Nhưng mà,
Một cơn đau nhức truyền tới từ nguyên thần đã làm bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Bọn họ chẳng hề nghi ngờ, chỉ cần bản thân không làm theo mệnh lệnh thì nguyên thần của bản thân sẽ nổ tung ngay!
Bởi vậy, ba vị Đại Thừa không dám chống lại mệnh lệnh của Tô Trạch.
Mặc dù trong lòng bọn họ rất là không muốn nhưng vẫn phải ngoan ngoãn ra tay.
"Các ngươi tìm chết!"
Điện chủ Thủy Tiên điện gầm lên, muốn ra tay với ba người Nam Chúc.
Nhưng mà,
Ngay sau đó,
Một luồng ánh sáng vàng đã bao phủ hết tầm mắt của hắn!
Điện chủ Thủy Tiên điện hoảng sợ kinh hãi,
Một cảm giác nguy cơ khủng khiếp bỗng dâng lên ở trong lòng,
Nhưng hắn còn chưa kịp phản ứng gì.
Nắm đấm lập lòe ánh điện màu vàng đã đập lên ngực của hắn!
"Ầm!"
Tiếng nổ vang nghe như trời sập vang vọng khắp trời đất!
Điện chủ Thủy Tiên điện cảm thấy trước người truyền đến một lực lớn,
Sau đó thì cả người hắn không chịu sự khống chế của hắn nữa, bị đánh bay đi!
Một lỗ thủng lớn trông rợn người xuất hiện ở trên ngực hắn, xương cốt gãy thành từng khúc và để lộ ra cơ quan nội tạng nát bét trong đó.
Máu tươi vẩy ra và vẽ ra một đường đỏ tươi đẹp trong không trung.
"Khụ khụ!"
Điện chủ Thủy Tiên điện ho sù sụ, máu tươi và thịt vụn bị hắn nôn ra.
Không màng tới đau đớn trên người,
Hắn cố gắng ngẩng đầu nhìn bóng người phủ đầy kim quang kia, trong mắt hắn toàn là sự kinh hãi!
Một quyền!
Chỉ một quyền đã đánh hắn thành trọng thương!
"Ầm ầm!"
Tiếng sấm trầm lắng quanh quẩn,
Điện chủ Thủy Tiên điện lại chợt nghĩ ra, đối phương vẫn còn đang trong lúc độ kiếp!
Tính kỹ ra thì, kẻ này vẫn chỉ là tu sĩ Độ Kiếp cảnh thôi!
Phải vượt qua được thiên kiếp này thì mới được tính là tu sĩ Đại Thừa!
Nghĩ đến đây,
Sự kinh hãi trong lòng Điện chủ Thủy Tiên điện đã không còn kìm nén lại được nữa, nó dấy lên như dời sông lấp biển.
"Ngươi là ai!?"
Đám tu sĩ Đại Thừa Băng hoàng nhìn thấy thảm trạng của Điện chủ Thủy Tiên điện thì con ngươi co rụt lại, chấn kinh không thôi, bọn họ nhìn chằm chằm vào Tô Trạch như đang nhìn một con quái vật.
Chuyện gì thế này?
Bọn họ cảm giác ra được sự bất thường ở Tô Trạch,
Nhưng lại chẳng thể nào ngờ được lại bất thường tới mức này!
Một tu sĩ đang trong lúc độ kiếp lại chẳng chuyên tâm vào độ thiên kiếp, đã thế còn ham chiến.
Còn một quyền đánh bị thương tu sĩ Đại Thừa nữa!
Tên này này là quái vật đúng luôn!
Tô Trạch im lặng không nói, hắn chẳng hề có ý tiếp chuyện đám này.
Giải quyết hết đám tu sĩ ở trước mắt trong thời gian ngắn nhất, sau đó tập trung tinh thần độ thiên kiếp, lúc sau là lúc thu hoạch lớn rồi!
Nghĩ tới nguồn lợi ích khủng kia, trong mắt Tô Trạch ánh lên sự mong chờ háo hức không thôi.
Khoảng thời gian sau này có được nằm lười ăn chơi hay không,
Thì phải xem trước kia Đông hải, Yêu minh và tiên tông cố gắng tới đâu!
Bọn họ cố gắng thì lợi ích hắn thu được sẽ lớn.
Nếu không cố gắng thì đành phải sử dụng chút thủ đoạn tàn nhẫn rồi.
Ánh mắt của Tô Trạch như điện, ánh sáng sắc bén như dao bắn tóe ra.
Ngay sau đó,
Bóng người của hắn đột nhiên biến mất!
"Cẩn thận!"
Điện chủ Thủy Tiên điện nhịn đau quát to,
Chẳng cần hắn nhắc nhở thì những tu sĩ Đại Thừa khác cũng đã căng thẳng rồi, thần quang trên người tỏa ra, đủ loại chiêu trò phòng ngự xuất hiện.
Tốc độ của đối phương rất nhanh, quyền pháp lại cao thâm.
Ban nãy họ đều nhìn thấy được.
Thực lực của Điện chủ Thủy Tiên điện đã là đứng đầu trong số bọn họ rồi.
Mà hắn còn chẳng đỡ được thì bọn họ lại càng không.
"Cẩn thận."
Băng hoàng sợ hãi, bên trong đôi mắt chiếu ra một bóng người màu vàng.
"Càn rỡ!"
Hắn hét lớn một tiếng, ánh sáng băng lam óng ánh xuất hiện, nhiệt độ trong trời đất thoáng cái đã giảm xuống.
Cuồng phong gào thét, một loạt bông tuyết xuất hiện, chỉ trong chốc lát đã biến trời đất ngày thành trắng xóa như tuyết.
Dao động vô hình xuất hiện,
Sát khí lạnh như băng khóa chặt lấy Tô Trạch.
Trên người Tô Trạch cũng mau chóng đọng lại một lớp băng sương màu trắng,
Không chỉ là thân thể xác thịt mà sâu trong linh hồn cũng sinh ra một luồng khí lạnh cực độ!
Máu, pháp lực, tinh thần của hắn đều trở nên trì trệ,
Cứ như thể muốn dần dần biến thành một điêu khắc băng vĩnh hằng không đổi vậy!
"Ha ha…"
Băng hoàng cười lạnh, trong mắt lóe lên vẻ đắc ý.
Suốt bao nhiêu năm nay, tất cả đối thủ mà hắn gặp phải đều chưa có ai chống lại được một chiêu này.
Nhưng ngay sau đó,
"Uỳnh!"
Một tiếng rền vang so được với tiếng sét xuất hiện.
Hoa văn màu đỏ xuất hiện trên người Tô Trạch,
Khí huyết ngập trời phóng lên cao và biến thành một khói báo động màu đỏ trông như một con rồng lớn bay thẳng lên trời vậy.
Chỉ một thoáng,
Kiếp vân ở trên đầu cũng bị nhuộm thành màu đỏ!
Dao động cuồn cuộn quanh quẩn ở trong thiên địa,