Thực lực tăng lên nhanh tới mức xưa nay chưa từng có.
Ngoài điều này,
Thì thực lực của đám Tiểu Thanh cũng đã tăng lên rất nhiều, đạt tới Độ Kiếp cảnh đỉnh phong, sắp đột phá Đại Thừa.
Hắc Đản thì vẫn còn ngủ say, chẳng biết lúc nào mới tỉnh.
"Sắp xuất quan à?"
Kiếm linh đứng dậy.
"Nên ra ngoài rồi, ngươi cảm thấy thế nào?"
Tô Trạch cười hỏi.
"Cũng không tệ lắm, cảm giác có tăng tiến."
"Được."
Tô Trạch hơi gật đầu, thần niệm tản ra, mở cửa lớn của cung điện.
"Ầm ầm!"
Tiếng vang nặng nề truyền ra.
Hàng loạt luồng sáng bay từ đằng xa tới, thoáng cái đã tới ngoài cửa cung điện.
Tu sĩ Đại Thừa có mặt ở Tử Dương tông đều đến, cúi đầu nghênh đón Tô Trạch.
"Dạo này làm ăn có thuận lợi không?"
Giọng điệu của Tô Trạch bình thản.
Một đám Đại Thừa vội vàng báo một lần tình hình gần nhất.
" Quặng tiên ngọc ở vùng phía Tây đất hoang đã thống kê xong, hiện đang khai thác, ngoài ra còn phát hiện ba mươi hai bí cảnh, dự đoán là bảo vật ở trong đó rất nhiều, cũng đã và đang sắp xếp người khai thác…"
Tô Trạch nghe báo cáo, tâm trạng rất là tốt.
Công việc thực hiện đâu vào đó, sau khi gom tài nguyên ở khắp các nơi trong vùng đất hoang lại thì sẽ là một khoản thu hoạch khổng lồ.
Nhưng mà thế lực ngoài đất hoang đã tới rồi, làm thời gian phải rút ngắn lại chút.
"Đưa bọn họ tới gặp ta."
Tô Trạch thản nhiên nói.
"Vâng!"
Một Đại Thừa gật đầu, quay người bay về phía nhà tù.
Những Đại Thừa còn lại thì yên lặng đứng ở hai bên, cúi đầu yên lặng chờ đợi.
Bọn họ cũng rất tò mò, Tô Trạch sẽ xử lý chuyện này như thế nào.
Suy diễn theo mệnh lệnh trước đó thì khả năng cao là sẽ không buông tha.
Không bao lâu,
Tu sĩ Thái Huyền môn và Vạn Xà yêu quốc bị mang đến.
Nhìn thấy rất nhiều Đại Thừa đứng ở đây thì trong lòng thấy lo lắng.
Sau đó,
Ánh mắt đảo đi, nhìn thấy ngồi ở Tô Trạch vị trí đầu, con ngươi chợt rụt lại.
Nhìn thấy chính chủ rồi!
Tô Trạch nhìn về phía đệ tử Thái Huyền môn trước, hắn nhìn lên nhìn xuống một lượt và so với hình dáng trong ký ức.
Kiểu dáng quần áo, cùng tiêu chí trên đó giống y như đúc với đám người Ôn Thừa Càn mà hắn đụng độ ở trong bí cảnh lúc trước.
Xem ra đúng là Thái Huyền môn rồi!
Lập tức, hắn giương tay chộp một cái.
Một đệ tử Thái Huyền môn xuất hiện ở trước mặt hắn.
"…"
Không đợi hắn nói chuyện, Tô Trạch đã dùng sức rồi.
"Phụt phụt!"
Một luồng lực lớn ập xuống chỉ trong nháy mắt đã đập đệ tử này thành một bãi thịt nát.
Mùi máu tươi tỏa ra, tu sĩ ở đây đều sững sờ.
Bọn họ đều không ngờ được Tô Trạch sẽ ra tay tàn nhẫn như vậy, không hề cho đối phương cơ hội mở miệng, giết một tên luôn!
Là giết gà dọa khỉ ư?
Đám Đại Thừa thấy có hơi ngờ ngợ.
Cùng lúc đó,
Một luồng ánh sáng nhàn nhạt dâng lên trừ trong đống thịt nát trên đất.
Một người tí hon xuất hiện, tỏ ra hoảng sợ tột độ, muốn chuồn.
Nhưng một bàn tay lớn xuất hiện tóm lấy nó luôn.
Ấn đường của Tô Trạch lóe lên kim quang,
Thần niệm mạnh mẽ tràn ra cuồn cuộn, giam cầm nguyên thần đang liều mạng giãy dụa.
Ngay sau đó,
Thần niệm chui vào trong nguyên thần này.
"A!"
Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên.
Khuôn mặt của tên đệ tử Thái Huyền môn kia vặn vẹo, như đang phải chịu một sự đau đớn cùng cực.
Sưu hồn,
Đây là một cực hình kinh khủng nhất đối với bất cứ sinh linh nào!
Tiếng kêu thảm thiết truyền vào trong tai các tu sĩ ở đây,
Người đám tu sĩ run lên, sự hoảng sợ chiếm trọn đáy lòng.
Tu sĩ Thái Huyền môn và Vạn Xà yêu quốc đều kinh hoàng và hoảng sợ, những lời trước đó đã bàn bạc xong với nhau đều không thốt lên được trong lúc này.
Sự sợ hãi xuất hiện và bao phủ lấy bọn họ.
Tô Trạch ra tay ngay và luôn, không thèm hé răng dù chỉ một câu, sự thực đã vượt qua sự dự kiến của tất cả tu sĩ.
Huống hồ sự tàn nhẫn trong thủ đoạn của hắn, sự dứt khoát khi ra tay đã làm bọn họ thấy sợ hãi.
Tô Trạch chẳng quan tâm bọn họ nghĩ gì.
Lúc này hắn sưu hồn một cách kỹ càng, xem những tin tức có liên quan tới Thái Huyền môn.
Sau một lát.
Ầm một tiếng,
Nguyên thần không chịu nổi nữa nổ tung.
Trước khi nổ thì nguyên thần lộ ra vẻ mặt được giải thoát.
Có lẽ tử vong là một loại giải thoát khi so với sự đau đớn khi bị sưu hồn.
Nguyên thần tiêu tán, Tô Trạch giương mi mắt và nhìn về phía một đệ tử Thái Huyền môn khác.
"Không, đừng!"
Hắn thấy rợn cả tóc gáy, lông tơ cả người dựng đứng, hoảng sợ đến cực hạn.
"Cứu ta, mọi người cùng nhau ra tay, chạy khỏi nơi này!"
"Ta là đệ tử của Thái Huyền môn, ngươi không được giết ta, giết ta thì chắc chắn Thái Huyền môn sẽ truy cứu!"
Khi đối mặt với tử vong, hắn không giữ được sự kiêu căng dưới thân phận đệ tử Thái Huyền môn nữa, hoảng sợ tột độ cất lời cầu xin.
Nhưng mà,
Tô Trạch mặt không đổi sắc, bình tĩnh ra tay.
"Không!!"