Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 833: CHƯƠNG 832: TRƯ BÁT GIỚI RA TAY (2)

Chỉ một thoáng.

Một cảm giác run sợ truyền tới từ đuôi, trong phút chốc đã lan ra toàn thân, cả người hắn run lên.

Cũng không phải là vì sợ hãi.

Mà là hưng phấn.

Đúng, hưng phấn.

Hiển nhiên hồng xà không định cứng chọi cứng.

Nếu cứng chọi cứng thì chắc chắn sẽ không có quả ngon để ăn, không thấy nhiều đại yêu như vậy đang ở đó à?

Trong đó có rất nhiều đại yêu có thực lực ở trên hắn, có liều mạng thì cũng không phải đối thủ.

Đương nhiên là chạy trốn rồi.

Dù sao cũng đã tìm được kẻ đầu sỏ, cũng đã xác định được thân phận Nhân tộc của đối phương, còn có vị trí đại khái nữa.

Chỉ cần hắn chạy xa chút, truyền ngay tin này đi.

Đến lúc đó, cường giả của Yêu minh đều tới đây thì đối phương còn chạy được chắc?

Lúc này.

Trên mình rắn đỏ lóe lên tia sáng đỏ, thoáng cái đã xay người chạy về phương xa.

Gần như là cùng lúc đó, ánh sáng của thần niệm nổ tung, truyền tin tức đầu tiên đi.

Song.

Khi hồng xà chuẩn bị chạy.

“Vèo ——”

Tiếng xé gió chói tai đột nhiên vang lên.

Hồng xà cảm thấy trên đỉnh đầu bỗng xuất hiện một bóng ma, bao phủ hắn ở phía dưới.

Hắn còn chưa kịp ngẩng đầu lên xem.

Một con quái vật khổng lồ đã đập xuống đỉnh đầu của hắn!

“Rầm!!!”

Thoáng cái.

Giữa nơi núi non trùng điệp, một hố sâu khổng lồ xuất hiện.

Trong hố sâu, Trư Bát Giới tai to mặt lớn khôi phục lại thân hình như ngọn núi của mình, thịt của cả người đều đè xuống con hồng xà khổng lồ kia!

Lúc này, hai mắt của hồng xà trắng dã, ngất đi rồi.

Đây đã là Trư yêu cố tình giảm chút sức rồi.

Nếu không thì một đòn ban nãy đã đè hắn thành một bãi thịt nát hoàn toàn rồi!

Thật ra thì hình tượng Trư yêu tai to mặt lớn, béo núc béo ních đó đã luôn làm người ta tưởng nhầm là hắn hành động vụng về.

Trên thực tế, ở trong gần mười đại yêu Tô Trạch mới thu phục gần đây thì tốc độ của Trư yêu lại là nhanh nhất.

Và cũng chính vì nguyên nhân này nên Tô Trạch mới thu hắn vào dưới trướng.

Thực lực tuyệt đối của Trư Bát Giới nếu xét ở trong số đại yêu mà Tô Trạch thì có lẽ hắn không phải là kẻ mạnh nhất.

Nhưng nếu mà xét thực lực khi chiến đấu thì Trư yêu tai to mặt lớn chắc chắn là sẽ xếp top 3.

Thậm chí ở trong chiến đấu thực tế, ngoài đám Tiểu Thanh thì không có kẻ nào là đối thủ của hắn được.

Điểm này tất cả đại yêu đều biết rất rõ, thế nên khi sư tử hoàng kim bị Trư yêu chọc chó thì cũng chưa bao giờ dám tỏ thái độ.

Nếu không, mặc dù có sức uy hiếp của Tô Trạch, bọn họ không dám tàn sát lẫn nhau, nhưng bị đập một trận tơi tả thì vẫn không thành vấn đề.

Trư yêu nhìn thoáng qua hồng xà ở phía dưới, di di cái mông béo toàn mỡ của mình, ngay tức khắc phía dưới vang lên một loạt tiếng xương cốt lạo xạo.

Bị thân thể cao lớn kia đập trúng, hồng xà không tan xương nát thịt luôn đã là rất tốt rồi.

“Chủ nhân, làm xong rồi!”

Trư Bát Giới cười he he, la lớn.

Tô Trạch thấy rất là hài lòng với biểu hiện của Trư yêu, gật đầu khen ngợi.

Thực lực chỉ là thứ yếu, chủ yếu là tinh mắt biết xem xét thời thế, cái tài này đã quăng đám sư tử hoàng kim không biết bao nhiêu dãy phố rồi!

Cũng chỉ có Hùng Đại và Nhị Hổ ở phàm giới mới sánh được với Trư yêu của bây giờ thôi.

Chỉ tiếc, kia hai thằng hề đó có khi đã chết từ lâu rồi.

Có lẽ cả đời này sẽ không gặp lại được nữa.

Tô Trạch thầm nghĩ, nhìn chăm chú nhìn về phía hồng xà ở dưới Trư yêu.

Lý Võ ở một bên thấy chấn động, trong mắt toàn là sự kinh ngạc và hoảng sợ, miệng há lớn, nói không ra lời.

Một đại yêu như vậy lại bị giải quyết một cách nhẹ nhàng ư?

Đã thế còn không phải tiền bối tự mình ra tay, là thuộc hạ ở bên cạnh ra tay nữa chứ.

Nghĩ tới đây, thuộc hạ thế này có mười kẻ, mà bên cạnh Tô Trạch vẫn còn ba vị mạnh mẽ hơn nữa, cùng với bản thân Tô Trạch …

Quá mạnh!

Lý Võ không nhịn được rên rỉ, dấy lên những cơn sóng to gió lớn ở trong lòng.

Đồng thời, một sự hướng tới cực mãnh liệt cũng xuất hiện.

Cảm giác khi có lực lượng.

Nhất là lực lượng mạnh mẽ như vậy, quả thực là làm cho con người ta rất mê muội!

Tô Trạch không chú ý tới sự kích động của Lý Võ, theo hắn thấy thì đây cũng chỉ là một chuyện rất bình thường.

Hắn cất bước đi tới rìa hố sâu.

Cả đám Tiểu Thanh theo sát phía sau.

Sư tử hoàng kim ló đầu ra xem thử hồng xà bị Trư yêu đè, trong mắt toát lên sự thương hại.

Dáng vẻ thê thảm thế này, khả năng cao là sẽ không được thu vào dưới trướng rồi.

Không bị thu vào dưới trước thì cũng có nghĩa chỉ có một con đường chết thôi.

“Đây hình như là yêu tu của tổng bộ Yêu minh, ta từng gặp hắn ở trong Yêu minh rồi.”

Sư tử hoàng kim nhận ra thân phận của hồng xà, vội vàng nói với Tô Trạch.

Lo lắng thì lo lắng.

Nhưng thời khắc có thể bộc lộ cõi lòng, chứng tỏ sự trung thành thì sư tử hoàng kim cũng sẽ không bỏ qua.

Suy cho cùng cái mạng nhỏ của mình bị người ta nắm ở trong tay, không đi nịnh hót một chút thì có khi không cần chờ tới lúc cường giả Độ Kiếp ra tay, hắn đã biến thành thịt kho tàu, thịt viên rồi ấy chứ.

“Hở?” Tô Trạch ghé mắt: “Còn là yêu nhị đại của tổng bộ Yêu minh nữa cơ đấy?”

“Hả? Yêu nhị đại?” Sư tử hoàng kim sửng sốt, yêu nhị đại là cái quỷ gì vậy.

Không hiểu cho lắm.

Nhưng nhìn dáng vẻ của đại ca thì chắc không phải từ gì hay ho rồi.

Sư tử hoàng kim không nghĩ bậy bạ nữa, nói tiếp: “Trong cơ thể hắn có chút huyết mạch Chân Long, thực lực ở trong yêu tu Hợp Đạo của Yêu minh cũng khá là xuất chúng.

Hơn nữa thời gian tu hành cũng rất ngắn nên cũng được coi là thiên tài của Yêu minh.

Điểm mấu chốt nhất là, cha của hắn là một vị trưởng lão trong Yêu minh, hình như thực lực ở Độ Kiếp trung kỳ…”

Sư tử hoàng kim nhỡ như in, nói hết những gì mình biết ra.

“Đúng là yêu nhị đại thật kìa.”

Tô Trạch cười, nhìn thoáng qua Trư Bát Giới.

Trư yêu tai to mặt lớn lập tức hiểu ý, đứng dậy, đập đầu của hồng xà.

Keng keng keng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!