũng biết.

"Tốt, tình báo cấp B trị giá 5 Kim Ô tệ, anh cũng có thể yêu cầu tôi cung cấp một tình báo ngang cấp."

"Tôi muốn tình báo."

"Về phương diện nào?"

Cao Dương suy nghĩ một lát rồi nói: "Liên quan đến tôi."

Liễu Khinh Doanh ngẫm nghĩ, "Nếu liên quan đến anh, tình báo về Thập Nhị Chi được không?"

"Được."

"Tin này là cấp A, lần đầu giao dịch coi như ưu đãi cho anh, để thể hiện thành ý." Liễu Khinh Doanh mỉm cười.

"Vậy cảm ơn trước."

"Trong nội bộ tổ chức của các anh, có một gián điệp của tổ chức khác." Liễu Khinh Doanh nói, giọng thản nhiên như không.

Cao Dương giật nảy mình, im lặng không nói.

"Tình báo này có độ chính xác lên tới tám phần, vì không thể xác định 100% và cũng không biết là ai, nên mới chỉ được tính là cấp A, nếu không đã là cấp S rồi."

"Cô không phải đang khích bác ly gián đấy chứ?" Cao Dương cực kỳ cảnh giác.

"Tôi và Thập Nhị Chi không thù không oán, đắc tội các anh thì tôi được lợi gì?" Liễu Khinh Doanh đặt tay lên đùi, khẽ nhích người, "Con người tôi trước nay luôn lấy uy tín làm đầu, trong nghề này tiếng lành đồn xa lắm."

Cao Dương cảm thấy hơi đau đầu. Mẹ kiếp, mới gia nhập tổ chức được mấy ngày mà đã phải chơi trò bắt nội gián rồi. Không biết thì thôi, giờ biết rồi, sau này nhìn thành viên nào trong lòng cũng sẽ lấn cấn, quá bất lợi cho việc bồi dưỡng tình đồng đội.

Điều xoắn não hơn là, có nên báo cáo chuyện này cho tổ chức không? Biết mà không báo, sau này bị phát hiện thì khó thoát tội, nhưng nói mồm không có bằng chứng, lại không thể tiết lộ chuyện giao dịch tình báo với Liễu Khinh Doanh. Báo cáo lên chỉ tổ tự rước phiền phức vào người.

Tin tình báo này đúng là một củ khoai lang nóng bỏng tay!

"Được rồi, giao dịch kết thúc tốt đẹp." Cao Dương chuyển chủ đề.

"Thời gian còn sớm, trước khi anh tỉnh lại, chúng ta có thể nói chuyện phiếm, hoặc làm chút chuyện khác." Liễu Khinh Doanh liếc mắt đưa tình, nụ cười đầy ẩn ý.

"Không cần đâu." Nói nhiều ắt có sai, Cao Dương vẫn tâm niệm cẩn tắc vô ưu.

Hắn nhắm mắt lại, tiến vào hệ thống.

Sự thật chứng minh, Liễu Khinh Doanh không nói dối.

Ngày hôm sau, sau buổi tự học tối, Cao Dương vừa bước ra khỏi cổng trường đã thấy một chiếc Mercedes màu đen quen thuộc đỗ ven đường. Cửa xe mở ra, Thỏ Trắng đeo khẩu trang màu hồng cong mắt cười ngọt ngào với hắn: "Soái ca, lên xe đi chơi không?"

Cao Dương liếc nhìn hai bên rồi nhanh chóng chui vào xe.

"Có chuyện gì à?" Cao Dương vừa hỏi vừa quan sát, tài xế là Thiên Cẩu, ghế phụ là Ngô Đại Hải.

"Ừ, đi làm nhiệm vụ." Thỏ Trắng có vẻ rất vui.

"Nhiệm vụ gì? Có nguy hiểm không?" Cao Dương đột nhiên hơi căng thẳng.

"Đồ nhát gan, có anh đây thì sợ cái gì." Tiếng cười khinh bỉ của Ngô Đại Hải vang lên từ ghế phụ, "Này, chú em cũng là người có tổ chức rồi đấy, sau này đừng làm mất mặt tổ chức!"

Cao Dương giả bộ đáng thương: "Nhưng mà, em chỉ là thành viên dự bị, thực lực lại yếu, sợ sẽ cản trở mọi người..."

"Yên tâm, không cần đánh đấm đâu." Thỏ Trắng choàng tay qua vai Cao Dương, "Chỉ là đến Thập Long Trại giao dịch một khối phù văn mạch kín thôi, dẫn cậu đi mở mang tầm mắt."

"Giao dịch?" Cao Dương sáng mắt lên.

"Ừm, Đấu Hổ làm trung gian, Bách Xuyên đoàn muốn dùng phù văn hệ sát thương đổi lấy phù văn hệ tinh thần mà chúng ta mới tìm được. Kỹ năng *Bản Nhạc Cầu Siêu* của chị Ca Cơ hôm qua đã đột phá cấp 4 rồi, phù văn tinh thần tạm thời không có nhiều tác dụng với tổ chức chúng ta nữa."

"À." Cao Dương gật đầu, thì ra là người của Bách Xuyên đoàn muốn giao dịch với tổ chức, nên mới cố ý cử người đi tìm Liễu Khinh Doanh để dò la hư thực của tin tức.

Mấy ngày nay Cao Dương cũng không hề lười biếng, đã tìm hiểu cơ bản về các phe phái thế lực của người thức tỉnh. Cả thành phố Ly Thành có ba tổ chức chính phái nổi danh nhất lần lượt là: Thập Nhị Chi, Công hội Kỳ Lân và Bách Xuyên đoàn.

Thập Nhị Chi có số lượng thành viên ít nhất, hành sự kín đáo, mỗi người đều là tinh anh.

Công hội Kỳ Lân duy trì số lượng khoảng 40 người, đa số cũng là tinh anh, thực lực tổng hợp mạnh nhất, uy tín cao nhất, thuộc dạng "võ lâm minh chủ".

Bách Xuyên đoàn thì là một tập thể gồm hơn 100 người thức tỉnh, các thành viên phổ biến có thiên phú không cao, thực lực yếu kém, nên mới tập hợp lại để tương trợ lẫn nhau. "Bách Xuyên" lấy từ câu "Hải nạp bách xuyên", ý là: Dù chỉ là những con suối, con sông nhỏ, nhưng chỉ cần đủ nhiều, cũng có thể hội tụ thành biển lớn.

"Lát nữa em phải làm gì ạ?" Cao Dương hỏi.

"Thư giãn đi, coi như đi chơi thôi." Thỏ Trắng nói.

"Lát nữa ngậm miệng vào," Ngô Đại Hải cầm một chiếc lược, vừa soi kính chiếu hậu vừa chải lại quả đầu dưa hấu của mình, "Làm tốt vai trò phông nền là được."

Thiên Cẩu đang tập trung lái xe cũng chen vào một câu: "Chào phông nền số 1, tôi là phông nền số 2 đây."

"Chào anh chào anh, hân hạnh hân hạnh." Cao Dương cũng hùa theo Thiên Cẩu mà diễn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!