【 Tính danh: Hàn Tuyệt 】
【 Thọ mệnh: 11/65 】
【 Chủng tộc: Phàm nhân 】
【 Tu vi: Không 】
【 Công pháp: Không 】
【 Pháp thuật: Không 】
【 Thần thông: Không 】
【 Pháp khí: Không 】
【 Linh căn tư chất: Cực kém (ấn vào đổ xúc xắc) 】
【 Tiên Thiên Khí Vận như sau (ấn vào đổ xúc xắc) 】
【 Thổ Mộc Song Linh: Tăng cường tư chất Thổ, Mộc linh căn 】
【 Thương Đạo Linh Đồng: Tăng cường tư chất thương đạo, tăng cường khí lực 】
【 Ấn vào bắt đầu du hí nhân sinh 】
...
Nhìn bảng danh sách thuộc tính trước mắt, Hàn Tuyệt 11 tuổi đã gần tuyệt vọng.
Linh căn tư chất, Tiên Thiên Khí Vận có thể đổ xúc xắc ngẫu nhiên thay đổi mỗi ngày, nhưng chỉ có thể lắc một lần, mỗi ngày hơn bảy giờ sáng là có thể đổi mới.
Từ khi sinh ra Hàn Tuyệt đã bắt đầu lắc.
Mười một năm vẫn không thể lắc ra tư chất cực phẩm và Tiên Thiên Khí Vận trác việt.
"Hay là cứ như vậy đi?"
Một suy nghĩ xuất hiện trong lòng Hàn Tuyệt.
Không được!
Vất vả lắm mới có thể tới thế giới thần tiên quỷ quái, há có thể phàm nhân tu tiên?
Hàn Tuyệt muốn làm nam chính trong sảng văn!
Lại lắc!
Hàn Tuyệt đưa tay, điểm một cái trên bảng danh sách trước mặt mình.
Linh căn tư chất thay đổi!
【 Linh căn tư chất: Không 】
Gương mặt thiếu niên non nớt của Hàn Tuyệt nháy mắt đen lại.
Nhấn thêm!
【 Thiên Mệnh Cô Tinh: Khắc thân khắc lữ khắc hữu, cô độc suốt đời, thọ mệnh tăng trăm năm 】
Đkm!
Ngay cả Thiên Mệnh Cô Tinh cũng xuất hiện!
Ai muốn cô độc suốt đời!
Hàn Tuyệt tức giận đến nằm bạch xuống, duỗi chân lăn một vòng trên cỏ.
Tròn mười một năm vẫn không thể lắc ra linh căn tư chất hay Tiên Thiên Khí Vận lợi hại gì!
Không được!
Tiếp tục lắc!
Lão tử không tin!
Hàn Tuyệt giận tới run lên.
Giằng co nửa giờ hắn mới đứng dậy.
Hàn Tuyệt là người trọng sinh. Kiếp trước hắn đến từ thế kỷ hai mươi mốt ở Địa Cầu, tuổi còn trẻ đã mắc phải căn bệnh ung thư giai đoạn cuối. Hắn không muốn trải qua giai đoạn trị liệu đầy đau đớn nên về nhà chờ chết. Vào lúc đêm tối, vì tê liệt bản thân, hắn tìm một trò chơi tu tiên để chơi.
Chơi nguyên một đêm, rất high, hừng đông vì quá mệt mỏi, sau đó cứ vậy mà ra đi.
Lại mở mắt ra, hắn đã đầu thai tới thế giới cùng loại với cổ đại này. Hắn được sinh ra trong một môn phái tu tiên.
Ngọc Thanh tông, một môn phái tu tiên chính đạo của Đại Yến vương triều.
Ngày nhận được kết quả chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối, Hàn Tuyệt sợ hãi không gì sánh được, lần đầu tiên trong đời hắn biết được sinh mệnh lại quan trọng tới như vậy.
Vậy mà đến kiếp này, hắn lại có thể tu tiên!
Hắn kinh hỉ quá đỗi!
Hắn nhất định phải tu tiên!
Hắn muốn sống lâu hơn bất kỳ người nào khác!
Nhưng hắn không thể phàm nhân tu tiên!
Từ sau khi ra đời, Hàn Tuyệt đã sống không áp lực. Phụ mẫu hắn là nô bộc của Thiết lão, luyện đan sư ngoại môn Ngọc Thanh tông, ngày thường vẫn trồng dược thảo cho Thiết lão.
Luyện đan sư có địa vị đặc biệt. Ở ngoại môn, không người nào dám đắc tội với Thiết lão. Dưới tay Thiết lão có hơn mười vị nô bộc, tất cả đều là phàm nhân.
Mặc dù có linh căn, nhưng Thiết lão lại không cho phép nô bộc tu luyện, đoán chừng là sợ nô bộc đánh cắp thảo dược của mình.
Thảo dược của Thiết lão cực kỳ có ích với người tu tiên, nhưng đối với phàm nhân nó tuyệt đối là độc dược.
Chẳng qua năm sáu tuổi, phụ mẫu hắn chạy trốn, lưu lại Hàn Tuyệt đang còn bé tí ở lại trong Dược Thảo viên của Thiết lão.
Hàn Tuyệt cũng có thể hiểu được. Dẫn theo một đứa nhỏ chạy trốn chắc chắn sẽ có nhiều điểm bất tiện.
Thiết lão cũng không tính toán, trái lại còn sai người dẫn dắt Hàn Tuyệt bắt đầu giúp hắn ta trồng thảo dược.
Thời gian lâu dài, Hàn Tuyệt cũng gần như hiểu rõ toàn bộ hoa hoa thảo thảo trong Dược Thảo viên.
Thiết lão không làm khó Hàn Tuyệt, Hàn Tuyệt lại bắt đầu lắc Tiên Thiên Khí Vận.
Ngược lại hiện tại hắn chỉ là phàm nhân, không bằng chờ một chút.
"Ai, tiếp tục lắc đi, nếu như trước ba mươi tuổi vẫn không thể lắc ra khí vận nghịch thiên gì thì thôi vậy, phàm nhân tu tiên thì phàm nhân tu tiên."
Hàn Tuyệt thầm nghĩ thế.
Trong Dược Thảo viên, nô bộc lâu năm nhất đã hơn 70 tuổi, tên Vương lão đầu. Năm mười mấy tuổi lão đã bị Thiết lão chọn làm nô bộc, hiện tại đã là nô bộc đứng đầu, đám nô bộc đều coi lão như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.
Hàn Tuyệt đứng dậy, trở lại Dược Thảo viên bắt đầu tưới nước, thu dọn cỏ khô.
Dược Thảo viên rất lớn, phải lớn chừng một bãi bóng. Mỗi một vị nô bộc khi làm việc đều cẩn thận cực kỳ, một khi không cẩn thận làm hỏng hoa cỏ, chắc chắn Thiết lão sẽ rất tức giận, chưa kể một số thảo dược còn chứa đầy kịch độc.
Tháng trước Thiết lão mới ra ngoài, đoán chừng phải hai ba năm mới có thể trở về.
Đối với người tu tiên, hai ba năm vốn không tính là gì.
Trong Dược Thảo viên, Hàn Tuyệt trầm tĩnh ít nói, cũng không có bạn bè gì, chỉ giao lưu nhiều với Vương lão đầu.
Làm xong việc hắn trở về phòng, bắt đầu tập hít đất, rèn luyện thể phách.
...
Sáng sớm ngày tiếp theo, Hàn Tuyệt rửa mặt xong.
Hắn ngồi trên giường chờ đợi.
Vẫn luôn chờ tới khi bảng danh sách thuộc tính đổi mới, tinh thần Hàn Tuyệt mới phấn chấn hơn chút.
Có cảm giác như đang rút thưởng.
Đây là chuyện hắn mong đợi nhất mỗi ngày.
Hắn xoa xoa đôi bàn tay.
Lắc linh căn tư chất trước.
【 Linh căn tư chất: Không 】
Thảo!
Thứ này cũng quá đen tối đi!
Hàn Tuyệt thiếu chút nữa bị tức chết.
Tay hắn bắt đầu run rẩy, tiếp tục nhấn lắc Tiên Thiên Khí Vận!
Xúc xắc lay động!
【 Tiên Thiên Khí Vận như sau 】
【 Tuyệt thế vô song: Tiên tư, mị lực đỉnh cấp 】
【 Thiên mệnh kiếm si: Tư chất kiếm đạo đỉnh cấp, ngộ tính kiếm đạo đỉnh cấp 】
【 Thân pháp tuyệt trần: Tư chất thân pháp đỉnh cấp 】
【 Tiên đế hậu duệ: Sau khi bắt đầu du hí nhân sinh, thu được một bộ công pháp tu tiên tuyệt thế, một ngàn viên linh thạch thượng phẩm 】
Hàn Tuyệt ngẩn người.
Hắn trừng to mắt, lập tức kinh hỉ.
Bốn Tiên Thiên Khí Vận!
Đây là lần đầu tiên hắn đổi mới ra được bốn Tiên Thiên Khí Vận, hơn nữa vừa trông đã thấy rất trâu bò.
Hàn Tuyệt càng xem càng hưng phấn.
Chính là nó!
Không!
Là bọn nó!
Bốn đỉnh cấp, một tuyệt thế!
Vừa nhìn đã thấy vô cùng ghê gớm.
Lắc mười một năm, ngày qua ngày, rốt cục hôm nay cũng không phụ người khổ tâm!
CHƯƠNG 2: SÁU ĐẠO LINH THỂ, ĐỈNH CẤP LINH CĂN (1)
Hàn Tuyệt cố gắng bình tĩnh lại.
Không có linh căn tư chất, tạm thời hắn vẫn không thể ấn vào bắt đầu du hí nhân sinh.
Còn phải lắc linh căn tiếp mới được.
"Rốt cục cũng khổ tận cam lai, có bốn Tiên Thiên Khí Vận cực phẩm này, cho dù bốn mươi tuổi ta mới bắt đầu tu luyện cũng vẫn còn kịp. Ta có thể an tâm dao lắc linh căn tư chất."
Hàn Tuyệt nghĩ tới đây, tâm tình vui thích.
Hắn đã lắc mười một năm, dù có lắc thêm mười một năm nữa thì thế nào?
Hàn Tuyệt thở dài một hơi, sau đó đứng dậy rời khỏi phòng, bắt đầu ngày làm việc hôm nay.
Căn phòng hắn ở có sáu người, mỗi người một giường lớn, những người khác đã rời giường từ sáng sớm.
Mỗi người phụ trách một khu vực riêng, không dám có sơ suất.
Hàn Tuyệt tuổi còn nhỏ, chỉ cần làm một vài công việc đơn giản, Thiết lão cũng không dám để hắn chịu trách nhiệm một khu vực.
Hôm nay ánh mặt trời rực rỡ hơn mọi ngày.
Có lẽ nó có liên quan tới tâm tình.
Những nô bộc khác không thể nhận ra biến hóa của Hàn Tuyệt, còn chưa bắt đầu du hí nhân sinh, đương nhiên gia thành của bốn Tiên Thiên Khí Vận cũng còn chưa xuất hiện.
Chính ngọ.
Có hai tu sĩ đến.
Ngọc Thanh tông rất lớn, chung quanh Dược Thảo viên toàn là dãy núi, các tu sĩ không được phép tới nơi đây. Đại đa số thời gian chỉ có chấp sự ngoại môn đến đây yêu cầu đan dược. Hai tu sĩ trước mặt khí chất rất tốt, một nam một nữ, thật giống như thần tiên quyến lữ, hấp dẫn ánh mắt của toàn bộ nô bộc.
Hàn Tuyệt cũng quay đầu nhìn về phía cổng lớn của Dược Thảo viên.
"Thật tươm tất xinh đẹp."
Hàn Tuyệt thở dài.
Đám nô bộc bọn họ y phục rách tung toé, mà hai vị tu sĩ kia lại mặc áo bào sạch sẽ hoa lệ, hệt như NPC đi ra từ thế giới võng du.
Hàn Tuyệt chỉ tùy tiện cảm khái một chút, hắn cũng không ước ao chút nào.
Hắn đã lắc ra được bốn Tiên Thiên Khí Vận, thành tựu sau này tuyệt không phải đệ tử ngoại môn Ngọc Thanh tông có thể so sánh.
"Kể từ hôm nay, hai người chúng ta chịu trách nhiệm bảo vệ Dược Thảo viên của Thiết lão. Các ngươi không cần để ý tới chúng ta, cũng không thể quấy rầy chúng ta tu luyện." Nam tu sĩ mặt không biểu cảm nói với Vương lão đầu.
"Thiết lão đã gặp không may?" Vương lão đầu thận trọng hỏi.
Tuy Thiết lão nóng lạnh bất thường, nhưng Vương lão đầu làm bạn với hắn ta mấy chục năm, đương nhiên cũng không hy vọng Thiết lão có chuyện.
Nữ tu sĩ lắc đầu nói: "Gần đây có ma tu tiềm nhập Ngọc Thanh tông, ngoại môn chỉ định hai người chúng ta tới đây bảo vệ, các ngươi không cần lo lắng."
Vương lão đầu vừa nghe vậy không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Hắn ta chắp tay hành lễ, sau đó xoay người rời đi.
Hai tu sĩ đều tự bỏ đi, ngồi đả tọa tu luyện ngay dưới tàn cây hai bên cổng vào Dược Thảo viên.
Theo bọn hắn bắt đầu thổ nạp, quanh thân bọn hắn xuất hiện gió xoáy mắt trần cũng có thể thấy được.
Hẳn đó chính là linh khí.
Hàn Tuyệt yên lặng nghĩ vậy, sau đó tiếp tục vẩy nước.
...
Ngày thứ hai.
Hàn Tuyệt tiếp tục lắc xúc xắc.
【 Linh căn tư chất: Không 】
Hàn Tuyệt đảo cặp mắt trắng dã.
Vậy mà hắn lại không hề cảm thấy kỳ quái.
Hắn cũng không hoảng hốt, ngược lại hắn đã lắc ra được bốn Tiên Thiên Khí Vận đỉnh cấp, linh căn tư chất có thể từ từ lắc.
Hai vị tu sĩ gia nhập cũng không thay đổi cuộc sống của đám nô bộc trong Dược Thảo viên.
Cuộc sống khô khan vẫn đang tiếp tục.
Mỗi ngày Hàn Tuyệt ngoại trừ lao động thì chỉ rèn đúc thân thể, lắc xúc xắc.
Ngày thứ ba.
Xúc xắc lay động!
【 Linh căn tư chất: Không 】
Ghê gớm lắm!
Cán lên ta!
Trong lòng Hàn Tuyệt thầm mắng.
Ngày thứ tư.
【 Linh căn tư chất: Ngũ hành tạp linh căn, thành tựu khó có thể vượt Trúc Cơ 】
Ừm, phù hợp với phàm nhân tu tiên.
Hàn Tuyệt lắc đầu.
Hắn còn phải tiếp tục lắc, đánh chết hắn cũng không thể phàm nhân tu tiên.
Cứ như vậy, mỗi ngày Hàn Tuyệt rèn đúc, sau đó lại lắc xúc xắc.
Đại đa số thời gian đều là tạp linh căn.
Hắn cũng không nhụt chí, tin tưởng kiểu gì mình cũng có thể lắc ra linh căn tư chất nghịch thiên.
Tu tiên trễ một chút cũng không sao.
Ngược lại dù sao hắn cũng không có kẻ thù.
...
Hai năm sau.
Thiết lão trở về, hai vị tu sĩ kia hành lễ cáo từ.
Toàn bộ nô bộc tụ tập tới đây, quỳ lạy Thiết lão.
Thiết lão mặc hắc bào, bên hông có đeo hai cái hồ lô, tóc trắng đen xen kẽ, khuôn mặt âm lệ khiến người ta có ấn tượng xấu.
"Cũng không tệ lắm, chưa từng xuất hiện sai lầm."
Thiết lão nhìn chung quanh một vòng, thỏa mãn cười nói.
Chúng nô bộc thở phào nhẹ nhõm, đều lộ ra nụ cười tươi.
Thiết lão nhìn về phía Hàn Tuyệt cùng với thiếu niên khác bên cạnh hắn.
"Bốn người các ngươi đi theo ta."
Thiết lão chỉ một chút, sau đó đi về phía lầu các của mình.
Hàn Tuyệt là một trong bốn người.
Bọn hắn lập tức đuổi theo sát sau.
"Muốn sắp xếp cho chúng ta chịu trách nhiệm một khuôn viên riêng?" Hàn Tuyệt thầm nghĩ.
Hắn bỗng chú ý tới tay phải trong tay áo Thiết lão đang rỉ máu.
Hàn Tuyệt lập tức kinh hãi.
Chẳng lẽ Thiết lão đã bị thương, muốn luyện chế bọn hắn thành khôi lỗi hoặc là đan dược?
Kiếp trước Hàn Tuyệt đã từng xem không ít tiểu thuyết tu tiên, ấn tượng cực sâu với một câu nói: Đạo hữu chết nhưng bần đạo không thể chết.
Đối với tu sĩ, không có gì quan trọng hơn so với tính mạng của mình.
Hàn Tuyệt càng nghĩ càng sợ, nhưng hắn lại không dám trốn, chỉ có thể cố gắng khắc chế bản thân.
Sau khi vào phòng, một thiếu niên đóng cửa phòng lại.
Thiết lão ngồi trên thủ tọa, quan sát bốn người Hàn Tuyệt.
"Các ngươi đưa tay qua đây." Thiết lão mở miệng phân phó.
Bốn người Hàn Tuyệt lần lượt nâng tay phải lên.
Thiết lão sờ soạng từng người một chút.
Da gà trên tay Hàn Tuyệt đã sắp nổi lên.
"Chỉ ngươi có linh căn, những người khác trở về đi."
Thiết lão nói với một thiếu niên cao cao cường tráng.
Hàn Tuyệt thở phào nhẹ nhõm.
Sáng sớm hôm nay, hắn lại lắc linh căn tư chất, hôm qua vẫn là tứ linh căn, hôm nay lại trực tiếp lắc thành không có.
Không nghĩ tới nhân họa đắc phúc.
Hàn Tuyệt đồng tình nhìn thoáng qua thiếu niên cao to cường tráng.
Trương Cáp, một tên hài tử nhiệt tình thích chim bồ câu.
Hai vị thiếu niên khác lại nhìn Trương Cáp với ánh mắt hâm mộ.
Trương Cáp vừa kỳ vọng lại vừa thấp thỏm.