Không nhìn thì không thấy gấp, vừa nhìn vào đến hắn cũng hơi kinh ngạc bất ngờ.
Trong nhẫn trữ vật, toàn là bảo quang rực rỡ muôn màu, đủ loại bảo vật trân quý chồng chất lên nhau, dõi mắt nhìn đều là một đống tu vi lớn.
"Có tiền tới vậy luôn sao?"
Tô Trạch cau mày lại, đồ trên người kẻ này còn nhiều hơn mấy tên Độ Kiếp trước!
Mấu chốt đều là những bảo vật khá là đáng giá.
Nhìn thêm lượt nữa thì Tô Trạch cũng biết đại khái là có chuyện gì rồi.
Chắc tên trưởng lão tiên tông này sắp độ kiếp nên mới chuẩn bị nhiều thứ tới vậy, trong có không ít là đan dược loại khôi phục, cùng với một vài bảo vật loại phòng hộ.
Trong tình huống bình thường, loại bảo vật này khá là đáng giá.
Ngặt nỗi hắn còn chưa kịp độ kiếp thì đã thân tử đạo tiêu luôn rồi, tất cả những thứ hắn chuẩn bị đều thành của cải của Tô Trạch hết.
Tô Trạch cười, lúc này bắt đầu thu hồi.
Hắn cũng không chọn lựa gì nên đồ trong nhẫn biến mất một cách nhanh chóng, tất cả đều chuyển thành tu vi còn thừa trong hệ thống.
Tu vi còn thừa bắt đầu tăng mạnh với một tốc độ vô cùng kinh người, rất nhanh đã lại vượt qua cột mốc hai mươi tỷ.
Cùng lúc đó.
Bên ngoài kiếp vân ngoài.
Ly Vân trưởng lão đang nổi giận cảm ứng được gì đó, ngẩng đầu nhìn lên thì sửng sốt luôn.
Thiên kiếp ban nãy còn đang ngưng tụ… Đã biến mất!?
Hắn cả kinh trong lòng nhưng rồi lại chợt phát hiện, hình như khí tức của trưởng lão tiên tông ban nãy… Cũng biến mất không thấy!
Chỉ trong nháy mắt, Ly Vân trưởng lão thấy có hơi mù mờ.
Nhưng mà ngay sau đó, hắn lại nghĩ tới điều gì, sự tức giận trên mặt chuyển thành vui mừng.
"Tốt!"
Hắn quát to một tiếng, trong giọng nói chứa đầy sự vui sướng.
"Làm tốt lắm! Kẻ bị biết đúng là trưởng lão tiên tông!"
Hai trưởng lão tiên tông đang đánh với Ly Vân mặt mũi xanh mét, trong mắt tràn đầy sự khó tin.
Bọn họ cũng đã đoán được.
Khí tức và thiên kiếp cùng biến mất, kết quả không cần nói cũng biết.
Mạnh Hạo trưởng lão, đã chết!
"Bên trong có ba Độ Kiếp của Yêu tộc ta, tên kia lại dám xông thẳng vào, quả nhiên là chán sống!"
Ly Vân cười ha ha, cơn tức giận và buồn rầu trong lòng đều tan thành mây khỏi, hắn cảm thấy sung sướng vô cùng.
"Tới đây, không phải các ngươi muốn đánh à?" Hắn thấy trưởng lão tiên tông ở trước mặt có ý lui thì sao chịu thu tay lại chứ, lúc này nhào tới luôn.
"Ầm!!!"
Chiến đấu lại bộc phát, tình thế lật ngược, chuyển thành Ly Vân trưởng lão tấn công dồn dập trưởng lão tiên tông.
Hắn cảm ứng được khí tức ở phía sau đã cô đọng hơn, chắc là ba vị đồng đạo kia sắp thành công rồi, nên hiển nhiên sẽ không chịu để hai đối thủ trước mắt rời đi.
Sau khi ba vị đồng đạo đi ra, bốn người bọn họ liên thủ với nhau cũng để diệt hết đối thủ trước mắt!
Không chỉ là hai kẻ trước mắt, đến cả bốn Độ Kiếp ở nơi xa kia, còn có rất nhiều đệ tử tiên tông có mặt ở đây, đều có thể diệt hết!
Đại thắng!
Một cuộc đại thắng!!
Chuyện còn chưa xảy ra nhưng Ly Vân trưởng lão đã nghĩ tới luôn chuyện đòi phần thưởng từ Đại trưởng lão luôn rồi.
Và thế là, chiến ý của hắn lập tức dâng cao, liên tiếp bộc phát ra thế công kinh khủng, đánh cho hai trưởng lão tiên tông ở trước mặt khổ không thể tả.
Nhưng mà hắn cũng không khá khẩm được hơn tí nào.
Cho dù tu vi của bọn họ không thâm hậu bằng hắn, nhưng suy cho cùng thì cũng đều là Độ Kiếp, hai trưởng lão tiên tông cũng đã để lại trên người hắn không ít vết thương.
Trong bỗng chốc, cuộc chiến của bọn họ đã tới hồi gay cấn, và cũng càng thảm thiết hơn.
Ly Vân cảm nhận trạng thái của thân thể, thấy cũng có hơi nghiêm trọng.
Song.
Khí tức đang dần thu lại ở phía sau kia lại tiếp thêm cho hắn rất nhiều động lực!
Cố kiên trì thêm một hồi!
Cố thêm một hồi nữa là được!
Đợi sau khi ba vị đạo hữu kia thành công thì các ngươi sẽ được nếm trái đắng!
Hắn nghĩ như vậy.
Cuối cùng.
Ly Vân cũng không nhớ rõ đã qua bao lâu, có lẽ là một hồi lâu, hoặc cũng có thể chỉ trong chốc lát.
"Onggg…"
Một âm thanh có chút kỳ dị đột nhiên vang lên.
Kiếp vân đầy trời tan đi theo âm thanh quái lạ đó!
Chỉ một thoáng.
Bầu trời sáng choang, vạn dặm trời quang!
Một mặt trời xuất hiện ở trên vòm trời, kim quang sáng chói chiếu rọi xuống đất đai của vùng đất hoang!
Thành công!!!
Ly Vân mừng rỡ, vội vàng quay đầu nhìn lại.
Không chỉ Ly Vân trưởng lão.
Trong phạm vi mấy chục nghìn dặm, vô số Yêu tộc và Nhân tộc đang chiến đấu với nhau đều đồng loạt dừng tay, ngẩng đầu lên bầu trời.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Là vì cảnh tượng thay đổi quá đột ngột nên đã thu hút sự chú ý của rất nhiều tu sĩ.
Kim quang thuần túy và chói mắt chiếu xuống cả vùng đất hoang, phủ lên cả vùng đất hoang tàn vì cuộc chiến của các tu sĩ một sắc thái thần thánh.
Nhìn khắp xung quanh, mặt đất toàn hố sâu, rừng rậm đổ rạp vô số đại thụ, hồ lớn bị bốc hơi lên hết, núi lớn sụp đổ, cùng với rất nhiều thi thể không được đầy đủ trong đủ loại cảnh tượng...
Lại phối hợp thêm kim quang sáng chói kia, bỗng họ cảm nhận được cái ý cảnh hoàng hôn của chư thần, chúng thần ngã xuống.
Đột nhiên.
Một tiếng kinh hô đã phá vỡ bầu không khí thần thánh và tịch liêu này.
"Đó… Hình như không phải là mặt trời!!!"
Một đệ tử tiên tông cả người toàn máu chằng màng bị kim quang làm cho chói mắt, vẫn mở to hai mắt ra nhìn, nhìn chằm chằm vào mặt trời vàng trên đỉnh đầu, kinh hãi muốn chết.
Cơn đau nhói truyền đến từ hai mắt, đau đớn tới khó nhịn nhưng hắn vẫn không dời tầm mắt, vẫn cứ nhìn như thế.
Âm thanh của hắn truyền ra, rất nhiều tu sĩ đều cả kinh, lao nhao tập trung tinh thần nhìn về phía mặt trời vàng trên đỉnh đầu.
Sau đó.
Tiếng kinh hô vang lên liên tiếp!
"Bên trong có người!"
"Không! Nói chính xác ra thì là những kim quang kia đều tản ra từ trên người hắn! Do kim quang quá chói nên trông hắn giống mặt trời vậy thôi!!!"
"Mặt trời chân chính ở phía sau hắn! Ông trời ơi! Chuyện gì thế này!?? Sao hào quang của người lại lấn át được mặt trời vậy!!!"
"Hắn là ai vậy? Xuất hiện khi nào thế? Sao lại chẳng có tí động tĩnh gì vậy!!"