“Tặng ngươi cái này, uy lực của nó cũng được đấy.”
Tô Trạch đưa trường cung cho Lý Võ.
Lý Võ nhìn cây cung lớn này thì biết chắc là đồ tốt, kích động vô cùng, nhưng hắn cũng biết thứ này chắc chắn là rất trân quý, định từ chối.
“Món đồ tiện tay làm thôi, không có tác dụng với ta mấy, cũng chỉ có chút uy lực với tu sĩ từ Hợp Đạo trở xuống thôi.”
Tô Trạch phất tay một cái, thứ đã tặng thì làm gì có chuyện lấy lại.
Hơn nữa thứ này hắn có thể sản xuất hàng loạt nữa kìa.
Nhưng nếu vẫn dùng cành của Liễu vương thì có khi Liễu vương sẽ “trọc” chỉ trong một thời gian ngắn cũng không chừng.
Ảnh hưởng tới mỹ quan, cái được không đủ bù cho cái mất.
Dù Tô Trạch nói như vậy thì Lý Võ vẫn kích động không thôi, hành đại lễ với vẻ cảm kích.
Cùng lúc đó.
Lý Võ như đã quyết định điều gì vậy, hắn đột nhiên cau mày, ấn đường tỏa ra một ánh sáng màu đỏ chói lòa.
Tia sáng chiếu vào trong lòng bàn tay hắn, không ngừng ngưng tụ, cuối cùng biến thành một tinh thể màu đỏ bán trong suốt.
Tô Trạch thấy thế thì cau mày, thoáng đoán được điều gì đó.
Hình như Lý Võ rất lao lực mới ngưng tụ ra được tinh thể đó, sắc mặt hắn tái đi rất nhiều, giọng cũng không lớn như trước.
“Tiền bối, đây là một bí pháp truyền thừa trong tộc ta, có lẽ sẽ có tác dụng với ngài.” Lý Võ thở hổn hển, nói.
“Bí pháp?”
Nói thật, Tô Trạch không thấy hứng thú gì mấy.
Nhưng nghĩ tới cảnh tượng hắn thấy được trong thức hải của Lý Võ lúc trước, hình như bộ tộc Man Thần có một loại bí pháp, trông vẻ giống với bạo chủng.
Còn về cụ thể là cái gì thì Tô Trạch không rõ ràng lắm, suy cho cùng lúc ấy chỉ là một vài hình ảnh mà thôi.
Bây giờ Lý Võ lấy ra, vừa hay có thể xem thử là gì.
“Ngươi có lòng.”
Tô Trạch vỗ vai Lý Võ, một luồng pháp lực tinh thuần đến cực điểm chui vào trong cơ thể đối phương, bổ sung lại những hao tổn ban nãy chỉ trong nháy mắt.
Lý Võ cảm thấy có một dòng nước ấm đột nhiên xuất hiện ở trong kinh mạch của cơ thể, nơi nó đi qua thì rất nhiều ám thương độc tố và tạp chất đều bị xóa sổ, trạng thái cơ thể thoáng cái đã trở về thời kỳ đỉnh phong.
Hắn chấn động, trong ánh mắt tràn đầy cảm thán.
Tiền bối quả là tiền bối, độ tinh thuần của pháp lực quả thực bản thân không tài nào so được!
Khi nào thì mình mới có được thực lực như vậy đây.
Trong bỗng chốc, Lý Võ bắt đầu tưởng tượng về tương lai.
Tô Trạch thì lại quan sát kết tinh màu đỏ trong tay, ánh mắt lấp lóe, trầm ngâm trong chốc lát, sau đó mới tản luồng thần niệm ra.
Rầm!!!
Ngay sau đó.
Kết tinh màu đỏ biến thành một luồng ánh sáng đỏ, xông về phía ấn đường của Tô Trạch.
Gần như là phản ứng theo bản năng, tia sáng tím vàng ở ấn đường của Tô Trạch sáng lên, biến thành một con tử màu vàng to chừng bàn tay, nhoáng cái đã tóm gọn tia ánh sáng đỏ kia rồi.
Ánh sáng đỏ đang vùng vẫy, loáng thoáng truyền ra tiếng kèn trầm thấp.
Tô Trạch khẽ cau mày, thần niệm kiểm tra ánh sáng đỏ từ trong ra ngoài một lần, sau khi xác nhận không có vấn đề.
Ánh sáng tím vàng dần thu lại, khống chế đưa ánh sáng đỏ vào trong Nê Hoàn Cung.
Ngay sau đó.
Ánh sáng đỏ nổ tung.
Theo đó là một tiếng chiến rống vang lên.
Một loạt chữ hiện lên, bí pháp của bộ tộc Man Thần hiện ra ở trong đầu Tô Trạch.
Thần niệm quét qua, nhớ hết những chữ được ghi ở bên trong.
Là một loại chữ cổ quái.
Tô Trạch chẳng hề biết nó nhưng vẫn hiểu được hàm nghĩa trong đấy, cũng suy một ra ba được rất nhiều thứ.
Rất nhiều công pháp sách cổ lúc trước xem giờ đã phát huy tác dụng.
Có trong tay một lượng lớn kiến thức tích lũy được, sự phân tích hiểu biết của Tô Trạch về công pháp đã đạt đến một trình độ khá cao.
Ít nhất, cũng vượt xa gần hết tu sĩ Hợp Đạo.
Mới đầu, Tô Trạch cũng không đặt niềm hy vọng gì mấy vào bí pháp Man Thần.
Nhưng sau khi hắn đọc xong bí pháp, hiểu được một phần hiệu quả trong đó thì trong lòng bỗng thấy cả kinh, trong mắt xuất hiện chút kinh ngạc.
Hắn tập trung tinh thần, đắm chìm trong đó, bắt đầu cẩn thận nghiên cứu sự sâu xa huyền diệu ở bên trong.
Kiếm linh chú ý ngay tới tình huống của Tô Trạch, thân kiếm rung lên, một giọng nói truyền vào trong tai đám Tiểu Thanh.
Thoáng cái.
Tiểu Thanh, Tiểu Hỏa, Liễu vương trở nên nghiêm túc, lúc này canh chừng bên cạnh Tô Trạch, để tránh xảy ra tình huống gì ngoài ý muốn.
Lý Võ lấy lại tinh thần, thấy dáng vẻ nhắm mắt trầm tư của Tô Trạch thì không dám quấy rầy, xoay người bảo đám tộc nhân đang xúm lại rời đi.
Trong lúc này không thể để người khác tới quấy rầy, hắn vẫn rất có chừng mực.
Bên kia, đám đại yêu Trư Bát Giới đợi cũng nghiêm túc lên, tản ra khắp bốn phía của bộ lạc, đề phòng tình huống xung quanh.
Ngoài Trư yêu thì trong mắt đám đại yêu sư tử hoàng kim đều toát lên vẻ căng thẳng.
Ban nãy liên tiếp giết chết ba thám tử của Yêu minh, hành tung đã bại lộ, bây giờ phải điều cần làm nhất là mau chạy.
Nếu ì ạch lâu quá thì có khi tu sĩ Yêu minh sẽ đuổi kịp mấy.
Đến lúc đó tạo thành vòng vây, hoặc là cường giả Độ Kiếp xuất hiện, vậy thì nguy hiểm!
Song, bọn họ không có quyền lợi quyết định có đi hay không.
Tô Trạch không lên tiếng, không ai dám một mình rời khỏi.
Sức ràng buộc của khế ước vẫn còn đó, nếu rời đi thì với tính nết của vị kia, chắc chắn sẽ lấy mạng bọn họ ngay.
Đến lúc đó thần hồn vỡ tan, không còn cơ hội đầu thai chuyển thế nữa.
Vì vậy.
Dù trong lòng thấy bất an, đám sư tử hoàng kim vẫn ngoan ngoãn đứng yên đợi.
Không lâu sau.
Tô Trạch mở mắt, ánh sáng đỏ chợt lóe lên trong mắt.
“Được đó.”
Tô Trạch khẽ thì thào.
Giao diện hệ thống bán trong suốt xuất hiện.
Trong hàng công pháp xuất hiện một cái tên mới.
“Man Thần quyết.”
Tên công pháp lấy luôn tên của bộ tộc Man Thần.
Một là bởi vì bản thân bí pháp rất mạnh.
Thứ hai là bí pháp này có thể nói là ở trong bộ tộc Man Thần ai ai cũng biết, coi như là một trong những pháp quyết cơ bản của Man tộc!