Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 862: CHƯƠNG 861: TAM TIÊN TÔNG BỊ KINH ĐỘNG

Nhưng cũng chỉ tới thế là dừng.

Trần Vân có đẹp hơn nữa, vóc người có gợi cảm hơn thì lát nữa vẫn sẽ thành một thi thể thôi.

Hắn không có loại yêu thích biến thái tới thế, thế nên vẫn tỏ ra bình thản.

Hơn nữa, kiếm linh còn đang đi theo kia kìa, hắn có tâm tư gì nổi được?

Không nói nhảm, chẳng có tình tiết tự báo tên họ, địa chỉ gì đâu.

Trên người Tô Trạch tỏa ra kim quang, hoa văn đỏ ngầu xuất hiện ngoài cơ thể, khí tức tăng vọt, biến thành một tia chớp chói mắt thoáng cái đã lao tới trước mặt Trần Vân!

Tô Trạch sử dụng Man Thần quyết ngay từ đầu luôn, pháp lực mênh mông trong đan điền tuôn trào, tràn vào trong tứ chi bách hài, lực lượng cuồng bạo tích chứa ở trong cơ thể.

“Ầm!!!”

Ánh điện màu vàng sáng lên.

Sắc mặt Trần Vân chợt thay đổi, mặt mày lãnh đạm toát lên sự kinh hãi.

Tới quá nhanh, thậm chí làm cho nàng không kịp phản ứng!

“Rầm!”

Tiếng nổ khủng khiếp truyền ra.

Một bóng dáng mảnh khảnh bay ra từ trong đốm sáng chói mắt đó, cả người đen sì, bốc khói đen vẽ ra một vết đen nhánh trên không trung.

“Khụ khụ…”

Trần Vân ho sặc sụa, hoảng sợ ngẩng đầu, khuôn mặt xinh đẹp của nàng đen sì, khóe miệng rướm máu, rõ ràng là đã bị thương.

Không chỉ có thế, rất nhiều ánh điện màu vàng lập lòe trên da nàng, không ngừng ăn mòn pháp lực của nàng, ngăn cản thương thế khôi phục.

Nghiêm trọng hơn ngoại thương rất nhiều là nội thương.

Ngũ tạng lục phủ của Trần Vân đều đã thành than cốc, mất sự sống.

Cũng nhờ sức sống mạnh mẽ của Độ Kiếp nên nàng mới không chết ngay tức khắc.

Trần Vân cảm nhận được tình trạng của bản thân, nàng không tài nào giữ được sự lạnh nhạt nữa, quay đầu nhìn về phía bóng dáng màu vàng ở gần đó, đôi mắt đẹp trợn to, trong đó chứa đầy sự kinh hãi.

Thiết Diện Diêm Vương là với người có thực lực thấp hơn nàng.

Khi đối mặt người có thực lực có thể áp chế nàng thì Đường chủ của Hình Phạt đường, Thiết Diện Diêm Vương gì gì đó đều là mây bay.

“Ngươi…”

Hình như Trần Vân có suy nghĩ gì đó, hé miệng định nói chuyện.

Nhưng Tô Trạch cũng không định nhiều lời với nàng, lại tung một quyền.

“Ầm!”

Theo tiếng vang tầm lắng, giọng nàng im bặt!

Một bóng dáng mảnh khảnh cả người đen sì ngã từ trên mây tía xuống, pháp lực hỗn loạn thoát ra từ vết thương trên người, đánh tan hết mây trong phạm trăm dặm.

Trên khuôn mặt đen nhánh, một đôi mắt to trợn tròn xoe nhìn chằm chằm vào Tô Trạch.

Thần thái trong đôi mắt đó dần biến mất, con người dần trở nên đờ đẫn.

Trong những giây phút cuối đời, cuối cùng Trần Vân có danh xưng Thiết Diện Diêm Vương cũng để lộ mặt yếu đuối của nàng.

Song.

Không có ai thưởng thức được.

Là nhân loại duy nhất ở chỗ này.

Hiển nhiên Tô Trạch chẳng có hứng thú gì với một người sắp chết đen thùi lùi.

“… Khụ khụ… Ngươi…”

Trần Vân giãy dụa, đôi mi thanh tú nhíu chặt, ngũ quan xinh xắn của nàng trở nên vặn vẹo vì đau đớn, cố hé miệng muốn nói chuyện.

Tô Trạch lắc đầu, Trảm Tiên kiếm đột nhiên xuất hiện ở trong tay hắn.

Xoẹt ——

Ánh kiếm hiện ra.

“Phập!”

Một đầu người rơi xuống theo tiếng.

Ở chỗ bị chém phẳng đó không có máu tươi phun ra.

Ở trong hai quyền ban nãy, sấm sét đã đốt cháy hết máu trong cơ thể Trần Vân từ lâu rồi.

Người nàng vẫn bảo tồn được là do nàng tôi luyện tốt.

Nếu không, thì một quyền của Tô Trạch đã đủ đánh người nàng nát bấy luôn rồi.

Suy cho cùng thì tu vi của Trần Vân chỉ là Độ Kiếp sơ kỳ mà thôi, dù sắp đột phá đến Độ Kiếp trung kỳ thì vẫn không bằng Xích Vân trưởng lão trước đó được.

Sau khi Tô Trạch sử dụng Man Thần quyết thì Xích Vân trưởng lão đã hóa giao cũng chẳng phải đối thủ của hắn, chứ nói chi tới Trần Vân.

Sau khi ăn nguyên hai quyền mà vẫn không chết cũng đã rất giỏi rồi.

Thu hồi bảo vật cùng với bảo vật trữ vật trên người Trần Vân xong thì Tô Trạch xoay người rời khỏi chỗ này.

Trong tin tức mà Trương Bằng truyền lại có vị trí đại khái của trưởng lão Thanh Lam tông.

Muốn giết thì phải giết cả, không thể nặng bên này nhẹ bên kia được.

Tô Trạch phân biệt phương hướng rồi bay về phía có trưởng lão Thanh Lam tông luôn.

Sau một hồi lâu.

“Phập!!!”

Nắm đấm có kim quang vờn quanh đánh thủng ngực, rồi xuất hiện ở sau lưng đối phương, máu tươi vừa mới chảy ra thì đã bị ánh điện làm bốc hơi hết, không thể vương lại chút nào trên nắm tay ấy.

“Ặc…” Trưởng lão Thanh Lam tông Cổ Thanh Dương nhìn thiếu niên ở trước mặt, cảm thấy mọi thứ quá huyền huyễn.

Mọi chuyện đều như một giấc mơ vậy.

Hắn chỉ ra ngoài tản bộ, tiện thể chỉ đạo chút nhiệm vụ của tông mông, bảo vệ đám đệ tử của tông môn chút.

Vốn là một nhiệm vụ vô cùng dễ dàng.

Nên cho tới bây giờ Cổ Thanh Dương luôn không móc nối nhiệm vụ này với bất kỳ nguy hiểm nào.

Chỉ là một chuyện bình thường mà thôi.

Một tán tu có chút thực lực, ỷ vào thực lực của bản thân làm xằng làm bậy ở trong vùng đất hoang, cố phá hỏng thăng bằng yếu ớt giữa tiên tông và Yêu minh ở vùng đất hoang.

Tiên tông vì nghĩ cho đại cục nên lùng bắt hắn, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Chuyện như vậy thì sao hắn sẽ ngỏm cho được?

Cổ Thanh Dương không rõ, có nghĩ nát óc cũng không rõ.

Một tu sĩ tu vi Hợp Đạo sao lại giết hắn được?

Hình như từ đầu tới cuối, đối phương chỉ tung ra có ba quyền thôi!?

Ba quyền đã đánh bại hắn rồi!?

Nghi ngờ dấy lên trong lòng Cổ Thanh Dương.

Nhưng hắn không có thời gian để suy nghĩ nữa.

Kim quang sáng lên, sinh mệnh của Cổ Thanh Dương cũng kết thúc.

Tô Trạch thu nắm đấm lại, lau tay cho có lệ, sau đó lấy hết tất cả mọi thứ ở trên người Cổ Thanh Dương.

“Đi thôi, cũng đủ rồi đó, bế quan vài hôm, tạm nhường sân khấu lại cho bọn họ.”

Tô Trạch khẽ nói.

Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến thành kim quang bay về nơi xa.

Nơi sâu trong đất hoang.

Linh Khê tông.

“Rắc!”

Tiếng nứt lanh lảnh vang lên trong đại điện.

Người canh giữ ở nơi này mặt đổi sắc, quay đầu nhìn lại thì thấy trong số ngọc bài được cung phụng ở trên cao, trong đó có một miếng đã vỡ thành hai mảnh!

Hai chữ Trần Vân bị gãy đôi, ngọc thạch trong suốt tối xuống, đã mất đi ánh sáng rực rỡ vốn có của nó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!