Dịch Thiên Vân quan sát hai người họ từ trên xuống dưới, nhìn kỹ mới phát hiện bọn họ quả thật có mối liên hệ. Ví như Cố Duyên Long sở hữu huyết mạch Long tộc, còn vị nữ tử thần bí này cũng tương tự.
Chỉ không ngờ nàng lại là người vượt qua khảo hạch từ bên ngoài tiến vào, hắn cứ ngỡ nàng cũng sinh ra ở Thiên Dụ Thần Vực này, như vậy kết quả chắc chắn sẽ tốt hơn. Điều này chỉ có thể cho thấy xuất thân của bọn họ đều như nhau, cho dù Cố Duyên Long làm đội trưởng ở đây cũng không có quyền lực di dời tộc nhân vào trong.
Tinh Lực bên trong Thần Vực vô cùng nồng đậm, tu luyện ở đây tuyệt đối tốt hơn Phàm Vực bên ngoài quá nhiều. Người ở ngoại giới hấp thu linh lực, còn ở đây lại hấp thu Tinh Lực, sự chênh lệch dĩ nhiên là một trời một vực.
"Không, đây đều là do chính ngươi nỗ lực, ta chỉ điểm đôi chút mà thôi. So với ta năm đó, ngươi còn phải có thành tích tốt hơn nữa, tiếp tục cố gắng, sau này rất có cơ hội leo lên vị trí trưởng lão!" Cố Duyên Long cảm thấy vô cùng hài lòng về cháu gái của mình.
"Cháu nhất định sẽ cố gắng hơn nữa!" Cố Vũ Dung gật đầu thật mạnh, ánh mắt tràn đầy vẻ kiên định.
Cố Duyên Long quay đầu nhìn về phía Dịch Thiên Vân, nói: "Tin rằng ngươi đã nhìn ra, đây là cháu gái của ta, Cố Vũ Dung. Hai người các ngươi làm quen với nhau đi, sau này sẽ là đồng môn, nên chiếu cố lẫn nhau."
"Chào ngươi, ta là Cố Vũ Dung, sau này xin chỉ giáo nhiều hơn." Cố Vũ Dung rất lễ phép cúi người gật đầu ra hiệu.
"Ừm, ta tên Dịch Thiên Vân, sau này cũng mong được quan tâm." Dịch Thiên Vân cười lịch sự, ít nhất trông họ không giống những chủng tộc khác, tỏ ra khinh thường Nhân tộc.
Sau màn giới thiệu đơn giản, Cố Duyên Long liền dẫn đường.
Đến Truyền Tống Trận bên ngoài đại điện, ông dẫn bọn họ bước lên rồi nói: "Khi các ngươi đến đại điện của đệ tử hạch tâm, mọi việc đều phải chú ý một chút, bên trong có không ít kẻ ngọa hổ tàng long. Nhất là Dịch Thiên Vân, không thể không nói lần này ngươi đã tạo ra kỷ lục, chắc chắn sẽ được coi trọng, nhưng hãy nhớ, tuyệt đối không được quá mức tự mãn."
"Trình độ của ngươi rất tốt, tiền đồ vô lượng, nhưng vừa rồi ngươi cũng thấy đấy, không ít kẻ muốn dẫm ngươi xuống. Kỷ lục này vừa là ưu điểm, cũng vừa là phiền phức của ngươi. Đến đó cứ khiêm tốn một chút, sẽ rất có lợi cho bản thân."
Cố Duyên Long trịnh trọng nhắc nhở, ra dáng một vị trưởng bối.
"Cố đại nhân, điểm này ta hiểu rồi. Chỉ là, Cố đại nhân, xem ra ngài không hề bài xích Nhân tộc?" Dịch Thiên Vân có chút tò mò về điều này, dù sao vừa rồi ai nấy đều nhìn hắn với ánh mắt đầy kỳ thị.
"Chuyện này nói ra dài dòng lắm, tóm lại ta không bài xích Nhân tộc, trong Nhân tộc còn có bằng hữu của ta. Chỉ là bọn họ tạm thời không ở đây, không biết đã đi đâu rồi." Cố Duyên Long lắc đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ hoài niệm: "Nhớ năm đó, chúng ta còn cùng nhau tham gia khảo hạch, trở thành đệ tử ở đây, sau đó bọn họ đã rời khỏi nơi này, xông pha những chân trời xa xôi."
"Không nói chuyện này nữa, suýt thì quên, đây là quà cho hai ngươi."
Cố Duyên Long lấy ra hai khối lệnh bài, đưa cho mỗi người một cái rồi giải thích: "Đây là Lệnh bài Tuyển Trạch, sau khi các ngươi đến hạch tâm điện báo danh thì hãy đến đại điện Tuyển Trạch, chọn lấy bảo vật mình thích, xem như quà gặp mặt."
Lệnh bài này chính là thứ Cố Duyên Long thắng được khi cá cược với Thụ Viên lúc trước, còn khối lệnh bài kia là món quà gặp mặt ông tặng thêm cho cháu gái mình.
"Đại điện Tuyển Trạch?" Cố Vũ Dung kích động trong lòng, nói: "Đa tạ thúc thúc!"
Dịch Thiên Vân không quen thuộc với thứ này lắm, nhưng thấy Cố Vũ Dung kích động như vậy, hắn liền biết nó không hề đơn giản.
"Đa tạ Cố đại nhân." Dịch Thiên Vân cũng lên tiếng cảm ơn.
"Ngươi không cần cảm tạ ta, tất cả đều do chính ngươi tranh thủ mà có, dù sao thứ này cũng là ta thắng cược từ vị đội trưởng Thụ Viên kia. Mà vụ cá cược đó lại bắt nguồn từ ngươi, cho nên xem như là tự ngươi giành được." Cố Duyên Long cười nói.
"Dù thế nào đi nữa, Cố đại nhân có thể đem Lệnh bài Tuyển Trạch này cho ta, đã là chiếu cố ta lắm rồi." Dịch Thiên Vân cười nói.
"Được rồi, thôi không nói nhảm nữa, chiêu mộ được một kẻ phá kỷ lục như ngươi, ta cũng có thể nhận được không ít lợi ích. Nói ra ta còn được hưởng lợi từ ngươi đấy, lời cảm tạ không cần nói nhiều." Cố Duyên Long đưa tay vỗ vỗ vai hắn, cười nhạt: "Hai người các ngươi đi đi, ta chỉ đưa đến đây thôi, bên trong ta không thể vào được."
Hai người họ gật đầu, đang định rời đi, Cố Duyên Long như nhớ ra điều gì, quay đầu lại nói thêm một câu: "Đúng rồi, đến đại điện Tuyển Trạch nhất định phải cẩn thận, cơ hội rất khó có được. Nếu có thể, các ngươi hãy nâng cao bản thân trước, nơi đó cần vận khí, càng cần cơ duyên, nhưng đương nhiên quan trọng nhất vẫn là thực lực của chính mình!"
Dặn dò xong, ông quay người rời đi, không ở lại nữa. Trách nhiệm của ông là quản lý thông đạo bên kia, không thể can thiệp vào tình hình bên này, cho nên cũng không cần phải đi vào.
Sau khi Cố Duyên Long rời đi, Cố Vũ Dung không nói gì với Dịch Thiên Vân, chỉ lạnh lùng bước vào, dường như không có gì để nói với hắn. Vốn dĩ hai người không hề quen biết, lời chiếu cố mà Cố Duyên Long nói cũng chỉ là khách sáo, còn Cố Vũ Dung làm thế nào là chuyện của riêng nàng.
Ít nhất bây giờ xem ra, Cố Vũ Dung không phải là người nhiệt tình cho lắm.
Dịch Thiên Vân cũng không nói nhiều với nàng để tránh rơi vào tình huống khó xử khi không có chủ đề chung.
Bọn họ bước ra khỏi Truyền Tống Trận rồi đi thẳng về phía trước, còn chưa đến hạch tâm điện đã có thể thấy một tòa cung điện khổng lồ ở phía xa. Nói là cung điện, chi bằng gọi là một thành phố khổng lồ, một đô thị mênh mông.
"Nơi này hình như không còn thuộc cùng một khu vực nữa thì phải?" Dịch Thiên Vân nhìn quanh bốn phía, cảm giác nơi này đã hoàn toàn khác biệt, dường như không còn ở trên cùng một hành tinh.
"Xem ra ngươi không tìm hiểu gì về Thiên Dụ Thần Vực cả." Cố Vũ Dung liếc hắn một cái, vừa đi về phía trước vừa nói: "Bên trong Thiên Dụ Thần Vực có vô số hành tinh, mỗi hành tinh chỉ có một tòa thành thị. Nơi chúng ta ở trước đó gọi là Hộ Môn Tinh, còn nơi chúng ta đến bây giờ gọi là Hạch Thiên Tinh, chuyên dành cho đệ tử hạch tâm cư ngụ."
"Đương nhiên còn có rất nhiều hành tinh khác, cũng tương đương với một tòa thành thị, có thể thông qua truyền tống trận để di chuyển, hoặc dùng Linh Hạm để đi đến."
Cố Vũ Dung trông không dễ gần cho lắm, nhưng vẫn trả lời rất nghiêm túc.
"Không hổ là Thần Vực, đây quả thật là đại thủ bút..."
Một hành tinh một tòa thành thị, vừa rồi linh thức của hắn quét ra bốn phía, phát hiện nó còn rộng lớn hơn Phàm Giới gấp nhiều lần. Một hành tinh lớn như vậy mà chỉ có một tòa thành thị! Quả thực quá hào phóng, diện tích ở của mỗi người chẳng phải là lớn đến đáng sợ hay sao.
Tòa thành thị khổng lồ trước mắt chính là minh chứng rõ ràng nhất.
"Như vậy mới thú vị, phải nhanh chóng cắm rễ ở đây mới được!" Dịch Thiên Vân cảm thấy mình nhất định phải chiếm một chỗ cắm dùi ở nơi này, nếu không sẽ không thể thu được nhiều tài nguyên hơn.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi