La Phong giải thích với vẻ mặt trịnh trọng.
"Ngươi đang nói cương thi hả?" Vương Hồng Vân hỏi.
"Coi như là cương thi… Nhưng mà không phải cùng một loại với cương thi bình thường." La Phong trầm ngâm trong chốc lát rồi nói.
Ngũ Học Chân thấy hơi ngạc nhiên: "Không giống ở chỗ nào?"
"Hắn không có tập tính của cương thi bình thường … Hơn nữa cũng không có linh trí, cũng chẳng có bản năng tàn nhẫn của cương thi, chỉ có thể bị người khác điều khiển chiến đấu!" La Phong dừng một chút, nói tiếp: "Đã thế, hắn còn mạnh có hơi thái quá!"
"Thứ quý giá như vậy, bây giờ lấy ra dùng luôn ư?" Ngũ Học Chân hỏi.
"Không lo nhiều như vậy được, tạm thời dùng chút thủ đoạn, ít nhất cũng làm đám người Đông hải kia thấy kinh hãi chút!"
La Phong rất là kiên định, quyết định muốn tặng Yêu minh một món quà lớn.
"Bọn ta cần làm gì?"
Thấy La Phong đã hạ quyết tâm, hai người cũng không khuyên can, hỏi tỉ mỉ luôn.
"Ngăn cản đường đi của Đại Thừa là được, nhớ kỹ phải nhanh, chúng ta không có quá nhiều thời gian!"
La Phong nói dăm ba câu đã vạch ra kế hoạch.
Ba người bọn họ chuẩn bị tìm một tên Đại Thừa của Yêu minh, Ngũ Học Chân và Vương Hồng Vân sẽ tạm thời vây nhốt, còn La Phong thì chịu trách nhiệm điều khiển cương thi đánh một trận.
Một người là yêu tu sống sờ sờ, một kẻ thì là cương thi có tu sĩ điều khiển.
Trong tình huống thực lực của hai bên chênh lệch không nhiều lắm thì đương nhiên cương thi bị khống chế sẽ chiếm ưu thế một chút, hoàn toàn có thể sử dụng một vài phương pháp ăn thương đổi thương.
Thậm chí lúc cần thiết thì cũng có thể tự bạo.
"Đi thôi, giết một người trước đã!"
La Phong trầm giọng nói.
…
Đại chiến trong vùng đất hoang vẫn còn đang tiếp tục, càng ngày càng kịch liệt, nơi nào cũng biến thành sân đánh.
Vô số sinh linh đã phải bỏ mạng trong cuộc chiến này, trong dư âm cuộc chiến của tu sĩ thì không chẳng có thi thể nào được vẹn toàn cả.
Nhưng sinh vật ở vùng đất hoang chưa gia nhập vào Yêu minh đều thi nhau gia nhập vào trong đại quân của Yêu minh để tìm che chở.
Trong bỗng chốc, gần như cả vùng đất hoang nơi đâu cũng có tu sĩ Yêu minh.
Dù cho bọn họ có chút thiếu sót về mặt phối hợp sách lược và phương pháp tác chiến, nhưng được cái luôn chém giết trên con đường tu hành, chiến lực đơn thể mạnh hơn tu sĩ tiên tông chút, bù đắp được khuyết điểm kia.
Đệ tử tiên tông ngoài một ít đệ tử có thực lực mạnh thì đều hành động tập thể với nhau, bọn họ giỏi sử dụng trận pháp, phù triện v.v… phối hợp lại với nhau có thể phát huy ra lực lượng vượt xa bản thân!
Nói tóm gọn lại, thực lực của Yêu minh và tiên tông gần bằng nhau, nên sau khi đại chiến bắt đầu nổ ra thì bọn họ bước vào giai đoạn chiến đấu kịch liệt.
Là một trong những đệ tử mạnh nhất Linh Khê tông, hiển nhiên Trương Bằng sẽ hành động một mình.
Mục tiêu của hắn đương nhiên không phải yêu tu bình thường, mà là cường giả trong Yêu minh.
Chỉ có nhân vật lợi hại trong lớp yêu tu Hợp Đạo mới là mục tiêu của hắn.
Nhưng mà chiến ý của Trương Bằng cũng không cao lắm, chiến đấu chỉ là thứ yếu, nhiệm vụ chủ yếu của hắn là thu thập các loại tin tức tình báo và truyền mọi tin tức tình báo này về.
Mặc dù chưa từng nhận được một hồi đáp nào nhưng hắn vẫn kiên trì.
Mục đích của hành động này không phải để truyền tình báo thật, trên thực tế những tin tình báo mà hắn truyền về đều chẳng phải tin tức quan trọng gì.
Sau khi đại chiến bắt đầu, sư phụ Độ Kiếp của hắn chẳng biết đã đi đâu nên đương nhiên hắn đã không còn cơ hội tiếp xúc được với tình báo cấp cao.
Ngược lại, mục đích hắn làm như vậy chỉ là để tăng cảm giác tồn tại của mình lên thôi.
Ở trong phỏng đoán của Trương Bằng, vùng đất hoang xảy ra rung chuyển như hiện giờ, khả năng cao là do "Chủ nhân" cùng với thế lực sau lưng hắn giở trò quỷ.
Bí mật sau đó quá nhiều, không phải một Hợp Đạo như hắn tiếp xúc tới được.
Người duy nhất hắn tiếp xúc được cũng chỉ có vị "Chủ nhân" kia thôi.
Vì để sau này được bình an vô sự, hắn tích cực tăng cảm giác tồn tại lên làm "chủ nhân" nghĩ hắn là một người có tác dụng, có thế thì xác suất sống sót sau này mới cao.
Đương nhiên, đây đều là suy đoán của riêng Trương Bằng.
Nhưng mà hắn tin chắc vào điều này, và cũng đang tích cực làm việc vì mục tiêu đó.
Cùng lúc đó.
Trương Bằng chợt nhận ra gì đó, quay đầu nhìn lại, nhìn về phía núi rừng ở chỗ rất xa.
Sau một khắc.
"Grào!"
Một tiếng thét trầm thấp khàn khàn truyền đến.
Trong đó ẩn chứa sát ý và điên cuồng vô tận, hình như trong âm thanh ấy có chứa loại ma lực nào đó có thể làm nhiễu loạn tâm trí của tu sĩ, làm trong lòng họ dâng lên một loại cảm xúc muốn giết chóc.
Trong mắt Trương Bằng chợt lóe lên một tia huyết sắc, lúc sắp bị âm thanh đó ảnh hưởng thì ngọc phù bên hông lóe lên ánh sáng sặc sỡ.
Ngay lập tức hắn tỉnh táo lại, nhìn về phía mà tiếng hô truyền đến với vẻ kinh hãi.
"Thứ gì vậy? Chỉ âm thanh thôi mà đã kinh khủng tới thế?"
Hắn thì thào, có hơi do dự, muốn qua đó tìm tòi đến tột cùng, nhưng lại lo lắng sẽ gặp phải nguy hiểm gì.
Chỉ chốc lát sau.
Trương Bằng đưa ra quyết định.
Chỉ âm thanh thôi đã có thể ảnh hưởng được tới tâm trí của hắn thì chứng tỏ chắc chắn bên kia đã xảy ra biến cố lớn rồi.
Có lẽ là một chuyện sẽ làm thay đổi thế cục của vùng đất hoang hiện giờ!
Nếu là như vậy, hắn truyền tin tức này về thì chắc chắn độ tồn tại của hắn sẽ tăng lên một khoảng lớn, lập được một công lớn.
Làm được càng nhiều chuyện thì sẽ giúp được vị kia càng nhiều, sau này độ hảo cảm được tích lũy trong lòng vị kia sẽ lại càng cao.
Và đương nhiên hắn cũng sẽ an toàn hơn!
Sau khi Trương Bằng đưa ra quyết định thì thay đổi hành động ngay lập tức, chạy về phía truyền tới động tĩnh.
Ngoài hắn thì vẫn còn một người cũng có ý nghĩ như thế đang lao đi trong vùng đất hoang, không ngừng thu thập các loại tình báo.
Đó chính là Tần Phong của Thanh Lam tông.