Thế nên cũng không càn rỡ quá, nói rõ đầu đuôi câu chuyện.
“Nếu như người nọ là tu sĩ của Tử Dương tông, Điện chủ mong các ngươi có thể cho chúng ta một lời giải thích hợp lý.”
Tướng lĩnh kim giáp thản nhiên nói.
Sắc mặt Ngũ Học Chân cứng đờ, trong ánh mắt hiện lên sắc thái phức tạp khó hiểu.
Hắn vừa nghe được gì cơ?
Sao cứ cảm thấy có chút quen tai, không phải quen tai bình thường đâu.
Hình như mới nghe qua rồi vậy.
À, đúng rồi, Nam Cung Trường Vân của Yêu minh cũng nói thế này.
Điều khác biệt duy nhất là Thủy Tiên điện không nói muốn khai chiến luôn, có lẽ là tổn thất của bọn họ không lớn lắm.
Nhưng điểm giống là, nếu như không đưa ra được một lời giải thích hợp lý thì tam tông và Đông hải chắc chắn sẽ trở mặt…
Ngũ Học Chân bỗng nhiên thấy có hơi hối hận.
Biết thế thì hắn cũng đi bế quan như Chưởng môn luôn cho rồi, đỡ phải đi lo chuyện này, để cho các trưởng lão sứt đầu mẻ trán còn hơn.
Nhưng hắn cũng biết rõ, chuyện này rất trọng đại.
Nếu không phải đang trong thời khắc mấu chốt thì e Chưởng môn sẽ phá quan ra.
Sau khi bình tĩnh lại.
Ngũ Học Chân nói lại những lời giải thích lúc trước đã nói với Nam Cung Trường Vân, trịnh trọng nói rõ đó là một hiểu lầm, tu sĩ kia chắc chắn không phải là đệ tử Tử Dương tông, cũng không phải đệ tử của hai tông khác.
Dù sao đó là một hiểu lầm.
Đương nhiên.
Tướng lĩnh kim giáp hiển nhiên sẽ không tin.
Hắn không phản bác gì, chỉ gật đầu rồi xoay người đi tới hai tông môn khác, muốn báo chuyện này cho họ.
Còn bọn họ có thể giao được hung thủ ra hay không thì hắn không thèm để ý, hắn cứ chuyển lời của Điện chủ cho họ là xong, cùng lắm thì khai chiến thôi.
Ở phương diện này, đương nhiên Đông hải chẳng hề thấy ngán tam tông ở sâu trong đất hoang.
Xét từ một mức độ nào đó thì thực lực của hai thế lực lớn ở ven bờ Đông hải còn mạnh hơn Yêu minh một chút.
Hiển nhiên Ngũ Học Chân sẽ không ngăn tướng lĩnh kim giáp rời đi, chỉ có thể nhìn đối phương đi thôi.
Tủi nhục.
Quá mẹ nó quá tủi nhục!
Hắn cảm thấy trong ngực như có một ngọn lửa đang cháy hừng hực, nhưng không tài nào xả ra được.
Hôm nay là ngày gì vậy?
Đầu tiên là đám Yêu minh tới ra oai, nói cái gì mà đệ tử tam tông tùy ý tàn sát đại yêu Yêu tộc bọn họ, muốn tam tông cho bọn họ một lời giải thích, nếu không sẽ đánh luôn.
Hắn vừa nói chuyện với Chưởng môn của hai tông khác xong, triệu tập cường giả trong tông môn đi lùng bắt tên tán tu kia.
Bây giờ cái đám Đông hải cũng tới nữa!
Nghe tin tức mà hắn nói thì hình như kẻ đầu xỏ là cùng một người!
Yêu tộc vùng đất hoang, Thủy Tộc Đông hải.
Thoáng cái, hai hàng xóm của tam tông ở vùng đất hoang đã tìm tới cửa rồi.
Mặc dù tướng lĩnh kim giáp kia không uy hiếp dọa nạt gì.
Nhưng Ngũ Học Chân biết rõ, Thủy Tiên điện đã yên lặng quá lâu rồi, xem vẻ hình như bây giờ đang chuẩn bị làm đại sự, nếu tam tông không xử lý tốt được chuyện này thì e sẽ trở thành mục tiêu của Thủy Tiên điện kia.
Đáng chết, bình thường không có chuyện gì.
Nhưng vừa xảy ra chuyện cái là chuyện xui xẻo xuất hiện liên tiếp luôn.
“Đi, truyền lệnh xuống, phái thêm nhân thủ, phải tìm được tên tán tu chết tiệt kia trong thời gian ngắn nhất!”
Thần niệm của hắn tản ra, âm thanh truyền vào trong tai của các trưởng lão và chấp sự.
Thoáng cái, rất nhiều tu sĩ của Tử Dương tông thấy cả kinh trong lòng, không biết Phó Chưởng môn bị sao.
Nhưng từ trong giọng nói kia bọn họ vẫn nghe ra được, hình như chuyện này càng trở nên khẩn cấp hơn rồi.
Không dám lãng phí thời gian, hiệu suất của các đệ tử lại tăng cao thêm một khoảng lớn.
…
“Ầm!!!”
Tiếng nổ vang lên ở trong rừng rậm nguyên thủy.
Cuồng phong nổi lên, dập gãy vô số đại thụ chọc trời.
Trong rừng cây rậm rạp, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện một vùng đất trống lớn.
Ngay sau đó.
Kim quang mãnh liệt xuất hiện bao phủ lấy cả mảnh đất này tựa như đại dương mênh mông, dao động thần niệm cuồn cuộn càn quét thiên địa, làm vô số sinh linh xung quanh kinh sợ.
Rất nhiều Yêu tộc quỳ rạp trên đất, chân nhũn ra, không đứng lên nổi, bủn rủn ngồi trên mặt đất lạnh run.
Một loại cảm giác sợ hãi bắt nguồn từ sâu trong linh hồn xuất hiện, bọn họ sợ hãi tột độ, cảm giác tính mạng của mình đã không còn ở trong lòng bàn tay của mình nữa rồi.
Trên thực tế, quả thật là như thế.
Trong kim quang.
Tô Trạch cố gắng áp chế động tĩnh nhưng vẫn có chút dị tượng khoa trương xuất hiện.
Đám Tiểu Thanh canh chừng ở xung quanh, phòng ngừa có tu sĩ lạ mặt xuất hiện quấy rầy Tô Trạch.
Ngoài bọn họ,
Thì còn có gần mười yêu thú Hợp Đạo đỉnh phong canh ở bên cạnh, vẻ mặt trịnh trọng, trung thành vô cùng.
Giờ này khắc này.
Chú ý tới dao động phía sau, trong lòng bọn họ run, kinh hãi tột độ, cứ như thể sau lưng đang có một con mãnh thú tuyệt thế vậy, loại cảm giác áp bách này quả thực là thiên địch khắc tinh của Yêu tộc.
Nếu không có khế ước thì e bây giờ bọn họ cũng đang quỳ rạp xuống đất ấy chứ.
Một con sư tử hoàng kim run run rẩy rẩy quay đầu, nhìn về phía Trư yêu ở bên cạnh: “Trông ghê quá, rốt cuộc chủ nhân là người hay là gì vậy, nếu như là Nhân tộc thì sao lại cho ta cảm giác như vậy được?”
“Ngươi hỏi ta thì ta hỏi ai?”
Trư yêu tai to mặt lớn đồ sộ như ngọn núi, liếc mắt, nói với vẻ buồn bực: “Ta chỉ biết là chủ nhân rất mạnh, đi theo chủ nhân là sẽ có tiền đồ!”
Nghe nói như thế, sư tử hoàng kim cạn cả lời luôn.
Mấy đại yêu bọn họ bây giờ hầu hết đều là thu phục bằng bạo lực.
Ngoài con heo mập trước mắt này.
Đúng.
Thằng cha này là chủ động chạy tới đầu hàng!
Những đại yêu sau khi chú ý tới động tĩnh thì không ai là không quay đầu bỏ chạy, sợ bị bắt được.
Mà con heo béo núc béo ních trước mắt này, sau khi nghe phong thanh thì lại vội vàng chạy tới.
Sau khi nhìn thấy Tô Trạch, không nói hai lời, dập đầu lạy luôn!
Lúc ấy Tô Trạch cũng ngây cả người ra, không rõ chuyện gì đang xảy ra.