Lúc này, chém giết lại bắt đầu.
Đám tu sĩ Độ Kiếp đều rất có ăn ý, không ra tay, lẳng lặng đứng ở trong đám mây quan sát thế cục.
Mục tiêu chú ý của bọn họ đều rất nhất trí, đều không hề quan tâm tới cuộc chiến ở phía dưới, ánh mắt đều nhìn về phía thiên kiếp ở nơi xa!
"Ầm!!!"
Tiếng sấm truyền đến.
Ly Vân trưởng lão cau mày lại: "Thiên kiếp đang yếu dần! Sắp kết thúc rồi!"
Hắn trầm giọng nói: "Chuẩn bị cả đi!"
Trưởng lão tiên tông ở nơi xa cũng chú ý tới thiên kiếp đang yếu dần, sắc mặt trở nên ngưng trọng ngay, nhìn chằm chằm vào năm đối thủ, ánh mắt lạnh lùng.
Đám yêu tu Ly Vân trưởng lão cũng không cam lòng yếu thế, bình tĩnh nhìn đối phương, vẻ mặt lạnh nhạt.
"Ầm!!"
Tiếng sấm lại vang lên.
Nhưng mà còn yếu hơn tiếng sấm ban nãy một ít.
"Ầm!"
Tiếng vang liên tiếp không ngừng quanh quẩn trong đất trời, giống như tiếng trống trận trước cuộc chiến, vừa trầm lắng vừa đè nén.
Theo những tiếng sét bé dần thì âm thanh của nó cũng không át đi được tiếng chém giết của chiến trường ở phía dưới nữa.
Tiếng kêu thảm thiết dần lớn lên, tiếng sét dần bé đi, cái này tăng cái kia giảm, hai loại âm thanh bắt đầu thay thế cho nhau.
Cuối cùng.
"Vuuuu!"
Một tiếng vù kỳ dị vang lên.
Mười một tu sĩ Độ Kiếp chợt quay đầu nhìn.
Chỉ thấy, kiếp vân đầy trời đang nhanh chóng tiêu tán, lôi hải vô tận đang biến mất dần và để lộ bóng dáng trong đó.
Mặc dù rất muốn nhìn thử diện mạo thật của người ở trong thiên kiếp.
Nhưng giờ này khắc này, bọn họ lại chẳng có thời gian để nhìn cho rõ ràng!
"Ra tay!"
Một tiếng hét lớn vang lên.
Bóng dáng của trưởng lão tiên tông chợt biến mất, phóng về phía thiên kiếp vẫn chưa tan hết ở nơi xa!
"Ngăn bọn họ lại!!!"
Ly Vân trưởng lão hét lớn một tiếng, không để ý tới trưởng lão tiên tông nữa, biến thành một luồng sáng vọt về nơi có thiên kiếp.
"Ầm!!!"
Trong nháy mắt, Độ Kiếp của song phương đụng nhau, tiếng nổ vang làm chấn động thiên địa vang vọng!
Bốn trưởng lão của Yêu minh hiện nguyên hình, khí tức cả người tăng vọt, trực tiếp phát động công kích bao phủ đám trưởng lão tiên tông, cố gắng ngăn cản bước đi của bọn họ.
"Biết ngay đám các ngươi sẽ làm thế mà."
Trưởng lão của Thanh Lam tông mặc áo bào xanh cười lạnh, trong tay đột nhiên xuất hiện một tấm phù triện.
"Sắc!"
Chỉ trong nháy mắt, thanh quang sáng choang!
Phù triện vẽ đầy phù văn chằng chịt tỏa ra tia sáng, ngay sau đó lại biến mất không còn bóng dáng.
Thay vào đó là một đại trận tỏa ra thanh quang như đại dương mênh mông xuất hiện, ngăn lại hết công kích của bốn tu sĩ Độ Kiếp Yêu tộc!
Cùng lúc đó.
Có hai bóng người xông thẳng ra ngoài, đuổi theo Ly Vân trưởng lão ở phía trước.
"Con mẹ nó lũ tiên tông, lắm thứ bàng môn tà đạo thế không biết!"
Yêu tu Độ Kiếp chịu trách nhiệm chặn trưởng lão tiên tông lại thấy thế chửi ầm lên, mặt mũi xanh mét, nhìn tia sáng xanh ở trước mặt thấy có chút lực bất tòng tâm.
"Thôi đành dựa cả vào có Ly Vân trưởng lão vậy."
Bốn trưởng lão liếc về nơi xa một cái, xong sau đó lại vội vàng xoay đầu lại, đánh dồn dập vào đại trận thanh quang.
Có phù triện của tiên tông trong tay, ba người trưởng lão của tiên tông cản lại bốn yêu tu của Yêu minh, để cho ba Độ Kiếp còn lại thoát thân được.
Và thế là, ba tu sĩ Độ Kiếp của tiên tông chống lại một Ly Vân trưởng lão!
Dù cho Ly Vân trưởng lão là cường giả đã lên tới Độ Kiếp lâu năm, thực lực mạnh hơn rất nhiều Độ Kiếp.
Nhưng khi đối đầu với ba tu sĩ Độ Kiếp thì vẫn rất khó ứng phó.
Vì vậy.
Ưu thế vẫn đang nghiêng về phía tiên tông!
Ly Vân trưởng lão chú ý tới động tĩnh ở phía sau, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, nghiêng người né sang bên cạnh.
"Ầm!"
Ánh sáng sặc sỡ sượt qua người hắn, đánh một ngọn núi lớn ở nơi xa thành bột phấn.
Ly Vân trưởng lão lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người sang chỗ khác, vung hai đấm lên đón lấy một kích đến ngay sau đó.
"Cheng!!!"
Tiếng kim thiết giao kích lanh lảnh vang dội giống như hai thanh thần binh đụng vào nhau, u u vang vọng.
Trưởng lão tiên tông ra tay hít sâu lùi ra sau, cúi đầu nhìn thì thấy trên tay máu me be bét, xương cốt có hơi vặn vẹo, có chút biến hình rồi!!
"Thật là mạnh!"
Đau đỡn truyền đến từ trong tay cũng đè sự khiếp sợ trong lòng hắn được, hắn bật thốt lên.
"Cùng ra tay!"
Một trưởng lão khác lướt qua hắn, khẽ quát một tiếng, làm hắn giật mình tỉnh táo lại.
Lập tức.
Ba bóng người cùng nhào tới, vây quanh Ly Vân trưởng lão.
Ly Vân trưởng lão nhìn đối thủ đã vây quanh bản thân, vẫn tỏ ra bình tĩnh như thường.
Nhưng mà khi ánh mắt của hắn liếc thấy thiên kiếp sắp hoàn toàn chấm dứt thì trong con ngươi vẫn toát lên sự lo lắng.
Thành bại của một chuyến này có liên quan đến quá nhiều thứ!
Thành công, Yêu minh sẽ có thêm ba tu sĩ Độ Kiếp, thực lực tăng lên nhiều, có ưu thế hơn trong chiến đấu với tiên tông!
Nếu như thất bại thì Yêu minh sẽ mất đi chiến lực của ba vị Độ Kiếp, cho dù không ảnh hưởng gì tới chiến lực hiện có nhưng cũng sẽ làm tinh thần giảm mạnh, ảnh hưởng đến thế cục chiến tranh lâu dài!
Thế nên dù có ra sao thì cũng phải bảo vệ được ba đạo hữu vừa độ kiếp xong kia!
Ly Vân trưởng lão đưa ra quyết định, ánh mắt bỗng trở nên kiên định.
"Mau tránh ra!"
Một tiếng quát to vang lên.
Một con quái điểu màu đen có ba đầu xuất hiện!
Tiên lực cuồng bạo bộc phát, yêu khí màu đen phóng lên cao!
"Chiếp!"
Ly Vân trưởng lão hiện nguyên hình, ba cái đầu cùng há mồm phát ra tiếng kêu bén nhọn!
Sóng âm giống như thực chất xuất hiện, biến thành một vòng khói khí màu trắng lan ra.
"Cẩn thận, bảo vệ nguyên thần!"
Sắc mặt của trưởng lão tiên tông trở nên ngưng trọng tột độ, biết rõ thứ mà Ly Vân trưởng lão của Yêu minh am hiểu nhất là thủ đoạn công phạt nguyên thần.
Nhất là tiếng kêu này, còn chứa đầy sát cơ.
Chỉ cần có tí sơ sẩy thôi, nhẹ thì nguyên thần bị chấn động, rơi vào trong hốt hoảng, nặng thì nguyên thần bị hao tổn, bại trận luôn.
Dù là loại tình huống nào thì cũng đều là trí mạng trong cuộc chiến của Độ Kiếp.
Chỉ cần hoảng hốt trong phút chốc cũng có thể bị chớp lấy cơ hội đánh trọng thương!