"Lực phòng ngự cũng mạnh đấy, hơn xa mấy kẻ ta đã đối phó trước đó." Dịch Thiên Vân lạnh nhạt nói: "Chỉ là không biết, thân thể này của các ngươi còn chịu nổi bao nhiêu quyền của ta nữa?"
Chỉ với một quyền của hắn, cả hai đã phải chịu thương thế không nhẹ. Hỏa diễm xâm nhập vào cơ thể, bọn họ phải gắng gượng lắm mới trục xuất được nó ra ngoài, nhưng tình hình thương thế cũng không mấy lạc quan.
Nếu cứ để Dịch Thiên Vân đánh trúng thêm vài lần, bọn họ chắc chắn sẽ mất đi sức chiến đấu. Uy lực của một quyền này đâu phải chuyện đùa. Trớ trêu thay, bọn họ lại chẳng thể nào né tránh dễ dàng, tốc độ của Dịch Thiên Vân hoàn toàn nghiền ép bọn họ!
"Lại đến đây!"
Khoa Túc Cực Tinh Đế và đồng bọn làm sao chịu nhận thua? Đây chính là cơ hội trở thành Thiên Đế, ai lại nỡ lòng bỏ qua chứ? Chỉ cần còn lại hơi thở cuối cùng, bọn họ sẽ không bao giờ từ bỏ.
"Vậy sao, vậy thì thử xem các ngươi có chống đỡ nổi không!"
Ánh mắt Dịch Thiên Vân lóe lên, sau lưng hắn hiện ra một bóng mờ, đó là hư ảnh của Cự Thần Ưng từ rất lâu về trước. Tuy tu vi của Cự Thần Ưng khi đó chỉ là Chí Tôn cấp 10 sao, nhưng chiến lợi phẩm nó để lại vẫn có hiệu quả gia tăng sức mạnh cho hắn.
Dù sao tu vi thực sự của hắn bây giờ mới là Tinh Đế hậu kỳ, những vật phẩm cấp Chí Tôn 10 sao vẫn có chút tác dụng. Có lẽ không thể phát huy được hiệu quả đỉnh phong như trước, nhưng phát huy được gần một nửa thì vẫn không thành vấn đề.
Nhưng chỉ cần một chút hiệu quả nhỏ nhoi đó thôi cũng đủ để hắn dễ dàng áp đảo đối phương về mặt tốc độ!
Khi đôi đồng tử của bọn họ nhìn thấy tàn ảnh ấy, chúng liền co rụt lại, tốc độ nhanh đến kinh người. Vốn dĩ bọn họ tự cho rằng tốc độ của mình không yếu, nào ngờ trước mặt Dịch Thiên Vân lại trở nên yếu ớt đến thế.
"Rầm rầm rầm!"
Những đòn công kích dồn dập tiếp tục oanh kích lên người bọn họ, một lần nữa đánh bay cả hai. Trong khi đó, những đòn tấn công của bọn họ hoàn toàn không có tác dụng gì.
Vốn dĩ chiến lực và tốc độ của Dịch Thiên Vân gần như ngang bằng với họ. Trong tình huống này, chỉ cần mạnh hơn một chút cũng đồng nghĩa với việc vượt qua hoàn toàn!
Cứ như vậy, hắn hoàn toàn treo lên đánh bọn họ mà không gặp chút áp lực nào. Trạng thái khủng bố như thế khiến bọn họ kinh hãi tột độ.
"Chết tiệt, sao hắn lại nhanh như vậy!" Sắc mặt Khoa Túc Cực Tinh Đế và đồng bọn vô cùng khó coi. Bọn họ vốn tưởng rằng đã nắm chắc phần thắng, càng cho rằng sức mạnh mà Dịch Thiên Vân bộc phát trước đó đã là cực hạn.
Nào ngờ thực lực hắn thể hiện khi đối phó với những người khác vốn không phải là cực hạn!
"Bạo cho ta!"
Dịch Thiên Vân lại lần nữa xuyên qua không gian, lao đến bên cạnh Khoa Túc Cực Tinh Đế, đột ngột tung một quyền, quyền quyền đến thịt. Dưới cú đập mạnh, Khoa Túc Cực Tinh Đế lại bị đánh bay ra ngoài.
Thân thể vốn không thể phá vỡ của y, dưới cú đập của hắn, vẫn bị lõm xuống, bản thân bị trọng thương!
Quyển Vân Cực Tinh Đế cũng vậy, thậm chí còn thảm hơn Khoa Túc Cực Tinh Đế, bị đánh đến không còn sức phản kháng, mất đi sức chiến đấu từ sớm. Tình hình trước mắt, thất bại đã là điều chắc chắn.
"Ha ha ha, đáng đời!" Mạn Phù Cực Tinh Đế sau khi thở dốc một hồi ở bên cạnh, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền cười phá lên.
Lúc trước khi bọn họ tấn công, hai kẻ này lại đứng bên xem kịch. Giờ thì hay rồi, cả hai bị đánh đến không còn sức phản kháng, sao y có thể không vui cho được? Ánh mắt oán độc hiện lên trong mắt y, cảm thấy vô cùng hả hê, hận không thể thấy bọn họ bị đánh chết ngay lập tức!
Tuy nhiên, Dịch Thiên Vân vẫn cho bọn họ một cơ hội, không lựa chọn hạ sát. Dù sao cũng phải nể mặt Ức Long Cực Tinh Đế và những người khác một chút. Trước đó đã nói không được giết, giết một người thì còn được, chứ nếu giết liên tiếp mấy người, e rằng bọn họ sẽ nổi trận lôi đình.
Điều này chắc chắn sẽ cực kỳ bất lợi cho hắn. Mọi chuyện đều phải được kiểm soát, biết cương biết nhu, như vậy mới có thể đứng vững ở nơi này.
"Các ngươi có nhận thua không?" Quyền mang trên tay Dịch Thiên Vân lấp lóe, hỏa diễm bùng lên, sẵn sàng bộc phát về phía bọn họ bất cứ lúc nào. "Nếu không nhận thua, vậy đừng trách ta không khách khí."
Mặc dù hắn sẽ nể mặt Ức Long Cực Tinh Đế, nhưng nếu những kẻ này không chịu nhận thua, cũng đừng trách hắn ra tay tàn nhẫn.
Khoa Túc Cực Tinh Đế và đồng bọn đang trọng thương khó mà cử động, vô cùng khó khăn ngẩng đầu nhìn về phía Dịch Thiên Vân.
Cuối cùng chỉ có thể mở miệng nói: "Ta, chúng ta nhận thua..."
"Chúng ta? Bao gồm cả hắn sao?" Dịch Thiên Vân nhìn về phía Quyển Vân Cực Tinh Đế.
Quyển Vân Cực Tinh Đế cuối cùng cũng gắng sức gật đầu. Thật ra y đã không thể cử động được nữa, đây là dùng hết toàn lực mới có thể gật đầu một cái.
Sau khi bọn họ nhận thua, lập tức được truyền tống ra ngoài để cứu chữa. Giờ đây, trên toàn trường chỉ còn lại một mình Dịch Thiên Vân!
Trong tình huống đơn đả độc đấu, Dịch Thiên Vân đã quét sạch tất cả mọi người, chỉ còn lại một mình hắn. Chiến lực kinh khủng khiến đám đông không ngừng hít vào một ngụm khí lạnh.
Trước khi trận chiến bắt đầu, bọn họ đều cho rằng Dịch Thiên Vân sẽ bị xử lý một cách dễ dàng, thậm chí là người bị loại đầu tiên. Ai ngờ hắn lại là người tồn tại đến cuối cùng, nghiền ép tất cả!
Lúc này, tất cả đều im lặng. Những lời chế nhạo trước đó giờ đây hóa thành một cái tát giáng mạnh vào mặt bọn họ. Kẻ không có thực lực và vô tri thực sự là bọn họ, chứ không phải Dịch Thiên Vân.
Ức Long Cực Tinh Đế và những người khác cũng trầm mặc. Bọn họ vốn chỉ nghĩ đơn giản là để Dịch Thiên Vân khuấy động một chút, nào ngờ hắn lại đánh bại tất cả mọi người, một mình giành chiến thắng trong cuộc tỷ thí này!
"Tốt!" Vũ Quang Thiên Đế cười lớn, vỗ tay tán thưởng. Những người khác cũng vỗ tay theo. Ngay cả Vũ Quang Thiên Đế cũng đã vỗ tay, sao bọn họ có thể không vỗ tay theo chứ. Sau một hồi vỗ tay, Vũ Quang Thiên Đế mỉm cười nói: "Không tệ, không tệ. Chúc mừng ngươi đã giành được suất lần này, chúng ta sẽ dốc toàn lực giúp ngươi đột phá đến tu vi Thiên Đế, để ngươi tiến thêm một bước!"
"Đa tạ đại nhân." Dịch Thiên Vân cung kính mỉm cười rồi bước xuống.
Tiếp theo là màn dọn dẹp tàn cuộc. Tất cả mọi người sau khi tạm biệt Vũ Quang Thiên Đế và các vị khác liền vội vã quay về chữa thương, không dám ngẩng đầu đối mặt với họ.
Trong mắt bọn họ, đây là một sự hổ thẹn. Không ngờ ngay cả một người từ thế lực bên ngoài cũng không đánh lại, bọn họ còn mặt mũi nào mà ở lại đây?
Sau khi tất cả đã rời đi, chỉ còn lại một mình Dịch Thiên Vân. Vũ Quang Thiên Đế và những người khác đều nhìn chằm chằm vào hắn, một lần nữa xem xét kỹ lưỡng vị tiểu tử đến từ bên ngoài này.
Năng lực như vậy, quả thực đã đánh cho thiên tài bên này của họ rụng đầy răng, khiến họ không thể không nhìn nhận lại một phen.
"Những lời ta nói với ngươi trước đó, ngươi đã không hoàn toàn chấp hành, điểm này ta không nói nhiều nữa. Màn trình diễn của ngươi vừa hay đã bù đắp cho vấn đề này, bằng không đó là một con đường chết!" Ánh mắt Ức Long Cực Tinh Đế lạnh băng. Bọn họ ghét nhất là kẻ không phục tùng mệnh lệnh. Kẻ vi phạm mệnh lệnh của họ, về cơ bản đều chỉ có một con đường chết.
Thiên phú có tốt đến đâu, nếu không phục tùng mình, thì đối với họ cũng chẳng có bất kỳ ý nghĩa gì.
Thứ họ cần là quyền khống chế tuyệt đối, chứ không phải một kẻ dám trái lệnh!
"Đa tạ đại nhân thông cảm." Dịch Thiên Vân biết ngay Ức Long Cực Tinh Đế sẽ không truy cứu. Tất cả đều phải xem biểu hiện và chừng mực, nếu hắn giết thêm vài người nữa, vậy thì bọn họ thật sự sẽ nổi trận lôi đình.
Tuy nhiên, chuyện tiếp theo mới là quan trọng nhất
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh