Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 872: CHƯƠNG 871: ĐẠI CHIẾN Ở VÙNG ĐẤT HOANG (2)

Mùi máu tươi nồng nặc tràn ngập ở khắp mọi nơi trong nơi sâu đất hoang, tanh hôi khó ngửi, trong đó còn xen lẫn rất nhiều mùi làm người ta thấy buồn nôn.

Đất của rất nhiều nơi đều biến thành màu đỏ, thổ nhưỡng bị máu tươi thấm vào, trong lớp đất bị bới lên còn xen lẫn vô số thịt vụn và bạch cốt trắng toát.

Có máu thịt của rất nhiều tu sĩ tẩm bổ, đợi một thời gian nữa, nơi đây chắc chắn sẽ biến thành một khu rậm rạp cành lá.

"Đi mau!"

Tiếng hét lớn đầy thê lương vang vọng, một bóng người nhuốm máu đột nhiên đẩy hai người bên cạnh ra, ngay sau đó nhìn về yêu tu ở phía sau với vẻ mặt kiên quyết, ánh mắt dần trở nên kiên định.

Không có tình tiết đoạn chia tay lâm ly bi đát, sau khi bị sư huynh của mình đẩy ra thì hai đệ tử tiên tông cắn chặt răng, quay đầu bỏ chạy hết tốc lực.

Tình huống nguy cơ, nhưng nếu lãng phí thời gian thì cơ hội mà sư huynh tranh thủ cho bọn họ sẽ biến mất.

Sống sót, tìm được viện binh của tông môn sau đó trở lại cho báo thù mới là chính xác lựa chọn.

Song.

Nháy mắt sau đó.

Bóng người toàn thân nhuốm máu đó bị một cái miệng to như chậu máu bao trùm, hắn còn chẳng có thời gian để phản ứng thì đã bị nuốt vào luôn rồi!

Ực một tiếng.

Hầu kết chuyển động một chút, nuốt luôn thịt ở bên trong xuống.

Cách đó không xa.

Vẻ mặt trêu tức của yêu tu kia biến mất chỉ trong nháy mắt, nhìn bỗng nhiên sư tử hoàng kim xuất hiện với vẻ kinh hãi, trên khuôn mặt tràn đầy khiếp sợ và khó tin.

Sư tử hoàng kim chẳng thèm để ý tới tên yêu tu này, thậm chí còn chẳng thèm quay đầu lại nhìn lấy một cái.

Hắn quay đầu nhìn về phía hai gã đệ tử tiên tông đã trốn xa, thân hình nhoáng một cái, đuổi theo.

"A…"

Loáng thoáng có tiếng kêu thảm thiết truyền đến từ đàng xa, rồi lại chìm vào trong yên lặng rất nhanh.

Bóng dáng màu vàng lại xuất hiện, nhìn về phía yêu tu đã bị Trư yêu nuốt chửng hơn nửa, lắc đầu, trầm giọng nói:

"Nơi này không còn an toàn nữa, cuộc chiến đã lan tới gần nơi này, rốt cuộc chủ nhân còn định bế quan bao lâu nữa vậy?"

Sư tử hoàng kim tỏ ra lo lắng, quay đầu nhìn về phía Trư Bát Giới, thấy đối phương còn đang gù đầu vào ăn, trông vẻ chẳng hề để tâm tới chuyện này thì lập tức mất hứng thú trao đổi.

"Thôi, nói với ngươi cũng phí nước miếng."

Hắn lắc đầu, xoay người rời đi.

Trư yêu nhai hai ba cái nuốt phần cơ thể còn lại vào bụng, đi theo.

Trở lại nơi ẩn nấp, một đám đại yêu đều xông tới, hỏi thăm tình hình bên ngoài.

"Đánh càng ngày càng kịch liệt, bây giờ đã lan tới chỗ gần chúng ta rồi, e là chẳng bao lâu nữa nơi này của chúng ta cũng sẽ không còn được an toàn."

Sư tử hoàng kim lo lắng nói.

"Chủ người nói gì? Chúng ta còn phải ở lại nơi này nữa ư?"

Có đại yêu hỏi, nhưng không có ai trả lời.

Ngoài ngày mà Tần Phong tới thì thời gian còn lại Tô Trạch đều bế quan, chưa từng truyền thêm mệnh lệnh nào nữa.

Yêu minh và tiên tông đánh nhau túi bụi, tình hình chiến đấu kịch liệt, thương vong của hai bên đều rất lớn, rất nhiều tu sĩ đều đã giết đỏ cả mắt.

Trong lúc này mà xuất hiện trước mắt bọn họ thì sẽ rất nguy hiểm.

Đến lúc đó nếu bị lộ thì rất có thể sẽ rơi vào tình cảnh bị bọn họ hợp nhau tấn công.

Cho dù thực lực bên bọn họ có mạnh hơn đi chăng nữa thì cũng rất khó chống đỡ được xa luân chiến của tiên tông và Yêu minh.

Suy cho cùng thì bọn họ không chiếm được ưu thế về mặt số lượng.

"Cái không nên nghĩ thì không cần nghĩ làm gì, cảnh giới xung quanh cho tốt."

Đột nhiên, một âm thanh chứa đầy bình tĩnh truyền vào trong tai đám đại yêu.

Lập tức, người bọn họ run lên, quay đầu nhìn thấy một cành cây màu xanh đang phấp phới trước mặt.

"Liễu Vương đại nhân!"

Âm thanh chỉnh tề vang lên.

Đám đại yêu lao nhao cúi đầu hành lễ, sau đó không dám nói thêm gì nữa, vội vàng trở về vị trí của mình, vẻ mặt căng thẳng đề phòng tình huống xung quanh.

So với Tiểu Thanh và Tiểu Hỏa thì Liễu vương im lặng ít nói càng làm bọn họ sợ hãi hơn.

Hơn nữa thực lực của Liễu vương còn mạnh mẽ như thế nên đám đại yêu đều nói gì nghe nấy.

Thấy bọn họ trở về vị trí của mình rồi, cành cây màu xanh biếc thu lại.

"Lời ngươi nói có tác dụng thật."

Tiểu Thanh nhìn Liễu vương cười nói.

Liễu vương cắm rễ xuống đất, hàng vạn hàng nghìn cành xanh bồng bềnh, bảo vệ Tô Trạch đang ngồi xếp bằng bên cạnh rễ cây.

Nghe thấy lời Tiểu Thanh nói, Liễu vương nói: "Bọn họ nói cũng có lý, nơi này của chúng ta đã không còn an toàn.

Nhưng mà chủ nhân hắn… Không biết lúc nào mới đại công cáo thành."

"Chắc là nhanh thôi, thời gian có lẽ sẽ vừa đủ, chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, nếu không đến lúc đó chẳng giúp được chủ nhân đâu." Tiểu Thanh nghiêm trang nói.

"Đây là điều hiển nhiên, ta có thể đột phá tới cảnh giới Độ Kiếp bất cứ lúc nào."

Giọng điệu của Liễu vương bình tĩnh, nhưng trong lòng vẫn xuất hiện những gợn sóng, cuối cùng vẫn thấy mọi thứ đều quá mộng ảo không chân thực.

Kể từ sau khi nàng lựa chọn đi theo Tô Trạch thì tốc độ tu hành có thể nói là tăng vọt, gần như ngày nào thực lực cũng có thể tăng lên một khoảng, tốc độ có thể nói là biến thái!

Nếu đổi lại là trước kia thì nàng còn chẳng dám mơ tới luôn ấy chứ.

Nhưng mà bây giờ, mọi thứ đều là thật!!!

Nghĩ tới lúc ở thế giới Đạo Diễn, nàng dừng lại ở Nguyên Anh đỉnh phong không biết bao nhiêu năm, mãi vẫn không thể tăng lên được chút nào, Liễu vương còn nghĩ sai không gặp được Tô Trạch sớm hơn.

Nếu không thì kiểu gì bây giờ nàng cũng tu luyện đến Đại Thừa … Không, chắc chắn cũng đã đột phá đến cảnh giới Địa Tiên!

Liễu vương bắt đầu mơ màng, qua một lúc lâu vẫn không tự thoát ra được.

Tiểu Thanh cũng không nói gì thêm, bay lên không trung, ẩn vào trong tầng mây, con ngươi màu vàng xanh nhìn khắp bốn phía.

"Thình thịch!"

Nơi ẩn nấp lại rơi vào yên lặng, chỉ có tiếng tim đập trầm lắng là thỉnh thoảng lại vang lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!