Dịch Thiên Vân vừa xuất hiện, không chỉ Nguyệt Minh mà không ít tướng quân khác cũng đồng loạt đứng dậy. Bọn họ không biết thân phận của Dịch Thiên Vân, nên khi nhìn thấy hắn, tất cả đều trở nên cảnh giác.
“Đừng kích động, hắn mới là lãnh đạo giả chân chính của chúng ta, chính hắn đã luôn âm thầm ủng hộ chúng ta!” Nguyệt Minh ra hiệu cho các tướng quân không nên manh động.
“Lãnh đạo giả chân chính?” Bọn họ hai mắt sáng lên, từ rất lâu trước đây, họ đã nghe nói có một vị lãnh đạo giả, nhưng chưa từng được gặp mặt.
Bây giờ gặp được rồi, họ lại đưa mắt đánh giá Dịch Thiên Vân từ trên xuống dưới, không hề có chút tôn trọng nào. Dịch Thiên Vân chưa từng thể hiện tài năng trước mặt họ, thực sự không có chút sức thuyết phục nào.
Còn Nguyệt Minh thì khác, nàng hiện tại chính là lãnh đạo giả thực thụ! Tất cả mọi người đều nghe theo mệnh lệnh của nàng, nàng bảo làm gì thì họ làm nấy.
“Các ngươi tôn trọng một chút cho ta! Hắn mới là lãnh đạo giả chân chính của chúng ta, tất cả các ngươi đều phải nghe theo chỉ thị của hắn, hiểu chưa!” Nguyệt Minh lạnh lùng hừ một tiếng, thấy ánh mắt khinh miệt, hoặc khinh thường của bọn họ, nàng lập tức nổi giận đùng đùng.
“Vâng!”
Bọn họ bị buộc phải nghe lệnh Dịch Thiên Vân, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu. Bề ngoài thì bình thường, nhưng nội tâm lại không phục. Không thể phủ nhận tu vi của Dịch Thiên Vân là Thiên Quân, mạnh hơn các tướng quân ở đây, nhưng cũng có một bộ phận tướng quân tu vi cũng đã đạt tới tầng thứ Thiên Quân.
Bọn họ chỉ nghe theo mệnh lệnh của Nguyệt Minh, dù sao cũng là Nguyệt Minh đã cứu bọn họ ra ngoài. Dịch Thiên Vân làm được gì chứ? Điều khiển từ phía sau ư? Nhưng bọn họ chỉ thấy Nguyệt Minh ra sức, chứ không thấy Dịch Thiên Vân xuất lực, bây giờ đột nhiên nhảy ra đòi chưởng quản nơi này?
Bọn họ đều là những khúc xương cứng, không dễ gặm chút nào. Phải biết rằng họ đều đã từng làm nô lệ, còn có gì phải sợ? Nhất là bây giờ đang đối đầu với Ác Linh tộc, lại càng không sợ hãi.
Nếu không phải Nguyệt Minh ra lệnh, bọn họ thật sự chẳng thèm để ý đến Dịch Thiên Vân, dù cho Thần Quân có tới, bọn họ cũng chẳng tuân theo.
Có thể nói bọn họ là những người đã chết đi một lần, còn có gì phải sợ nữa?
Dịch Thiên Vân đưa tay vỗ vỗ vai Nguyệt Minh, cười nhạt nói: “Không cần như vậy, bọn họ cứ giao cho ngươi chỉ huy quân lính, ta ở phía sau hỗ trợ các ngươi là được.”
Hắn sao lại không đoán ra được tâm tư của họ, biết rõ mình bây giờ mà nhúng tay vào, ngược lại sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí. Vì vậy vẫn nên giao cho Nguyệt Minh chỉ huy, huống hồ nàng làm thật sự rất tốt.
Thế lực của Ác Linh tộc ở Phàm Vực đều đã bị diệt trừ hơn phân nửa, khiến cho trưởng lão của Ác Linh Thần Vực giận đến giậm chân.
“Nhưng mà…” Nguyệt Minh vẫn cảm thấy không vui, nàng vốn muốn gây dựng nên một đội ngũ cường giả, cuối cùng giao cho Dịch Thiên Vân quản lý.
“Chuyện này không cần nói nhiều, nói cho ta nghe tình hình hiện tại đi, có vẻ không được lạc quan cho lắm?” Dịch Thiên Vân không bàn nhiều về phương diện này, đến lúc đó bọn họ tự nhiên sẽ phục tùng mình.
“Vâng.” Nguyệt Minh không nhiều lời, lập tức báo cáo lại cặn kẽ tình hình hiện tại.
Nội dung đại khái rất đơn giản, chính là Ác Linh Thần Vực bên kia đã phái cường giả xuất động, trong đó Thiên Quân không ít, thậm chí có cả cường giả Thần Quân. Mà đám nô lệ bên này, tu vi mạnh nhất cũng chỉ là Thiên Quân, đối mặt với Thần Quân thật sự không có nửa điểm sức chống cự.
Vì vậy bọn họ đang thảo luận, làm sao mới có thể dẫn dụ Thần Quân đi, rồi sau đó tiêu diệt hết đám thế lực Ác Linh tộc còn lại. Độ khó trong đó không hề nhỏ, hơi bất cẩn một chút là sẽ mang đến đòn đả kích hủy diệt.
“Đại khái ta đã hiểu, không biết đã chuẩn bị xong cả chưa?” Dịch Thiên Vân sau khi nắm rõ tình hình liền mỉm cười, hóa ra là vấn đề nan giải này, đối với hắn mà nói thì chẳng có gì khó khăn cả.
“Đã chuẩn bị xong!” Nguyệt Minh hai mắt tỏa sáng, nàng biết Dịch Thiên Vân chuẩn bị đích thân chỉ huy bọn họ đại chiến một trận!
“Vậy được, chuẩn bị xuất phát, diệt sạch đám Ác Linh tộc còn lại!” Ánh mắt Dịch Thiên Vân rực sáng, chỉ cần tiêu diệt nốt đám này, thế lực Ác Linh tộc ở Phàm Vực về cơ bản sẽ hoàn toàn biến mất.
Thế lực Ác Linh tộc ở Phàm Vực biến mất, vậy thì sẽ đến lượt Ác Linh Thần Vực!
“Chờ một chút!”
Lúc này, đông đảo tướng quân đứng ra, nhìn Dịch Thiên Vân nghiêm túc nói: “Đại nhân, không có kế hoạch gì sao?”
Bọn họ có chút không nhịn được nữa, kế hoạch gì cũng không nói, cứ thế trực tiếp xông qua? Làm vậy chẳng phải sẽ toàn quân bị diệt sao?
“Các ngươi!” Nguyệt Minh trong lòng giận dữ, nàng đã từng ở cùng Dịch Thiên Vân một thời gian, biết bản lĩnh của hắn, càng biết cách làm của hắn tuyệt đối sẽ không sai.
Thấy bọn họ không nghe lời, nàng tức giận không thôi, vừa định nói gì đó thì bị Dịch Thiên Vân ngăn lại.
“Kế hoạch của ta trước nay đều rất đơn giản, chính là trực tiếp xông qua, thấy gì giết nấy.” Dịch Thiên Vân nhìn bọn họ cười nhạt nói.
“Thấy gì giết nấy? Đại nhân, đối phương có cường giả cấp bậc Thần Quân đấy, tu vi của đại nhân bây giờ hẳn chỉ là Thiên Quân thôi nhỉ? Ngài chắc chắn đi qua như vậy không phải là đẩy chúng ta vào chỗ chết sao?”
Sắc mặt bọn họ khó coi, dù sao loại chuyện này cũng không hiếm thấy, vì thắng lợi, những kẻ bề trên kia có gì mà không làm được. Tuy bọn họ không sợ chết, nhưng cũng không muốn làm pháo hôi, càng không muốn đi chịu chết!
Chết cũng phải chết cho có giá trị, nếu là một trận chiến thất bại, hoặc một trận bị nghiền ép, bọn họ cũng không muốn tham gia.
Dịch Thiên Vân im lặng liếc nhìn bọn họ, cũng không nói nhiều, không hổ là những nô lệ từng bị áp bức. Cái tâm tình phản kháng của bọn họ, thật đúng là đủ điên cuồng.
“Quyết định của chủ nhân tuyệt đối không sai, chủ nhân sẽ không để chúng ta đi chịu chết vô ích!” Nguyệt Minh không vừa mắt, trực tiếp đứng ra quát lớn bọn họ.
“Minh đại nhân, chúng ta chỉ nghe theo mệnh lệnh của ngài!” Bọn họ trước sau như một không có ý định nghe theo mệnh lệnh của Dịch Thiên Vân, chỉ tuân theo mệnh lệnh của Nguyệt Minh. Coi như cuối cùng họ có chết trận, cũng sẽ vô cùng khâm phục, bởi vì mạng của họ, chính là do Nguyệt Minh ban cho.
Nguyệt Minh sắp bị tức đến nổ tung, lại vô cùng xấu hổ, vốn dĩ muốn khống chế tốt thế hệ này, sau đó giao cho Dịch Thiên Vân quản lý. Ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, khiến nàng vừa phẫn nộ, lại vừa bất đắc dĩ.
Trong không khí giương cung bạt kiếm này, đột nhiên bên ngoài có một tên lính canh xông vào, vội vàng nói: “Không xong rồi, không xong rồi! Lính gác bên kia truyền tin, một nhóm lớn Ác Linh tộc đang xông về phía này, trong đó có cả cường giả Thần Quân kia! Không biết tại sao chúng lại phát hiện ra nơi ẩn náu của chúng ta, bây giờ phải lập tức rút lui!”
Đông đảo tướng quân biến sắc, kể cả Nguyệt Minh cũng sa sầm mặt mày, xem ra là phải rút lui rồi.
“Minh đại nhân, xem ra chúng ta bây giờ chỉ có thể tạm thời rút lui!” Các tướng quân vội vàng nói.
Bọn họ chưa có kế hoạch chu toàn, tự nhiên không dám liều mạng với đối phương, nếu không chắc chắn sẽ chết.
Nguyệt Minh lại quay đầu nhìn về phía Dịch Thiên Vân, muốn nghe xem hắn nói thế nào.
“Không kịp nữa rồi, bọn chúng đã kéo tới.”
Giọng Dịch Thiên Vân còn chưa dứt, bên ngoài đã truyền đến một luồng khí thế trấn áp đất trời, phô thiên cái địa từ trên không trung ép xuống, bao trùm toàn bộ nơi này.
Sắc mặt bọn họ đại biến, xem ra là trốn không thoát, không ngờ bọn chúng lại kéo đến nhanh như vậy!
“Chẳng phải các ngươi muốn chứng kiến bản lĩnh của ta sao, lát nữa sẽ được thấy.” Dịch Thiên Vân cười nhạt một tiếng, toát ra một sự tự tin không lời nào tả xiết
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿