"Nếu có thể triệu hoán Hắc Long làm sủng vật, ta chẳng phải là có thể cưỡi nó phi hành sao?" Dịch Thiên Vân hai mắt tỏa sáng. Muốn phi hành, tu vi ít nhất phải đạt tới Hóa Đan kỳ, đây chính là một quá trình khá dài.
Chỉ khi đạt tới tu vi Hóa Đan kỳ, mới có thể phi hành. Do đó, sở hữu một con Yêu Thú biết bay, đó không nghi ngờ gì là một việc cực kỳ mỹ diệu, chí ít về mặt chạy trốn hay di chuyển, đều thuận tiện hơn rất nhiều.
"Thế nhưng, Hắc Long chi hồn lại thu hoạch từ đâu đây?" Dịch Thiên Vân cau mày. Hắn nhớ lại lần trước dò xét tình huống của Hắc Hồn Lão Tổ, đã nhìn thấy vật phẩm Hắc Long chi hồn có thể rơi ra, ai ngờ dù đã mở May Mắn Quang Hoàn, vẫn không cách nào tuôn ra được. Đây thật sự là một điểm đáng tiếc.
"Nếu nhân phẩm đầy đủ, hoặc May Mắn Quang Hoàn lại thăng thêm một cấp, khẳng định có thể rơi ra được... Nhưng bây giờ làm sao bạo được nữa, Hắc Hồn Lão Tổ đã chết rồi."
Dịch Thiên Vân lắc đầu, cảm thấy vô cùng thất vọng. Đã bỏ lỡ lần này, làm sao tìm được Hắc Long chi hồn nữa đây, ai có thể rơi ra nó đây?
Chợt hắn không mơ tưởng nữa, đem tất cả đồ vật của Hắc Hồn Lão Tổ vơ vét ra, thu vào Hòm Item. Đây đều là những thứ đáng giá, cho dù không thể dung hợp để gia tăng độ thuần thục, chí ít cũng có thể bán lấy tiền.
"Hắc Hồn Lão Tổ chết rồi... Hắc Hồn Lão Tổ chết! Quá tốt rồi, Hắc Hồn Lão Tổ chết!"
Lúc này có người quát to, kéo sự chú ý của Dịch Thiên Vân tới. Ngước mắt nhìn, hắn thấy một vài tên thổ phỉ bên cạnh, chúng nhìn về phía bên này đều sợ ngây người, có kẻ thậm chí mềm nhũn trên mặt đất, mỗi người một vẻ biểu cảm khác nhau.
"Xem ra vẫn còn một số cá lọt lưới, không thanh lý hết thì không được rồi..."
Dịch Thiên Vân híp mắt, thân hình chợt lóe xông tới, vung quyền hướng thẳng vào đám người. Hàn khí lập tức bao phủ xung quanh hắn. Chỉ cần hắn tung ra một quyền, chúng sẽ bị đánh nổ ngay lập tức!
"Ầm!"
Lúc này, chúng đều nhao nhao quỳ sụp xuống, nằm rạp trên mặt đất không ngừng cầu xin tha thứ.
"Vị anh hùng này, đa tạ ngài đã giết Hắc Hồn Lão Tổ, cứu chúng tôi!"
"Vị anh hùng này, van cầu ngài tha mạng, chúng tôi cũng là bị ép bất đắc dĩ mới gia nhập Bảo Long trại. Nếu không gia nhập, người nhà của chúng tôi sẽ bị giết!"
"Chúng tôi chỉ nghe theo chỉ thị mà thôi, hơn nữa vẫn luôn làm việc ở đây, căn bản không ra ngoài hại người... Những kẻ đó đều là ở các Thành Trại bên ngoài, còn chúng tôi ở nội bộ chỉ chuyên làm công việc nội bộ, không thể đi ra ngoài..."
Chúng không ngừng dập đầu trước Dịch Thiên Vân, trán đều đập rách chảy máu. Vì có thể sống sót, chúng bất chấp tất cả.
Dịch Thiên Vân dừng lại, híp mắt nhìn chúng. Chuyện này cũng không hiếm thấy. Dù sao trong trại có nhiều người như vậy, khó có thể tất cả đều là thành viên cốt cán, chắc chắn phải có người chiêu mộ từ bên ngoài. Ví dụ như nấu cơm, dọn dẹp, những việc này khẳng định không phải do những kẻ cốt cán kia làm, nhất định phải cưỡng ép kéo người bên ngoài vào.
"Các ngươi có làm sai chuyện hay không, tất cả tự có đánh giá. Nếu hành động thiếu suy nghĩ, vậy cũng đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt. Đến lúc đó, rốt cuộc là các ngươi chạy nhanh hơn, hay là quyền đầu của ta nhanh hơn?"
Dịch Thiên Vân ra hiệu chúng tụ tập lại, gom tất cả thổ phỉ còn sót lại, sau đó dẫn ra bên ngoài. Ở bên ngoài, Lưu Mộng Liên đã cứu tất cả mọi người và đang tập trung họ lại một chỗ. Khi thấy Dịch Thiên Vân dẫn theo một đám người đi tới, sắc mặt mọi người lập tức biến đổi.
"Thiếu chủ, đây là..." Lưu Mộng Liên nhìn đám người phía sau, hơi nghi hoặc.
"Ta không biết trong số họ rốt cuộc có bao nhiêu người bị cưỡng ép mang vào, có kẻ thân bất do kỷ. Ta tin tưởng điều đó. Cho nên, mời các vị xem xét, những kẻ nào có thể được tha thứ, những kẻ nào không thể tha thứ." Dịch Thiên Vân nói với những Thôn Dân bị giam giữ.
"Hắn là người trong thôn chúng tôi, vì bảo vệ chúng tôi, chỉ có thể lựa chọn gia nhập..."
"Hắn bị ép buộc vào đây, là chồng tôi..."
"Hắn bị cưỡng ép mang vào, vẫn luôn nấu cơm cho chúng tôi..."
"Hắn là cùng một bọn với những kẻ xấu kia!"
Lúc này lập tức có người nhận ra kẻ trà trộn. Người kia sắc mặt tái nhợt, quay người định túm lấy người bên cạnh làm lá chắn, nhưng tốc độ của Dịch Thiên Vân còn nhanh hơn. Hắn tung một cước đạp bay tên đó, khiến hắn văng thẳng vào căn phòng xa xa, không còn nửa chút động tĩnh.
"Tiếp tục đi. Đương nhiên, các ngươi có thể lẫn nhau nhận ra, xem xem ai đã từng làm sai chuyện gì." Dịch Thiên Vân lạnh nhạt nói.
"Hắn là vô tội..."
"Hắn là bị bắt vào đây..."
Chúng đều nhao nhao vạch mặt. Có mấy kẻ thừa cơ đục nước béo cò, sau khi bị nhận ra liền nhanh chân bỏ chạy, hoặc quỳ xuống xin tha, nhưng Dịch Thiên Vân không hề buông tha chúng. Bởi vì dưới sự chỉ trích, những tội ác chúng gây ra thật sự quá nhiều, không phải chỉ một hai lần, mà là rất nhiều lần!
Sau khi thanh lý hoàn tất, toàn bộ Bảo Long trại xem như danh xứng với thực đã diệt vong. Tất cả thổ phỉ đều bị thanh lý xong xuôi. Cho dù còn sót lại một vài kẻ ở bên ngoài, cũng không còn làm nên trò trống gì. Sau khi ba tên Trại Chủ và Hắc Hồn Lão Tổ chết, Bảo Long trại đã không còn chỗ dựa.
Đinh! Hệ Thống thông báo: Thành công hoàn thành nhiệm vụ 'Diệt trừ Bảo Long trại'. Sau khi hoàn thành, thu hoạch được 150.000 điểm Kinh Nghiệm, 10.000 điểm Điên Cuồng Giá Trị, 100 điểm Nhân Phẩm Giá Trị! Ngầu vãi!
Những người còn lại đều phải trở về. Lưu Mộng Liên nói với hắn: "Thiếu chủ, chúng ta trở về thôi."
"Ừm, các ngươi về trước đi, ta muốn ở chỗ này tìm ít đồ." Dịch Thiên Vân không vội trở về, ra hiệu họ đi trước.
Lưu Mộng Liên không hỏi thêm, chỉ gật đầu, nói: "Vậy ta sẽ chờ Thiếu chủ trở về tại Vân La thôn. Thiếu chủ, người phải cẩn thận."
Đợi mọi người rời đi, ánh mắt Dịch Thiên Vân một lần nữa chuyển sang Bảo Long trại. Hắn không nóng lòng rời đi, tự nhiên là vì dò xét Hắc Long Linh Mạch dưới lòng đất này. Hắn muốn xem rốt cuộc đó là loại Linh Mạch như thế nào.
Chợt hắn đi tới trung tâm Bảo Long trại. Ở đây có một căn nhà ở xa hoa, không nghi ngờ gì chính là nơi ở của Hắc Hồn Lão Tổ và đồng bọn. Sau khi bước vào, nơi này đã bị cướp sạch không còn, không còn thứ gì đáng giá để lại.
Đây đều là mệnh lệnh Dịch Thiên Vân hạ đạt, để những thôn dân khác dọn đi những thứ đáng giá. Trong lúc đó, hắn cảm ứng được dưới lòng đất vị trí này có một cỗ lực lượng không rõ. Vừa hay hắn nhìn thấy ở chỗ này có một thông đạo dẫn xuống lòng đất, nhưng vì phải xử lý những chuyện khác, hắn tạm thời không để ý.
Chờ họ đều rời đi, Dịch Thiên Vân một lần nữa quay lại nơi này, men theo cầu thang đi xuống lòng đất. Càng đi xuống, hắn càng cảm nhận được một cỗ áp lực mạnh mẽ ập tới. Cỗ lực lượng này rất quen thuộc, chính là Hắc Long chi lực kia, đang xuất hiện từ sâu dưới lòng đất.
Rất nhanh hắn đi tới dưới lòng đất, có một cánh cửa đá khổng lồ chắn ngang. Hắn kéo cái chốt bên cạnh, cánh cửa liền chậm rãi mở ra. Khi cánh cửa mở, một cỗ Hắc Long chi lực tán phát ra, bao bọc lấy thân thể hắn, mang theo một loại lực lượng Tà Mị, như muốn kéo hắn vào sâu bên trong.
"Đây chính là Hắc Long Linh Mạch sao? Không biết bên trong có Hắc Long chi hồn hay không đây?" Điều Dịch Thiên Vân mong đợi nhất lúc này, chính là Hắc Long chi hồn...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ