Khi ngọn lửa còn đang bùng cháy, Dịch Thiên Vân đã thu lại Trạng thái Tà Thần, trở về dáng vẻ bình thường. Toàn thân hắn được bao bọc bởi một bộ khôi giáp màu đen, trông không còn vẻ tà ác như khi hóa thân thành Tà Thần, nhưng vẫn uy phong lẫm liệt như cũ.
Hắn không lao lên tung thêm một quyền tàn nhẫn để kết liễu Càn Nguyên Thái Thượng Hoàng. Bởi vì đối phó với lão quá dễ dàng, Dịch Thiên Vân không có ý định giết lão nhanh như vậy, mà muốn từ từ giày vò.
Thất trách thì thôi đi, đằng này còn muốn giết cả truyền nhân của mình. Cứ thế mà giết lão, thật quá hời cho lão rồi.
"Hù hù hù..."
Một lúc lâu sau, Càn Nguyên Thái Thượng Hoàng cuối cùng cũng ngăn chặn được sự ăn mòn của ngọn lửa, nhưng cả người đã chẳng khác gì tàn phế, toàn thân không còn một miếng thịt lành lặn. Lần này lão bị thiêu còn triệt để hơn trước, một tay và hai chân đều đã bị thiêu rụi.
Sinh Mệnh Chi Lực trong cơ thể không ngừng tuôn ra để chữa trị thân thể, nhưng tốc độ hồi phục đã chậm hơn trước quá nhiều. Tuy có thể Đoạn Chi Trọng Sinh, nhưng vết thương hiện tại quá nặng, việc hồi phục tiêu hao lượng linh lực cực kỳ kinh người.
Trong tình trạng này, lão cần nhiều thời gian hơn để hồi phục. Trong chớp mắt, vị Thái Thượng Hoàng mà bọn họ sùng bái đã bị thiêu thành nửa tàn phế, lại không thể lập tức hồi phục như cũ, khiến tinh thần của đám người kia tức thì rơi xuống đáy vực.
"Thế nào, tư vị này dễ chịu chứ?" Dịch Thiên Vân lạnh nhạt nói.
"Đừng, đừng manh động, ta nguyện ý trở về làm Thủ Hộ Giả..." Lão vội vàng đưa tay ra ngăn cản Dịch Thiên Vân động thủ, lão đã biết đối thủ đáng sợ đến mức nào, bất kể mình tung ra chiêu thức gì, đối phương đều có thể nghiền ép, khắc chế mình gắt gao.
"Ngươi nghĩ bây giờ còn có cơ hội sao?" Dịch Thiên Vân lắc đầu, hắn đã không định cho lão thêm bất kỳ cơ hội nào nữa, mọi chuyện đã định, dù lão có trở về làm Thủ Hộ Giả hay không, ý nghĩa cũng không lớn.
Phong ấn chắc chắn sẽ được giải trừ trong vòng trăm năm, vốn dĩ hắn định tha cho lão, nhưng lão đã động sát tâm với hắn, vậy thì không thể nào tha thứ được.
Dịch Thiên Vân trước nay luôn là có thù tất báo, hắn không tự nhận mình là người tốt tuyệt đối, càng không thể có lòng dạ đàn bà. Chỉ cần có địch ý với mình, nhất định phải giết!
Cho dù thế giới này vì vậy mà hủy diệt, hắn cũng sẽ chống cự, không cần lý do gì cả, chính là muốn giết! Huống hồ nếu thật sự giết đối phương mà thế giới này liền hủy diệt, vậy thì cứ hủy diệt hết đi.
Chỉ cần chọc đến mình, bất kể là ai, đều phải chết không thể nghi ngờ!
"Ta, Càn Nguyên Đế Quốc của ta, sẽ vĩnh viễn thần phục ngươi, có thể lập hạ lời thề, trở thành nô lệ của ngươi..." Lão không ngừng gào lên, thân thể cũng nhanh chóng chữa trị, đồng thời quay sang gầm lên với đám đại thần: "Các ngươi còn đứng đó làm gì, còn không mau tới đây quỳ xuống!"
Đám đại thần bên cạnh đang kinh hãi tột độ, lúc này mới lồm cồm bò tới, nội tâm hoảng sợ vạn phần. Nào còn dám đối mặt với Dịch Thiên Vân, càng không dám có nửa điểm lòng dạ báo thù.
Khí thế hống hách trước đó của bọn họ như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt, hoàn toàn bị dập tắt. Bây giờ ngoài thần phục ra, đã không còn lựa chọn nào khác.
"Ta, chúng ta nguyện ý thần phục, phụng dưỡng Thiên Vân Đại Đế làm Đại Đế của chúng ta..."
Từng vị đại thần đều vô cùng hoảng sợ, lúc này bọn họ mới hiểu ra vì sao Thế Long Đế Quốc lại bị hủy diệt, đối mặt với một vị Đại Đế kinh khủng như thế, ai dám không thần phục?
Ai phản kháng liền giết kẻ đó, ai dám cản đường?
Dịch Thiên Vân lạnh lùng liếc mắt nhìn sang, Càn Nguyên Đại Đế càng là quỳ rạp trên đất, vẻ ngạo khí trước đó đã sớm biến mất. Mọi sự khuất nhục giờ đây đều phải gạt sang một bên, thứ còn lại chỉ là nỗi sợ hãi.
"Ta, ta xin lỗi vì những lời nói trước đó, ta không nên nói như vậy..." Càn Nguyên Đại Đế khúm núm nói, nào còn dáng vẻ của một Đại Đế, sớm đã bị dọa cho mất mật.
Cũng không phải hắn không có uy nghiêm của bậc đế vương, mà là khi cảm nhận được thứ sức mạnh chỉ có thể ngước nhìn này, hắn chỉ có thể lựa chọn thần phục! Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tuy có chút nhục nhã, nhưng thần phục trước một vị tuyệt thế đế vương, cũng không tính là mất mặt.
"Ừm, ta chấp nhận sự thần phục của các ngươi..." Dịch Thiên Vân lạnh nhạt nói.
Đám đại thần trong lòng vui mừng, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên, nhưng thứ chào đón bọn họ lại là một ngọn lửa kinh hoàng, còn chưa kịp phản ứng, đã bị ngọn lửa ấy bao trùm.
Kèm theo những tiếng hét thảm thiết, bọn họ nhanh chóng biến mất, tất cả đều bị thiêu thành than, chết không thể toàn thây. Trong đó bao gồm cả Càn Nguyên Đại Đế, cũng bị hắn thiêu chết.
"Chúng ta đều đã thần phục ngươi, vì sao ngươi còn hạ độc thủ như vậy!" Càn Nguyên Thái Thượng Hoàng tức giận không thôi, lúc này tay chân cụt của lão đã hồi phục gần như hoàn toàn.
"Ta không cho rằng ngươi sẽ cam tâm thần phục ta, chẳng qua chỉ là đang kéo dài thời gian thôi, ta nói đúng chứ?" Dịch Thiên Vân cười nhạt một tiếng: "Chỉ riêng việc ngươi không muốn trở thành Thủ Hộ Giả của Sáng Tạo Thiên Thần Vương, trong lòng luôn có một Đế Vương Chi Tâm, làm sao có thể cam tâm thần phục kẻ khác?"
Càn Nguyên Thái Thượng Hoàng bị một câu nói toạc ra tâm tư, cũng không phản bác gì, ngược lại chân nhẹ điểm một cái xuống đất. Trong sát na, vô số cánh hoa từ dưới đất khép lại, bao bọc lấy Dịch Thiên Vân, tầng tầng lớp lớp.
Bên trong những cánh hoa này lấp lánh thứ chất lỏng u tối, đó là một loại kịch độc! Tựa như ngưng tụ nọc độc cả đời, cứ như vậy bao phủ về phía Dịch Thiên Vân.
Bởi vì quá đột ngột, nó bất ngờ ập đến, gắt gao phong tỏa Dịch Thiên Vân bên trong.
"Ha ha ha... Xem lần này ngươi còn không chết! Đây chính là Vạn Cổ Hủ Thực Độc, cho dù ngươi có tu vi cấp bậc Thánh Vương, dính phải cũng phải trúng độc cho ta!" Càn Nguyên Thái Thượng Hoàng cười ha hả, vô cùng khoái trá.
Mặc dù con trai mình đã chết, nhưng chỉ cần lão còn sống là đủ, những kẻ khác chết thế nào cũng không liên quan đến lão. Chỉ cần bản thân lão còn sống, hậu duệ nào cũng có thể sinh lại, đại thần đế quốc nào cũng có thể chiêu mộ lại.
Huống hồ đến lúc đó lão sẽ trở thành đệ nhất đế quốc, các thế lực khác đều chỉ có thể thần phục dưới chân lão!
"Uy lực không biết thế nào, nhưng ta không có ý định nếm thử." Một giọng nói quỷ mị truyền đến từ sau lưng lão, Càn Nguyên Thái Thượng Hoàng kinh hãi quay đầu nhìn lại, phát hiện Dịch Thiên Vân không biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau mình.
"Ngươi, ngươi..."
Lời còn chưa nói hết, Dịch Thiên Vân đã duỗi tay tóm lấy đầu lão, trực tiếp ấn xuống đất, "Bành" một tiếng, ngọn lửa điên cuồng bùng lên, từ đầu đến chân trong nháy mắt bị đốt cháy, hóa thành một ngọn đuốc sống.
"Còn có di nguyện gì muốn nói không?" Dịch Thiên Vân vừa nói vừa điên cuồng phóng thích ngọn lửa, lần này là triệt để muốn giết chết lão, chứ không phải để lão lảm nhảm thêm vài câu.
"Ta, lần này ta thật sự nguyện ý thần phục, nguyện ý trở thành nô lệ cả đời của ngươi, khi yêu ma phá vỡ phong ấn, ta có thể là người đầu tiên xông lên!" Lão không ngừng gào thét, cầu xin Dịch Thiên Vân có thể tha cho mình.
"Đã quá muộn rồi, từ lúc ngươi từ chối ta, ngươi đã bị phán tử hình..." Giọng Dịch Thiên Vân không chút cảm xúc, đối với một kẻ phản bội, không có gì đáng để tha thứ, nhất là khi đã từ chối đề nghị của mình.
"Vậy thì ngươi cùng chết với ta đi!"
Càn Nguyên Thái Thượng Hoàng hét lớn một tiếng, đưa tay tóm lấy cánh tay Dịch Thiên Vân, một luồng sức mạnh kinh khủng tuôn ra từ trong cơ thể, muốn cùng hắn đồng quy vu tận.
"Vậy chính ngươi chết trước đi." Dịch Thiên Vân đưa tay ấn một cái, lực đạo kinh khủng đè xuống, ấn nát đầu của lão, tất cả cứ như vậy kết thúc...
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿