Chỗ dựa lớn nhất của Thiên Minh Thần Quốc chính là ba đại cường giả Thánh Vương. Hiện tại, hai vị Đại Thánh Vương đã bỏ mình, cộng thêm vô số tinh nhuệ của Thiên Minh Thần Quốc cũng đều chết sạch. Trong tình huống này, còn có thể có phần thắng nào sao?
Nếu nói về sức mạnh cá nhân, hắn vẫn có cơ hội thắng rất lớn, chỉ là bây giờ đã chết nhiều người như vậy, tộc nhân Phượng Hoàng có thể tùy ý trốn thoát. Hắn nhiều nhất cũng chỉ có thể công chiếm tổ địa Phượng Hoàng mà thôi, chứ không thể nào bắt về từng người một được.
Thiên Minh Thần Quốc công chiếm nơi này, ngoài việc nhắm vào tài nguyên ra, phần lớn còn là muốn bắt tộc nhân Phượng Hoàng về. Dù sao đây mới là trọng điểm thực sự, tinh huyết Phượng Hoàng quý giá chính là sự đảm bảo để tăng cường thực lực bản thân.
Bây giờ chỉ dựa vào một mình hắn thì làm sao bắt hết được? Chỉ có thể nói bắt được người nào hay người đó, chứ không thể nào tóm gọn toàn bộ như trước nữa.
"Ngươi cảm thấy mình còn có phần thắng sao?" Dịch Thiên Vân lạnh nhạt nhìn hắn, Hắc Viêm trong tay không ngừng thiêu đốt ác linh, muốn triệt để đốt nó thành tro bụi.
Bị ảnh hưởng bởi việc này, sắc mặt Thiên Minh Thánh Vương có chút trắng bệch, bởi hai bên vốn tương liên. Bên này bị thiêu đốt, bên kia cũng cảm nhận được nỗi thống khổ tột cùng.
Chỉ là Thiên Minh Thánh Vương cũng không lập tức lao lên phản công, ba vị lão tổ cộng thêm Dịch Thiên Vân đang đứng ở đây, hắn làm sao dám xông lên tấn công?
"Không thể phủ nhận sức mạnh của ngươi rất lớn, nhưng ngươi nghĩ mình thật sự có phần thắng sao?" Thiên Minh Thánh Vương cười lạnh nói: "Ta thấy thực lực của ngươi không tệ, lại không phải người của Phượng Hoàng Tộc, ta cho ngươi một cơ hội!"
"Chỉ cần ngươi gia nhập Thiên Minh Thần Quốc của ta, mọi chuyện sẽ không truy cứu, thậm chí còn có thể ban cho ngươi địa vị cao hơn, dưới một người, trên vạn người! Đừng tưởng rằng sức mạnh bây giờ của ngươi đã rất lớn, có rất nhiều thứ ngươi căn bản không biết, cho dù ngươi có được sức mạnh Thánh Vương thì đã sao, tất cả mới chỉ là khởi đầu mà thôi!"
Thiên Minh Thánh Vương lại bắt đầu lôi kéo, chứ không hề có ý định đuổi tận giết tuyệt.
"Mọi chuyện đều không truy cứu? Ta đã giết phần lớn thủ hạ của ngươi, bao gồm cả hai Thánh Vương, như vậy cũng không truy cứu sao?" Dịch Thiên Vân nói với vẻ đầy thâm ý.
Hắn không hề vội vã chiến đấu, dù sao thì ác linh vẫn đang bị thiêu đốt từng chút một, cứ tiếp tục như thế một lát nữa là có thể thiêu chết hoàn toàn. Vốn dĩ hắn định cùng Bách Thủy Hoàng đồng tâm hiệp lực tiêu diệt ác linh, nhưng bây giờ đã không cần nữa, một mình hắn là đủ rồi.
Hiện tại hắn đã mạnh hơn trước đó quá nhiều, đâu còn cần Bách Thủy Hoàng hỗ trợ, một mình cũng đủ để thiêu chết ác linh này. Bất Diệt Chi Hỏa phiên bản siêu cấp cường hóa, cộng thêm sức mạnh cường hãn của hắn, một con ác linh cỏn con có thể dễ dàng tiêu diệt.
Bây giờ ác linh đã bị hấp thu hơn phân nửa, chỉ còn lại một phần nhỏ, càng dễ dàng giết chết hơn. Tuy chỉ là một phần nhỏ, nhưng ít nhất cũng có thể khiến Thiên Minh Thánh Vương trọng thương.
"Không truy cứu, bọn chúng chết là do bản thân không có bản lĩnh." Thiên Minh Thánh Vương nắm chặt quyền đầu, nghiêm nghị nói: "Thứ ta cần là cường giả chân chính, chứ không phải kẻ yếu!"
Khi hắn nói những lời này, khí tức cường giả cuộn trào tứ phía, Bách Thủy Hoàng và những người khác cảm thấy áp lực tăng lên gấp bội. Luồng sức mạnh này thật sự quá khủng khiếp, mạnh hơn bọn họ quá nhiều, áp lực tự nhiên cũng lớn hơn.
"Hay cho một câu không truy cứu, phải công nhận rằng lòng dạ của Thiên Minh Thánh Vương ngươi thật rộng lớn. Nói như vậy, giết chết phân thân của ngươi cũng không truy cứu sao?" Dịch Thiên Vân lạnh nhạt nói.
Hắn không hề bị sự cám dỗ này làm cho lay động, từ trước đến nay hắn bị dụ dỗ còn ít sao? Không dùng địa vị để dụ dỗ thì cũng là dùng các loại võ học, hoặc là bảo vật.
Đối với hắn mà nói, những thứ này thật sự chẳng có chút gì mới mẻ, nhưng bọn họ lại cứ cho rằng nó hữu dụng với hắn. Nếu là người khác, có lẽ còn có chút tác dụng, nhưng đối với hắn thì chẳng có chút ý nghĩa nào.
Dù hắn có thiếu thốn những thứ đó, nhưng hắn là người có nguyên tắc, xưa nay sẽ không làm kẻ gió chiều nào che chiều ấy! Những kẻ như vậy, thường thường đều có kết cục thê thảm nhất.
Huống hồ Phượng Hoàng Tộc cũng không bạc đãi mình, cớ gì phải lựa chọn phản bội?
"Không, chỉ cần ngươi dừng tay, ta sẽ không truy cứu nửa phần." Thiên Minh Thánh Vương trầm giọng nói: "Ta thấy ngươi thiên phú không tồi mới lựa chọn làm vậy, chỉ cần ngươi theo ta, sau này ta nhất định sẽ bảo đảm cho ngươi trở thành Thần Vương! Trong thế giới này muốn trở thành Thần Vương, độ khó thật sự quá lớn, ngươi vĩnh viễn không thể tưởng tượng được nó khó đến mức nào đâu!"
"Chỉ cần theo ta, đột phá đến Thần Vương không có nửa điểm vấn đề. Vượt qua cả Sáng Thiên Thần Vương bọn họ cũng không phải là chuyện gì khó khăn!"
Lần này, sự cám dỗ được ném ra còn kinh người hơn, trở thành Thần Vương! Dù là lão tổ Phượng Hoàng Tộc cũng không dám nói ra những lời này, bảo đảm có thể trở thành Thần Vương, ai dám cam đoan chứ?
Hiện tại Thiên Minh Thánh Vương lại có thể bảo đảm trở thành Thần Vương, trong giọng nói không hề nghe ra nửa điểm dối trá. Thực ra từ chính bản thân hắn cũng có thể thấy được, chỉ cần hấp thu hết tất cả linh hồn, cho dù chưa đột phá đến Thần Vương thì cũng không khác biệt là mấy.
Phần còn lại chỉ cần một chút thời gian là có thể đột phá đến Thần Vương, độ khó không thể nói là lớn. Vì vậy hắn nói ra những lời này, cũng không cảm thấy là đang nói khoác. Nếu tu vi của hắn chỉ ở Linh Vương kỳ, hoặc là tầng cấp thấp hơn, nói ra những lời này sẽ chẳng có chút độ tin cậy nào.
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Dịch Thiên Vân, đối mặt với sự cám dỗ to lớn như vậy, không biết Dịch Thiên Vân cuối cùng sẽ lựa chọn thế nào? Sẽ lựa chọn đi theo Thiên Minh Thánh Vương, hay là đứng cùng một chiến tuyến với bọn họ?
Thực ra trong lòng họ cũng cảm thấy có mấy phần hấp dẫn, trở thành Thần Vương, một danh xưng của cường giả tuyệt đối. Ai mà không muốn trở thành chứ?
Ba vị lão tổ đều nắm chặt thần khí trong tay, nếu Dịch Thiên Vân đồng ý, điều đó có nghĩa là bọn họ sẽ có thêm một kẻ địch, hơn nữa còn là một kẻ địch vô cùng cường đại. Lòng bàn tay họ giờ đây cũng đã rịn ra mồ hôi, cảm thấy thật đáng sợ, sợ rằng Dịch Thiên Vân sẽ lựa chọn phe đối diện!
Điều đó đồng nghĩa với việc Phượng Hoàng Tộc của họ chắc chắn sẽ bị diệt tộc, chỉ một Thiên Minh Thánh Vương đã khó đối phó, huống chi là có thêm Dịch Thiên Vân.
Tuy nhiên, họ cũng không xen vào, mọi lựa chọn đều nằm ở Dịch Thiên Vân. Dịch Thiên Vân không nợ họ bất cứ điều gì, chỉ là mang danh hiệu Thần Sứ, chứ không phải là người của Phượng Hoàng Tộc.
Vì vậy, dù lựa chọn thế nào cũng không thể nói là vong ân bội nghĩa, họ cũng không cho Dịch Thiên Vân thứ gì, tất cả đều là trao đổi đồng giá.
"Sự cám dỗ này quả thật không nhỏ..." Dịch Thiên Vân cười nhạt một tiếng, Hắc Viêm trong tay bỗng nhiên bùng lên dữ dội, hắn bất ngờ đập mạnh xuống đất, Hắc Viêm như phát điên, điên cuồng thôn phệ phần ác linh còn lại, theo sau một tiếng hét thảm, ác linh đó triệt để tan thành mây khói.
"Ngươi, ngươi vậy mà lại từ bỏ cơ hội trở thành Thần Vương!" Sắc mặt Thiên Minh Thánh Vương tái nhợt, gân xanh trên trán nổi lên, tức giận gầm lên: "Ngươi sẽ chết, hơn nữa còn chết rất thê thảm!"
Hắn không ngờ rằng mình đã ném ra sự cám dỗ lớn như vậy mà đối phương vẫn lựa chọn từ bỏ, khiến hắn khó lòng chấp nhận.
"Từ bỏ cơ hội trở thành Thần Vương?" Dịch Thiên Vân lắc đầu, lạnh nhạt nói: "Ngươi quá tự cho mình là đúng. Dù không có ngươi, ta vẫn có thể trở thành Thần Vương, chỉ vậy mà thôi."
Đây... chính là ngạo khí.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽