Dưới sự giao lưu sơ lược, Dịch Thiên Vân đã đại khái nắm rõ tình hình. Bọn họ ở bên ngoài ngẫu nhiên thu hoạch được một tấm bản đồ, chính là địa đồ liên quan tới Tử Kim Thần Các.
Có thể biết cấu tạo đại thể của chặng đường, cùng với miêu tả một số khu vực. Tuy nói không phải phi thường kỹ càng, nhưng những vật ghi chép cũng không ít, đủ để bọn họ thăm dò không ít khu vực.
Chỉ là trước mắt mà nói, tạm thời chưa có ích lợi gì. Hiện tại nếu không thông qua nơi đây, liền không cách nào tiến vào khu vực bên trong. Nơi này rõ ràng là một cửa ải đặc thù, ngăn cản một số người xâm nhập, khiến họ không cách nào tiến vào.
"Lần này chúng ta đi Tử Kim Thần Các tìm bảo vật, đồng thời còn phải cảnh giác một sự tình vô cùng nghiêm trọng." Dịch Thiên Vân sau khi đã hiểu rõ tường tận, nghiêm nghị nhìn về phía họ.
"Sự tình gì?" Bọn họ sắc mặt trầm trọng, nhìn biểu lộ của Dịch Thiên Vân, tin tưởng sẽ không đơn giản.
"Chuyện của Độc Nhãn Cự Thú Tộc." Dịch Thiên Vân đại khái đem tình huống của Độc Nhãn Cự Thú Tộc nói ra, khiến sắc mặt bọn họ biến đổi lớn. Họ làm sao đều không nghĩ đến, còn có loại chuyện này.
"Độc Nhãn Cự Thú Tộc lại còn có kế hoạch như vậy, quả thực kinh khủng!" Thiên Du Nguyên sắc mặt nghiêm trọng: "Nói như vậy, chúng ta coi như cầm tới bảo vật, nói không chừng sẽ còn bị Độc Nhãn Cự Thú Tộc tận diệt. Không những mất mạng, bảo vật còn bị cướp đi!"
Thật nếu là như thế, bọn họ thật đúng là công dã tràng.
Thiên Tinh Hoàn sắc mặt đồng dạng đều là biến đổi. Ai có thể nghĩ tới còn có loại hoàng tước tại hậu đâu? Hơn nữa còn là loại cực kỳ hung tàn kia.
"Đúng vậy, cho nên chúng ta cố gắng hết sức không nên xung đột, giữ lại lực lượng của mình. Nếu Độc Nhãn Cự Thú Tộc kéo đến, hoặc là ngăn cản, hoặc là bỏ trốn. Chỉ là tự mình nội chiến thì chẳng có ý nghĩa gì." Dịch Thiên Vân lắc đầu nói: "Chỉ là chuyện này nói ra, ai sẽ tin tưởng chứ?"
"Độc Nhãn Cự Thú Tộc biến mất lâu như vậy, ngược lại hiện tại cũng gần như bị diệt sạch, thậm chí có kẻ còn bị nuôi nhốt, biến thành sủng vật. Hiện tại đột nhiên nói sẽ kéo đến, tuyệt đối là không ai tin tưởng."
Dịch Thiên Vân lắc đầu thở dài, không thể không nói cái này thật đúng là một loại bi ai. Bất quá đổi lại hắn, hoàn toàn chính xác cũng không thể nào tin. Bốn phía đều không có gì Độc Nhãn Cự Thú Tộc, ai sẽ tin tưởng còn có nhiều như vậy Độc Nhãn Cự Thú Tộc kéo đến?
Trong mắt không ít tu luyện giả, Độc Nhãn Cự Thú Tộc đều nhanh muốn diệt tộc, sẽ còn ngóc đầu trở lại sao?
Nói ra, sẽ chỉ bị người ta cho là nói dối, muốn lừa họ không tiếp tục tranh đoạt bảo vật trong Tử Kim Thần Các.
"Bọn họ sẽ bao lâu hành động đâu?" Thiên Du Nguyên nghiêm túc nói.
"Cái này không rõ ràng lắm, tóm lại, trước mắt vẫn là nên tìm bảo vật trước đã. Nếu bị gia tộc khác đoạt mất, chúng ta sẽ chẳng còn gì." Dịch Thiên Vân cười nói.
Mục tiêu trước mắt chính là tầm bảo, những nhân tố bất định của Độc Nhãn Cự Thú Tộc, tạm thời gác lại một bên.
"Nói thì nói như thế, chúng ta bây giờ làm sao đi vào? Nhiều phòng ốc của tu luyện giả như vậy, đều không tìm thấy chút dấu vết nào." Thiên Du Nguyên lắc đầu nói.
Bọn họ cũng đã tìm rất nhiều phòng ốc, ngoài những đống đồ dùng trong nhà, họ không nhìn thấy dù chỉ nửa phần dấu vết.
"Lối vào là tương đối khó tìm, nhưng cũng không phải là không thể tìm ra." Dịch Thiên Vân tự tin cười một tiếng nói: "Ta đã quan sát một đoạn thời gian, đã tìm ra cách tiến vào."
"Cái gì, Dịch huynh đệ tìm được rồi?" Hai người bọn họ hai mắt tỏa sáng. Họ còn tưởng rằng sẽ giống như con ruồi không đầu, ở chỗ này một mạch tìm kiếm, không nghĩ tới Dịch Thiên Vân đã tìm được.
"Đúng vậy, hơi hao phí chút công phu, vẫn có thể tìm được. Ta xem xét thấy, một vài trưởng lão của các gia tộc lớn khác cũng đã lờ mờ tìm ra được chút môn đạo, trong đó có một vị cơ bản đã tìm ra, thực lực kinh nhân." Dịch Thiên Vân ánh mắt hướng bên cạnh nhìn lại, từ hướng hắn nhìn tới, thấy không ít tu luyện giả đang ở đó, cũng không biết đang nhìn ai.
"Vị kia, không phải là Tĩnh Hãn tỷ tỷ?" Thiên Tinh Hoàn mạnh dạn đoán rằng.
"Ồ, xem ra ngươi vẫn rất hiểu nàng?" Dịch Thiên Vân có chút giật mình. Hắn vừa lướt qua, nhìn thấy Tĩnh Hãn tìm đúng hướng một cách cực kỳ chuẩn xác, cứ tiếp tục như thế, nhất định có thể tìm ra lối vào.
Không ngờ Thiên Tinh Hoàn vừa nói đã trúng phóc.
"Đó là đương nhiên, Tĩnh Hãn tỷ tỷ tương đối lợi hại. Ta từng gặp nàng một lần. Nhất là trong việc thôi diễn các đại trận pháp, cùng với một số lĩnh vực khác, nàng đều có tạo nghệ kinh nhân! Chỉ là gặp phải một tên cực kỳ khó chịu, cứ bám riết lấy nàng không tha." Thiên Tinh Hoàn một mặt khó chịu.
Dịch Thiên Vân biết nàng nói là Chúc Tinh, như chó dán cao da, cứ bám dính lấy.
"Không tệ, ta nói chính là nàng. Chỉ cần cho nàng thêm chút thời gian nữa, nàng có thể phá vỡ." Dịch Thiên Vân cười nói: "Chỉ là trước lúc này, vẫn là để chúng ta đi vào trước đi, không thể để người khác chiếm được tiên cơ!"
"Cùng ta tới!"
Dịch Thiên Vân cười một tiếng, liền hướng phía trước bay đi. Hai người kia cấp tốc đuổi theo. Dù cho có tạo nghệ nhất định về tinh văn, nhưng vẫn không cách nào tìm ra bất kỳ manh mối nào từ nơi này, khiến họ vô cùng buồn rầu.
Hiện tại Dịch Thiên Vân nói có thể tìm ra, họ ngược lại muốn mở mang kiến thức, Dịch Thiên Vân đã làm cách nào.
Rất nhanh Dịch Thiên Vân liền đến đứng trên nóc nhà. Hai người kia cũng lần lượt đáp xuống, đứng bên cạnh Dịch Thiên Vân. Hành động này ngược lại đã dẫn tới sự chú ý của Thiên Nguyệt Minh. Vốn dĩ khu vực rộng lớn như vậy, lại thêm tu vi của họ tương đối mạnh, nên từ xa đã có thể nhìn thấy tình hình nơi đây.
"Điểm mấu chốt để phá giải nơi đây, chính là ở đây." Dịch Thiên Vân cười nhạt nói.
"Ở chỗ này?" Bọn họ cúi đầu nhìn xuống, cũng không nhìn ra được điều chi.
"Đúng vậy, ngay ở chỗ này. Các ngươi có thể nhìn ra thứ gì sao?" Dịch Thiên Vân hỏi.
"Nhìn không ra." Bọn họ lắc đầu nói.
Nếu có thể nhìn ra được, họ đã chẳng còn mò mẫm ở đây nữa.
"Vậy được thôi, giờ ta sẽ cho các ngươi xem cách phá giải. Khi đã biết rồi, các ngươi sẽ thấy nó vô cùng đơn giản. Đương nhiên, nhìn thì đơn giản, nhưng tìm ra lại là một chuyện khác."
Dịch Thiên Vân vừa giải thích, vừa đưa tay kết ấn, phất nhẹ tay, khiến các phòng ốc xung quanh sát nhập về phía này. Theo tiếng ầm ầm vang dội, từng tòa phòng ốc kiên cố cứ thế bị dịch chuyển tới. Những phòng ốc này có thể dịch chuyển, nhưng phá hủy thì lại rất khó khăn.
Sau khi dịch chuyển, các phòng ốc quả nhiên chắp vá thành một trận hình mới. Vừa vặn hợp lại thành công, một cánh cổng ánh sáng liền hiện ra trước mắt, bao phủ lấy họ mà đi vào.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về, bị cảnh tượng này làm cho ngây người. Không ngờ còn có thể chơi chiêu này sao?
"Chúng ta tranh thủ thời gian đi vào đi!" Dịch Thiên Vân dẫn đầu bước vào bên trong.
Thiên Du Nguyên cùng những người khác sững sờ một lát, cũng cấp tốc đi theo, cùng lúc biến mất trong cánh cổng ánh sáng. Những tu luyện giả còn lại vừa kịp phản ứng, liền nhanh chóng xông về phía này, nhưng chưa đợi họ đến nơi, cánh cổng ánh sáng kia đã đóng sập lại.
"Đáng chết, chậm một bước!" Bọn họ giận mắng một tiếng, nhưng chẳng có ý nghĩa gì. Cánh cổng ánh sáng đã đóng chặt, không còn xuất hiện cánh cổng thứ hai.
Họ tùy ý loay hoay các phòng ốc này, nhưng cũng không thấy cánh cổng ánh sáng nào xuất hiện nữa, cứ như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra vậy.