Trong lúc rất nhiều đệ tử Tử Dương tông nghị luận xôn xao.
Trung tâm của Tử Dương tông, bên trong cung điện ở trên ngọn núi cao nhất.
Nam Cung trưởng lão của Yêu minh dẫn mấy tên đại yêu theo sau, cất bước đi vào cung điện ở trước mặt.
Chỗ ngồi đã xếp xong xuôi đâu đấy, trưởng lão tam tông đã ngồi rồi.
Nam Cung trưởng lão lại không ngồi xuống.
Hắn đứng ở trước mặt các trưởng lão của tam tông, mặt không chút biểu cảm, ánh mắt lạnh lùng.
Sau khi liếc nhìn một lượt.
Phó Chưởng môn của Tử Dương tông, Ngũ Học Chân đứng dậy, nói: "Nam Cung đạo hữu, Yêu minh các ngươi định làm gì đây?"
Các cường giả của tam tông cũng không nói gì, lẳng lặng nhìn Nam Cung Trường Vân, vị trưởng lão Độ Kiếp của Yêu minh này với sắc mặt nghiêm trọng.
Trên thực tế, bọn họ cũng thấy khó hiểu.
Vốn đang yên đang lành thanh tu ở trong động phủ của mình.
Ai ngờ Yêu minh bỗng truyền lời tới, bảo là muốn tìm tam tông tính sổ, nếu không cho bọn họ một lời giải thích thỏa đáng thì sẽ trực tiếp khai chiến!
Quả thực là khó hiểu vô cùng.
Chẳng biết cái mấy thằng cha ở Yêu minh kia lên cơn điên gì mà lại làm thế.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Yêu minh thì cũng không phải nói giỡn.
Với lại loại chuyện này cũng không lôi ra đùa được.
Mặc dù không biết tình hình cụ thể ra sao nhưng tam tông vẫn tụ họp lại, chuẩn bị bàn bạc với nhau.
Bây giờ Nam Cung Trường Vân xuất hiện, hiển nhiên bọn họ muốn làm cho rõ ràng rốt cuộc là có chuyện gì trước đã.
Nam Cung Trường Vân lạnh lùng hừ một tiếng, còn hỏi Yêu minh bọn ta muốn làm gì á?
Ta đã tới tận cửa luôn rồi mà còn ngồi ở đây giả vờ giả vịt, quả thực là vô liêm sỉ mà!
Trong lòng hắn thấy khinh bỉ các cường giả của tam tông.
Làm việc còn chẳng quang minh lỗi lạc bằng Yêu tộc, quả thật là làm mất mặt người tu hành.
"Việc tốt chính các ngươi làm ra lại không rõ à, bây giờ còn hỏi ngược lại ta á?” Nam Cung Trường Vân cười.
Nói rồi hắn kéo một cái ghế ra rồi ngồi lên.
"Hở?"
Các trưởng lão của tam tông cảm thấy càng khó hiểu hơn.
Có người nóng tính thấy Nam Cung Trường Vân lớn lối như thế thì không kìm được cơn giạn, phẫn nộ quát:
"Càn rỡ!
Nam Cung, ngươi nghĩ nơi này là đâu?"
"Ta càn rỡ!?"
Nam Cung Trường Vân trừng mắt, đập bàn đứng dậy, lạnh lùng nói: "Nực cười!
Ta thấy là tam tông Nhân tộc các ngươi càn rỡ mới đúng đấy!
Dung túng cho đệ tử trong môn pháo tới biên giới vùng đất hoang tùy ý giết đại yêu Yêu tộc ta, đã thế còn chẳng để lại thi thể nguyên vẹn, đây còn không phải chuyện tốt do đệ tử của các ngươi làm ra sao?
Các ngươi coi Yêu minh bọn ta là cái gì?
Chẳng nhẽ là cũng coi là một truyện cười à?
Hôm nay ta tới Tử Dương tông là hỏi các ngươi, các ngươi muốn làm gì đây!?
Nếu như muốn khai chiến thì cứ nói thẳng mẹ ra luôn, không cần sử dụng mấy thủ đoạn xấu xa đó đâu!
Nếu như không muốn khai chiến, vậy thì giao hung thủ kia ra đây rồi hẵng nói tới những chuyện khác!!!"
Âm thanh quanh quẩn trong đại điện, truyền vào trong tai của mỗi một vị trưởng lão tam tông.
Song.
Phản ứng kịch liệt theo dự đoán cũng không xuất hiện.
Nam Cung Trường Vân khẽ nhíu mày, nhìn thoáng qua tu sĩ tam tông đang im lặng kia, bỗng thấy có hơi nghi ngờ.
Sau một lúc lâu.
"Ngươi vừa nói cái gì?” Ngũ Học Chân cau mày hỏi.
"Còn muốn ta lặp lại lần nữa?” Nam Cung Trường Vân nói: "Chuyện do chính mình làm ra còn không rõ ư?
Các ngươi cũng biết giấu thật đấy, một mầm lợi hại như vậy mà tới bây giờ mới xuất hiện ở trong tầm nhìn của bọn ta, giỏi đấy giỏi đấy.
Xem ra là đã mưu tính lâu rồi, đã muốn khai chiến lại với Yêu tộc bọn ta từ lâu rồi đúng không?"
"Đợi một chút!"
Mày của Ngũ Học Chân càng nhíu chặt hơn, giơ tay lên nói: "Ta không biết ngươi đang nói cái gì, ngươi nói đệ tử tiên tông tàn sát đại yêu của Yêu tộc các ngươi ở biên giới vùng đất hoang?
Hoang đường!
Đệ tử Tử Dương tông ta vỗn rất ít tới biên giới vùng đất hoang, cho dù có một vài đệ tử tới thì thực lực đều từ Hợp Đạo sơ kỳ trở xuống.
Làm gì có thực lực mạnh tới giết đại yêu Hợp Đạo?"
Trưởng lão của Thanh Lam tông và Linh Khê tông ở bên cũng đều lên tiếng, tỏ vẻ chắc chắn không phải chuyện mà đệ tử nhà mình làm ra được.
Bọn họ hiểu rất rõ Thực lực của Yêu tộc ở biên giới vùng đất hoang.
Mặc dù không mạnh lắm.
Nhưng chắc chắn không có đệ tử nào có thể một người một ngựa giết chết nhiều Hợp Đạo như vậy được.
Nếu có năng lực như thế thì bọn họ đã biết từ lâu rồi, và chắc chắn sẽ quan tâm bồi dưỡng như bảo bối, sao lại dễ dàng để kẻ đó tới biên giới vùng đất hoang chứ.
Nếu xảy ra điều gì ngoài ý muốn thì tổn thất sẽ to lắm.
Nhưng điều mấu chốt nhất chính là… Trong tam tông hoàn toàn cũng không có đệ tử nào như thế!
Sắc mặt Nam Cung Trường Vân dần trở nên âm lãnh.
Theo hắn thấy thì phản ứng của tu sĩ tam tông toàn là giả vờ giả vịt mà thôi.
"Nam Cung đạo hữu, chuyện này… Ta nghĩ chắc chắn là có hiểu lầm gì đó trong này rồi!"
Lúc này Ngũ Học Chân đã ý thức được, trầm giọng nói: "Trong Tử Dương tông ta chắc chắn là không có đệ tử nào như vậy."
"Thanh Lam tông ta cũng thế."
"Linh Khê tông cũng vậy thôi."
Nam Cung Trường Vân nhưng lại không nghe lời giải thích của tu sĩ tam tông: "Nếu các ngươi đã nói như vậy, vậy thì chuẩn bị sẵn sàng khai chiến với Yêu minh bọn ta đi."
Dứt lời, xoay người rời đi chẳng thèm nán lại dù chỉ một phút.
Tu sĩ tam tông không ngăn trở.
Bây giờ hình như giữa hai bên đã xuất hiện hiểu lầm gì đó rồi.
Lúc này nếu như lại ngăn cản Nam Cung Trường Vân Ly rời đi thì có khi sẽ làm chuyện trở nên nghiêm trọng hơn.
Nhìn bóng dáng rời đi của Nam Cung Trường Vân Ly.
Ánh mắt của Ngũ Học Chân trở nên âm trầm.
"Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra thế?"
Hắn nhìn về phía rất nhiều cường giả có mặt ở đây, lạnh lùng nói: " Tình huống Tử Dương tông ta biết rõ, chắc chắn sẽ không có đệ tử như vậy, còn các ngươi…"
Các trưởng lão của Thanh Lam tông và Linh Khê tông nghe vậy thì biến sắc, mới định nói thì lại có hai hư ảnh lặng lẽ hiện ra.
"Chưởng môn!?"
Chưởng môn của Thanh Lam tông và Linh Khê tông đều xuất hiện.
Nhưng cũng không phải là bản thể, chỉ là phân thân thôi.